"Ừ thôi, em đi đây…
Gửi lại anh cái gọi là tình yêu
Nhưng không là mãi mãi…
Ngày mai
Bình minh rồi cũng sẽ lên
Con chim sẻ hót vang trong khu vườn đã cũ
Em cũng thôi không còn ấp ủ
Những nồng nàn in dấu vết môi thoa
Đem góp sợi yêu thương vào ngăn kéo kỉ niệm
Rồi đặt tên nó là Ngày hôm qua
Em bước đi…
Bỏ lại sau lưng một tình yêu đã cũ
Anh cũng đừng buồn, đừng đau và ủ rũ
Khi bão tan rồi biển sẽ lặng nhanh thôi.
Ừ thôi nhé, em đi.
Nắng đã rớt bên thềm…"
.
.
.
Đang ngồi đọc bài của Trango thì bất giác nhìn ra ngoài cửa , bầu trời đã nhuộm một màu đỏ tím , nồng ấm. Hoàng hôn .
Nhưng mà buồn .
Có những lần , chạy xe qua cầu đúng lúc măt trời đang lưỡng lự xem có nên đi ngủ để nhường chỗ cho mặt trăng không .Lúc ấy, thời gian và không gian như dừng lại , nhường chỗ cho một đứa ngốc nghếch bay về ngày xa xưa , về một buổi hoàng hôn ,ngồi trên mái nhà...Chờ một người .
http://3.bp.blogspot.com/_nwIwL2pcN_...b7gjo1_500.jpg
...
Tỉnh yêu đi đến tận cùng cũng chỉ là niềm đau .
Cứ nghĩ mình sẽ không thể yêu ai được nữa .Nhưng lúc nó đến rồi thì lại không thể ngăn nó lại .
http://1.bp.blogspot.com/_nwIwL2pcN_...u1fjo1_400.jpg
Cho luyên thuyên tí nhé > :P
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)
