một câu chuyện làm gục ngã nhiều cô !
-một câu chuyện làm gục ngã nhiều cô !
-bắt đầu cuộc nói chuyện với ai ,nhất là những cô cái kêu kì ,chảnh ,nhưng tri thức tí …mình luôn tỏ vẻ tôn vinh cô ấy lên ,nhưng cũng đừng hạ mình quá nhé ,sau một hồi đôi co tranh luận có nhường nhịn tý ,thế nào cô ấy cũng lên mặt mà bảo than thở rằng cô ấy khó kiếm được một người hiểu cô ấy (chẳng đủ trình độ cao siêu cô ) hay là mình cũng khiếp vía với cô ta rồi …mình đồng ý với cô ấy và kể cho cô ấy một câu chuyện “ngụ ngôn “sau
-----------bắn cung
Có 2 người bắn cung rất giỏi
Người thứ nhất nói với người thứ hai
-tôi bắn cung giỏi lắm àh nhe
Người thứ 2 nói
-anh bắn giỏi thế nào
Người thứ nhất nói
-tay cầm cung tôi đặt vào chậu chứa nước ,tôi có thế bắn trúng hồng tâm cách 100m 100 phát trăm trúng nhưng mặt nước trong chậu không hề dao động
-người thứ 2 nói
Còn tôi bắn cung như thế này
-người thứ 2 dẫn người thứ nhất lên đỉnh núi cao ,trên đó có một mỏm đá đưa ra ,tất nhiên bên dưới là vực sâu ,người thứ 2 mới đứng 1 chân trên mỏm đá ,một chân đưa lên không ,sau đó giơ cung lên ,bắn bách phát bách trúng những con chim bay ngang qua đó
Người thứ nhất thấy sợ quá ,ngất xìu một hồi mới tỉnh dậy ,
Người thứ hai mới nói ,anh bắn cung còn phải lo tay anh cầm rung hay không mà anh bảo là hay ,tôi bắn cung lúc đó tôi nhập tâm –tôi với cây cung là một ,chẳng quan tâm đến những gì xung quanh ,anh thấy sợ chứ tôi không biết sợ gì nữa thế mà tôi còn chưa dám bảo tôi bắn cung hay nữa là !!!
-kể xong cô gái tự nhiên xuống sắc …thay đổi cách suy nghĩ với bạn từ đó !
chuyện tình yêu của tôi và nhân quả ngay trong tình yêu !
-thường thì một người hay có vài mối tình ,tôi cũng vậy và tôi cũng gặp nhân quả ngay chính trong tình yêu !
Người yêu chưa bao giờ là người yêu !
-cô này tên Phương nhỏ hơn tôi 4t (sinh năm 1980),nhỏ nhắn nhưng trắng trẻo và rất xinh sắn ,12 năm liền là học sinh giỏi ,cô ở gần nhà tôi ,tôi biết quen cô lúc 15 tuổi …3 năm đầu chúng tôi chỉ là bạn thân ,tới lúc cô ấy lên đại học ở một tỉnh xa ,còn tôi sắp ra trường và đi làm chúng tôi vẫn thường thư từ thăm hỏi ,và có lẽ là cũng yêu nhau từ ấy
Nói là người yêu chưa bao giờ yêu vì chúng tôi thường chỉ ngồi đối diện trò chuyện với nhau ,tôi chưa từng nắm lấy ,dù ngón tay út của cô ấy lần nào !
-lúc đó tôi luôn quan niệm chính chắn trong tình yêu ,khi mình cất lời tỏ tình ,giống như “ nhất ngôn kí xuất tứ mã nan tri “ hay lời nói như "đinh đóng cột "chính vì vậy dù rất yêu và tôi biết cô ấy cũng vậy nhưng tôi lần lữa để suy tính trước khi tỏ tình rất nhiều lần
-đến một ngày khi tôi chuẩn bị tỏ tình với Phương thì một chuyện sảy ra
-trên đường đi mua thuốc uống tôi tình cờ gặp một cô gái thôn quê –trời ơi! tôi bỗng bị sét đánh ngay cái nhìn đầu tiên ,trong đời tôi chưa bao giờ gặp một cô gái đẹp và nhìn đằm thắm dịu dàng đến thế ….cô ấy cũng nhìn tôi mỉm cười và khẽ chào ,trong đời tôi có lẽ không bao giờ quên phút giây ấy ,cái nhìn ấy ,tôi vội chạy theo làm quen và được biết cô ấy tên Hoàng Bích nhà cũng gần nhà tôi và đang học lớp 10
-bị sét đánh ngay tim –nên suốt 6 tháng sau đó tôi gần như quên ngay cô PHƯƠNG đi và chạy theo cái tình yêu sét đánh ấy !
-than ôi ! trời sao chiều người được ,lúc ấy tôi 25t đã đi làm ,còn cô HOÀNG BÍCH mới 16t nhỏ hơn tôi 9t ,và cũng chả thế nào thích ,mến một người như tôi
-buồn bã ,tan nát ,tôi ra đi cũng chẳng mong ngày gặp lại ,và đưa cô ấy một tấm danh thiếp có số điện thoại của tôi –không ngờ tấm danh thiếp ấy lại là một câu chuyện li kì 3 năm sau !....
trích bài thơ ở phim tam quốc diễn nghĩa !
hồi đó mình cũng hay xem phim tam quốc diễn nghĩa ,nhưng cái mình nhớ nhất lại là bài thơ đọc cuối phim ,có lẽ đồng cảm tý
xin trích lại :
" trường giang cuồn cuộn chảy về đông
bao lớp sống xô mấy lớp anh hùng
oảnh đầu lại nhân tình thế thái
được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không
biết mấy kịch dương lượn hồng sóng nước
bao kiếp ngư tiều bơi chảy theo dòng
đắm mình dưới gió sông
chung chén rượu nồng thơm thỏa chí
dưới ánh trăng thu càng thắm thiết cuộc trùng phùng
chuyện xưa chuyện nay bại thành được mất
dốc hết nỗi niềm thư thái ung dung
bao lớp sóng xô mấy lớp anh hùng -oảnh đầu lại nhân tình thế thái
được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không !
chuyện học hành và lý tưởng !
-nói đến chuyện này ở tôi cũng thấy có vẽ đầy mâu thuẫn khi người khác nhìn vào nhưng bản thân tôi thì không !
-trước hết tôi học rất dở tôi luôn thẳng thắng nhìn nhận 12 năm liền -à quên tính kĩ là 13 năm liền vì 1 năm lưu bang tôi luôn tự hào vì chưa bao giờ đội sổ ,còn đứng trên 1 đứa nữa nhe -ê nhưng mà oái vâm là tôi từng chinh phục 1 cô 12 năm liền học sinh giỏi đó -bó tay !
-thực ra tôi khá mộng mơ nên trong những giờ thầy cô giảng bài tôi luôn thà hồn đi đâu đâu không thể tập trung được ...
-là con giáo viên (ba mẹ tôi đều là giáo viên )nhưng thầy cô chẳng ai nghĩ tôi lết qua nỗi lớp 9
--- nhưng tôi thì không -hồi đó những lần thi tốt nghiệp lớp 9-12 ,điểm của tôi đều thuộc hàng top ,nhớ nhất là môn văn ,vì bình thường tôi viết chữ khá xấu nên thầy cô không biết có đọc không cứ phang cho tôi 4-5 ,vậy mà thi tốt nghiệp 12 tôi được 7 điểm -mà thời điểm những năm 90 tỉ lệ tốt nghiệp rất thấp(có những tỉnh miền núi là dưới 50%) và coi-chấm thi rất nghiêm khắc
năm đó tôi chắc là thí sinh duy nhất của toàn tỉnh được lĩnh một tấm bằng tốt nghiệp đặc biệt nhất vì : điểm thi tôi thuộc top 5 của lớp -nhưng học thì loại yếu chỉ đủ điều kiện thi tốt nghiệp ,nên tấm bằng ghi xếp loại là "không xếp loại "thời đó ai học yếu là rớt tốt nghiệp mất rùi ...
thơ-thư tình !vườn hồng có lối !
-mình có thằng bạn thân ,anh ta thích cô kia quá đỗi ,muốn tỏ tình ,nghĩ ngợi mãi bèn mượn 2 câu thơ nắn nót !
--"bây giờ mận mới hỏi đào
vườn hồng đã có ai vào hay chưa ...!?
run run đưa cho nàng ... hai hôm sau nàng hồi âm ...
mở ra :
mừng thầm vì cũng thấy 2 câu thơ- sung sướng đọc câu đầu
---" chàng hỏi thì thiếp xin thưa ....."
bỗng nghe hắn á lên 1 tiếng rùi im bặt - làm rớt lá thư xuống đất ...
bọn tôi tò mò chạy lại lượm coi ... xong rùi 1 đám cười té giếng
thì ra là nàng trả lời
---" chàng hỏi thì thiếp xin thưa "
" vườn hồng có lối ---từa lưa người vào "107 dap dauboxing4107 dap dau
tấm danh thiếp sau 3 năm và cảm ơn tên cướp !
vì sao tôi lại giật tít ngộ nhỉ!
sau khi cô NGÂN HẠ đá ,tôi lại thành người trống rỗng ,lúc ấy tôi cũng có một cô bạn thân ,rất thân ,chỉ có một đều cô ấy đạo công giáo gốc ,còn tôi lúc đó còn lý tưởng chính trị nên không muốn theo đạo ,nhưng có lẽ chúng tôi cũng sẽ đến với nhau nếu không có một chuyện xảy ra !...
một hôm đang ngồi chơi điện thoại tôi bỗng reng nhưng là nhá máy ,một số máy bàn ,nhưng thường thì tôi toàn khách hàng gọi lại ,nên tôi cứ lờ đi ,nhưng lạ quá số máy này kiên trì nhá hoài ,đến một hồi khoảng 12-13 cuộc ,thì thằng em họ ngồi kế bên bảo :
-ông gọi lại thử xem
-cũng thấy lạ tôi gọi lại
-một giọng nữ trẻ ,nhỏ nhẹ trong trẻo
-phải số dt anh NHÂN không -vâng -thế anh đoán được ai không !
-khi nhìn số dt bàn thì tôi đoán không ra dù số dt đó cùng quê với tôi
nhưng khi nghe giọng nói tôi nhớ ra ngay lập tức :
cô HOÀNG BÍCH người mà tôi từng kể {-đến một ngày khi tôi chuẩn bị tỏ tình với Phương thì một chuyện sảy ra
-trên đường đi mua thuốc uống tôi tình cờ gặp một cô gái thôn quê –trời ơi! tôi bỗng bị sét đánh ngay cái nhìn đầu tiên ,trong đời tôi chưa bao giờ gặp một cô gái đẹp và nhìn đằm thắm dịu dàng đến thế ….cô ấy cũng nhìn tôi mỉm cười và khẽ chào ,trong đời tôi có lẽ không bao giờ quên phút giây ấy ,cái nhìn ấy ,tôi vội chạy theo làm quen và được biết cô ấy tên Hoàng Bích nhà cũng gần nhà tôi và đang học lớp 10
-bị sét đánh ngay tim –nên suốt 6 tháng sau đó tôi gần như quên ngay cô PHƯƠNG đi và chạy theo cái tình yêu sét đánh ấy !
-than ôi ! trời sao chiều người được ,lúc ấy tôi 25t đã đi làm ,còn cô HOÀNG BÍCH mới 16t nhỏ hơn tôi 9t ,và cũng chả thế nào thích ,mến một người như tôi
-buồn bã ,tan nát ,tôi ra đi cũng chẳng mong ngày gặp lại ,và đưa cô ấy một tấm danh thiếp có số điện thoại của tôi –không ngờ tấm danh thiếp ấy lại là một câu chuyện li kì 3 năm sau !.... }
-cô ấy tuy không ưa gì tôi nhưng vẫn giữ tấm danh thiếp tôi và 3 năm sau
lúc tôi đang cô đơn buồn chán nhất bỗng nhiên nhá máy tôi
-tôi hỏi thăm được biết cô ấy đã tốt nghiệp 12 ,hiện đang luyện thi ở sài gòn và ở nhà người gì !-tôi gặp lại cô ấy cũng rất vui nên muốn hẹn cô ấy sáng cn tuần sau (là 7 ngày nữa )gặp mặt ,cô ấy cũng rất vui vẻ hứa và,....
sau này cô ấy kể lại đó là một lời hứa cuội thôi ,vì cô ấy muốn trêu tôi chú chẳng muốn gặp tôi làm gì nữa -nhưng - ........
tuần đó tôi rất vui ,mong ngày gặp lại cô HOÀNG BÍCH ,chiều thứ 7 tôi đang nôn nao ngày mai sẽ gặp H-BÍCH ,thì dt reo
-a lô ! anh NHÂN àh - vâng
cô H BÍCH gọi : em đang có chuyện buồn, anh ra chơi với em ,chỗ trước cổng đầm sen ấy !
-tôi chạy vội tới ngay -3 năm gặp lại người đẹp của tôi càng bừng sáng và rực rỡ hơn trước ,hỏi chuyện gì ,nàng nói ,:
-em vừa ra ngõ đi học thì bị một thằng giật mất sợi dây chuyền (đối với một cô thôn nữ thì d chuyền đó là một tải sản quí và lớn )
-tôi nói ,thôi em đừng buồn ,mình vào đầm sen chơi rùi anh tính cho
-thường thì ai cũng kể ,tả người yêu mình đẹp ,nói thế ai nói không được nhỉ
-sau đó tôi được biết 2003 cô ấy tham dự "người đẹp hoa học đường "khu vực miền đông nam bộ từng vô chung kết và top 10
-một tuần sau tôi về nhà cô ấy chơi ! cũng khó giải thích vì sao ba -me -các em và gia đình cô ấy rất quí và hợp với tôi ...
còn cô ấy một phần vì nợ sợi dây chuyền :kiss: -nên 4 tháng sau chúng tôi đính hôn -lúc ấy nàng mới 19t còn tôi 28t
-lúc đám cưới tôi -cô Phương và người bạn trai (sau này cũng là chồng )có tới dự ,nhưng tôi thấy khuôn mặc cô ấy buồn rười rượi (ôi phụ nữ sao phức tạp quá )
-nhiều khi nghĩ lại tôi không giải thích nỗi ,vì nếu cô ấy gọi sớm hơn ,hay muộn hơn ,khi tôi có người yêu thì chắc cũng chỉ là bạn
-còn nếu không có tên cướp đó ắt cô ấy cho tôi leo cây và mọi việc kết thúc
-riêng tôi cám ơn tên cướp !:sleepy:
có thời cỡi ngựa bắn cung !
-không làm chính trị thì làm kinh tế vậy !
Cái này ai không ham làm giàu –riêng tôi ,nói thật chả ham ,chính vì vậy mà cô bồ NGÂN HẠ của tôi dứt áo ra đi đó
-tôi ra đời trễ quá ,23t mới tốt nghiệp ,rong chơi mất 1 năm nữa ,24t mới đi làm ,mà cái ngành truyền thông của tôi không biết xin chỗ nào , thôi thì làm đủ thứ nghề ,bán bảo hiểm ,tiếp thị ,nghiên cứu thị trường … vất vả ,tủi nhục vì sự hiểu lầm của mọi người không kể hết ,ấy vậy mà sao này tôi rất tin người để thêm ray rức đau khổ !
Sau đó lúc tôi 25 t ,năm 2001 bà chị tôi mở cty ,nhỏ xíu àh ,tôi về vừa làm công làm chủ ,vừa tiếp thị ,vừa bán hàng ,vừa giao hàng ….nói chung 1 mình tôi làm tất ,lúc đó tôi cày kinh lắm ,1 ngày đi xe máy 400km là bình thường ,có khi kỉ lục 500km ,sau 3 năm cày bừa 2003 tôi có khoảng 350tr ,lúc cô NGÂN HẠ chia tay tôi (lúc này không nhỏ vì lúc đó vàng chừng 7.6tr /1 lượng )
-như một giấc chiêm bao !
-năm 2004 tôi lập gia đình ,lúc đó công việc cũng rất khó kiếm tiền ,mà tôi cũng rãnh rồi nữa ,nên đi học cơ bản về chứng khoán ,lúc đó ít người đầu tư chứng khoán lắm ,2005 tôi bắt đầu tham gia với 300tr vốn
2007 bùng và ….
2007 là thời điểm bùng nổ của chứng khoán ,300tr ban đầu của tôi thành hơn 10 tỉ (chưa kể một số tài sản khác ),lúc đó thì cũng nghĩ mình hay ,giỏi ,nhưng giờ nghĩ lại là trò hề cả ,
Cổ phiếu bmc lúc đó mới lên 50 nghìn /1 cổ
Sau tăng lên hơn 1tr ,gấp 20 lần ,chưa kể có thể vay thêm dùng đòn bẩy ,
-sau này ngồi nghĩ ,tôi thấy 10 tỉ cũng lớn lớn chú lúc đó tôi cũng chả cảm thấy gì ,10 tỉ + vay 5 tỉ ,quản lí tài sản 15 tỉ ,mỗi ngày thấy tiền mình nó nhảy múa tăng giảm 1 tỉ /ngày như trò chơi
-tất nhiên lúc có tôi có đủ thứ ,nhà lầu xe hơi …
Lúc quen cô NGÂN HẠ 2002 có một quảng cáo xe cô ấy thích “ anh chở tôi trên chiếc xe terios ,nói với tôi về tư duy độc lập –giữ trong tôi lòng say mê cuộc sống tự do –phải chính anh người tôi yêu -terios“ đó là chiếc đập hộp đầu tiên của tôi … nhiều khi lái nó đi làm ,bỗng nhớ cảnh cũ còn đây …người xưa đâu rùi …lòng bỗng thấy luyến lưu …!!
từ một câu chuyện mà thằng em gặp duyên rồi định cư ở thụy sĩ !
-mình có thằng em kết nghĩa ,nó lúc ấy 22t ,hai anh em đang ngồi uống cafe
,mình bảo nó ,tao có chuyện này ,kể mày nghe đảm bảo mày không hiểu liền
nó nói kể xem "
-chuyện là :
chúa jesu một hôm đi trên đường ,gặp một người đàn ông khóc ,
chúa mới hỏi
-tại sao con khóc :
người đàn ông trả lời :
-con khổ quá chúa ơi
-con khổ thế nào
-dạ ,vợ con mới chết ,con trai của con đang bệnh ,mà bây giờ trong nhà con không còn đồng nào
chúa jesu nghe xong rồi ngài nói !
-nãy giờ ta nghe con nói con khổ ,mà ta nghĩ mãi không thấy con khổ như thế nào !
câu chuyện kết thúc !
-thằng em mình nghe xong không hiểu gì cả ,sáng hôm sau ngủ dậy ,nó bỗg nhiên bảo mình ,hồi qua anh kể ,tối em về nằm suy nghĩ ,giờ em hiểu rùi
-tôi nói ừ hay quá ,sau đó nó đem câu chuyện này lên yahoo hỏi đáp kể mọi người ,có nhiều người vô bình luận ,có 1 cô người việt nam ,sang thụy sĩ lúc 15 t ,và lúc đó 19t ,nhào vô bình luận ,2 anh chị cãi nhau chí chóe thế nào ấy mà yêu luôn ,năm sau thì cưới ,rùi nó qua thụy sĩ luôn rùi ! kì này về gởi tôi cái đồng hồ kỉ niệm là ngon rùi :rock_on: