Ngày 6 :
Chuyện 1: Đó là khoảng 2h đêm, cả nhà tớ ngồi với nhau ở sân của BV 108, vì sợ rằng đêm đó, em tớ sẽ "đi". Chỗ tớ ngồi nhìn thẳng vào thang máy của hành lang bệnh viện. Thang máy này đã bỏ từ lâu, không hoạt động, nên người nhà bệnh nhân thường nằm ngủ ngay cửa thang máy. Thế rồi, lúc đang nói chuyện với mọi người, tớ chợt nhìn thấy một người cao, mặc áo trắng (giống áo bác sỹ) bước từ thang máy bước ra. Lúc ấy, tớ nhủ thầm trong bụng rằng: ơ, thang máy này có hoạt động nữa đâu, mà nếu bất chợt nó hoạt động thì làm sao người này bước qua được một huyện người đang nằm trước cửa thang máy nhỉ?
Nhìn kỹ, (tớ dụi mắt mấy lần, hoàn toàn không phải hoa mắt), thì thấy người này giống em tớ quá. Ra khỏi thang máy, người này rẽ tay trái, rồi cứ dọc theo hành lang bệnh viện mà đi. Đến lúc này, tớ không kìm được, tớ kêu to lên: Có người đi ở chỗ thang máy kìa.
Cả nhà tớ nháo nhào đứng dậy đi tìm, khắp cả hành lang, cầu thang, nhưng hoàn toàn không thấy người đó nữa.
Ngày hôm sau thì em tớ "đi" thật. Có người nói, đó là hồn của em tớ đã xuất ra, lang thang trong BV.
Chuyện 2: - Mình có 1 đứa bạn phổ thông hồi thi ĐH nó về Cần Thơ thi vì có đăng ký 1 trường ở đó. Ngày đầu tiên nó ở phòng trọ cùng vài người bạn khác. Tối đó nó nằm mơ thấy có 1 người đàn bà treo cổ trong nhà vệ sinh (NVS ở ngay trong phòng). Sáng dậy sợ quá, nó kể cho người nhà biết thì họ xác nhận đúng là lúc trước có 1 bà treo cổ trong đó. Thế là nó dọn dẹp đồ đạc đi ngay hôm đó ko hẹn ngày trở lại.
- Có 1 chị kể mẹ chị ấy là BS. 1 hôm bác ấy trực đêm trong BV, đang ngồi nói chuyện với các BS và y tá trong phòng trực thì có giọng 1 người đàn bà rên ngoài cửa: BS ơi tui đau quá, BS chích thuốc cho tui đi.
Bác ấy hỏi thế chị ở phòng nào thì người ấy nói rõ số giường, số phòng. Bác ấy nói: Được rồi, chị về phòng đi, chúng tôi xuống ngay.
Đến chừng các BS đến tới nơi thì đúng là có 1 người đàn bà ở số giường đó nhưng đã chết. Khám nghiệm tử thi cho biết bà ta chết cách đấy vài giờ rồi.
Chuyện 3: Mình xin kể một câu chuyện có thật mà mình cũng đã được chứng kiến tận mắt. Mình cũng không phải là người yếu bóng vía, hơn nữa cũng lại là con trai. Tuy không phải là ma nhưng mà hồi đó thì làm cho mình sợ thực sự phải đến hơn 1 tuần mới hết sợ. Cũng là chuyện liên quan đến chuyện cải cát. Hồi đó mình đang học ĐH, năm ấy cũng là năm cải cát cho ông cậu họ của mình. Vì cũng là con là cháu nên mẹ mình cũng bảo mình ra cho có mặt một lúc rồi về đi học.
Hồi bé thì mình cũng đã xem nhiều vụ sang cát thấy rất bình thường không sợ sệt gì cả vì chỉ thấy toàn xương đen xịt thôi. Còn vụ cất mả này thì ... đặc biệt. Lúc mình ra đến nơi thì áo quan cũng đã được bật ra rồi. Nhưng thay vì thấy những mảnh xương đen xịt như những lần trước thì là cảnh tượng một hình người còn nguyên, thịt quắt lại và bám chặt vào xương, tóc cũng dính liền vào đầu như một cái mũ chứ không còn thành sợi nữa. Cái đầu lâu vẫn còn y mặt người, chỉ khác là cái hố mắt thì thịt nó dồn lên một màu trắng bệch và mặt gần như phẳng lì chứ không còn màu đen của con ngươi nữa. (chả trách người ta vẽ ma cũng vẽ phẳng lì như vậy). Cả cái hình người đó nằm nổi bềnh bềnh trong cái quan tài đầy nước. Khi chạm tay vào cái chân thì cả cái người chuyển động. Một anh dùng tay vặn mãi mới kéo được cái đầu lâu ra, đổ rất nhiều rượu vào nhưng thịt vẫn dính chặt vào xương nên anh ấy phải dùng tay bóc từng ít thịt ra khỏi cái đầu lâu ấy. Trong khi xử lý xong cái đầu lâu thì một anh khác nhảy xuống vặt 1 cái chân ra để xử lý tiếp. Một lúc sau đến cái thân mình thì mọi người biết là không thể xử lý được bằng tay nên đã bảo mấy đứa về mang ...dao ra để xử lý tiếp. Đến lúc này thì mình phải về chuẩn bị đi học nên không xem tiếp được nữa, lúc đó nghĩ vẫn chưa thấy sợ. Nhưng cứ nhìn thấy đĩa thịt là ...sợ vì cứ hình dung ra những mảng thịt màu trắng bệch bám sát vào xương, lúc bóc thịt ra thì xương vẫn có một màu trắng bệch.
Buổi chiều đi học về thấy mẹ kể cái đoạn xử lý về sau còn kinh dị hơn nữa, chằng hạn như cái xương sườn thì nó vẫn còn nguyên và phải dóc từng cái như người ta làm thịt lợn. Còn cái bụng thì đặc những thịt quánh quánh, xương một số chỗ vẫn còn có màu hồng hồng.
Sau khi làm xong và cất xương vào tiểu thì đẩy hết đống thịt đã dóc ra cùng với dao kéo xuống huyệt.
Mấy hôm đầu đi ngủ đều mơ đến cái hình người nổi bềnh bềnh trên mặt nước mà toát mồ hôi.
Có thể nói đây là lần làm mình sợ nhất, còn thì xem phim ma đủ loại cũng không ... sởn da gà
Chuyện 4:
Mẹ tớ (ở HN) vốn là người rất mê tín, siêng đi chùa, cúng lễ mùng một đêm rằm ko bao giờ quên, cầu khấn bài bản rất hay (mặc dù là cán bộ nhá :4 ... thế nên bà rất nhạy cảm với chuyện báo mộng, vong hồn... Mẹ mình có 1 kho chuyện về thể loại này. Và câu chuyện về chuyến du lịch Đà lạt của dì cháu bọn tớ trong SG cũng ko nằm ngoài bộ nhớ của bà.
Mấy tháng sau (khoảng tháng 11), bố mẹ tớ đi nghỉ an dưỡng ở suối nước nóng Kim Bôi (Hoa Bình). Năm nào ông bà cũng dành khoảng 1 tháng để tới đây nên đã quá quen thuộc với nơi ăn chốn ở của khu an dưỡng. Lần này là bắt đầu vào đông nên khu an dưỡng khá vắng vẻ. Ông bà nhận phòng trên tầng 2 của 1 dãy 2 tầng khoảng 10 phòng mỗi tầng. Mẹ tớ hơi ngạc nhiên vì để ý thấy tầng dưới chỉ có 1-2 phòng có người (tít cuối dãy phía kia) mà tiếp tân lại cho ông bà lên tầng 2. Bà thắc mắc với ông thì ông gạt đi bảo ở đâu chả được. Nói thêm, bố tớ là người cực kỳ thoải mái về đầu óc, nằm xuống là ngủ được ngay nên chẳng quan tâm lắm.
Rồi ông bà dọn dẹp, phủi, phất phẩy mọi thứ như thói quen khi đến nơi lạ. Lúc rửa mặt xong, mẹ tớ mới phơi cái khăn lên dây, kẹp rất chắc chắn. Nhưng quay đi quay lại, cái khăn rơi xuống đất. Bất chợt, bà nhớ đến chuyện ở Đà lạt. Bà hơi lo lo.
Khi trời sẩm, chẳng hiểu sao bố tớ loay hoay bật đèn thế nào mà bóng đèn bị cháy (ko sáng). Mẹ tớ vốn mê tín nên ko thích khi có việc gì đó nó ko trơn tru. Bỗng bà thấy có bóng người đi qua ngoài cửa. Bà nghĩ: may quá, thế là có người cùng tầng rồi, ít ra cũng đỡ sợ. Bà nói ông qua xin người ta tí lửa thắp nến với lại hỏi han làm quen. Ông cũng đi. Quay lại, ông bảo: làm gì có ai, tôi đi kiểm tra cả dãy làm gì thấy có người...
.. Mẹ tớ bắt đầu ngờ ngợ rồi nhưng vẫn bắt ông già dẫn đi kiểm tra 1 lần nữa dãy phòng rồi tiện xuống phòng bảo vệ mượn bật lửa và bảo lên thay bóng đèn. 2 ông bà già đốt giấy báo đi suốt dọc hành lang nhưng quả thật ko có phòng nào có người.
Rồi bảo vệ cũng lên thay được cái bóng đèn.
Lại nói cái ngọn nến còn cháy tự nhiên yếu yếu rồi tắt ngủm. Lúc này bà khẳng địn với ông phòng này có vong người. Biết bà bắt đầu sợ nên ông cứ phải nói chuyện thật to, rồi bảo chờ sáng mai đổi phòng.
Đêm đó chắc chắn là đêm dài mà mẹ tớ ko sao chợp mắt. Trước khi đi ngủ bà chuẩn bị 1 cái dao để đầu giường, chậu nước tiểu nữa nhé . Vì theo dân gian thì những thứ đó sẽ trừ được tà ma. Bà khấn cầu, đại loại như: nếu phòng có vong người thì đừng trêu nữa, để sáng mai sẽ mua gạo, muối, nhang... về để cúng và đốt cho...
Khi vừa khấn xong thì mẹ tớ chợp mắt được 1 lúc lâu. Rồi bỗng nhhiên bà choàng dậy, lay bố tớ và bảo: tôi vừa thấy người báo mộng, 1 người mẹ bế đứa con còn đỏ hỏn trên tay cứ đứng đầu giường. Ông bật đèn lên để cho bà đỡ sợ;kiểm tra trên dưới cho yên tâm. Ông bảo ko có gì, cứ mộng mị lung tung, nằm xuống lại ngủ được ngay. Từ lúc này đến sáng thì mẹ tớ thức luôn.
Sáng sớm còn tờ mờ, 2 ông bà đã tìm đi chợ mua đồ cúng. Về đến nơi, bà cúng và khấn vong ai đó...theo bài khấn của bà. Hoá vàng và giấy xong (lúc này mới khoảng 7h30 sáng, vẫn còn sớm), ông bà sắp xếp đồ đạc (chăn màn của ông bà đi đâu cũng mang theo riêng) để xuống đổi phòng.
Lúc mẹ tớ giũ cái chăn bông (của khách sạn) mà ông bà dùng gác chân tối qua để gấp trả lại thì bỗng mấy cái khuy (nút) bên hông cái vỏ chăn bung ra. Và....
...ôi thôi, cái ruột chăn bông có 1 vũng máu to đã khô, đen tím lại.
Lúc này thì mẹ tớ hét ầm lên, vứt cái chăn ra... Bảo vệ, tiếp tân, mấy người nữa lố nhố chạy lên. Mẹ tớ chỉ cho xem cái chăn. Tiếp tân xin lỗi và lúc đó mới nói rằng cách đó ko lâu, có 1 cô đã lên đây để sinh non rồi vứt đứa bé đi.
Thế là bà làm ầm lên và đòi đưa lên báo về cái chuyện mất vệ sinh này. Bà kể cho mọi người cái chuyện báo mộng kia. Giám đốc gì đó phải lên tận nơi năn nỉ, xin lỗi...lung tung gì đó.
Rốt cuộc ông bà nhà tớ đổi xuống phía căn hộ và tiếp tục an dưỡng
Chuyện 5:
Nhớ lại lúc mẹ mình mới mất (chưa hết 49 ngày), có một đêm mình đang nhắm mắt mơ màng sắp ngủ thì có cảm giác (chỉ là cảm giác thôi) như có một bóng đen đang đứng cạnh giường, mình sợ quá nằm im phăn phắt không động đậy, không mở mắt ra đến lúc ngủ thiếp đi luôn.
Sáng hôm sau ông anh ruột (ngủ cùng phòng, giừơng ổng kê cạnh giường mình, cách 1 lối đi hẹp mà đêm qua bóng đen ấy đứng) bảo rằng : đêm qua tao có cảm giác như có người đứng cạnh giường mình !!!
Kể tiếp chuyện nữa nè:
Hồi còn nhỏ ông ngoại chết ông anh con cậu xúi dại: mày lấy cái tờ giấy vàng bạc trên mặt ông nội rồi mày nằm và đắp lên và hồn mày đi được xuống âm phủ đó. Vậy mà ròm làm thiệt, rồi ngủ thiếp đi đến khi mọi người đi kiếm bở hơi tai chả thấy ròm đâu, chợt có người phát hiện ròm nằm phía trong xác chết (lúc đó xác ông ngoại để trên giường nhỏ chưa liệm), cha mẹ ơi cả nhà la lên lúc đó giật mình tỉnh giấc. Ông anh hỏi mày thấy gì không?? Có thấy gì đâu ông??? Giờ nghĩ lại sao mà ngu si, ngốc nghếch không tưởng được.
Bà Ngoại chết thì cứ khóc hoài và rồi cái giường gần bàn thờ nhất quyết nằm ngủ để gần Ngoại. Lúc đó chỉ thấy thương Ngoại chứ chưa biết ma quỉ, giờ là chạy mất dép luôn
Bà Nội chết, cả nhà ngủ bắt mình canh cái hòm và thắp nhang khi nào nhang tàn, cha mẹ ơi bay từ Sài gòn về Quãng Ngãi chưa kịp thở đã bắt quì lạy trả lễ cho bà con tới phúng điếu bở hơi tai, giờ tối không cho ngủ bắt coi hòm nữa. Nhà quê mà, ngồi cứ gật gà gật gà nhìn ra mấy cái phướn đen thui bay trong gió, nhìn vô cái hòm đèn leo lét đầu cứ nghĩ nội chết chưa mở cửa mả chưa biết mình chết chưa về nhà được, và rồi nam phô a di đà phật suốt cả đêm. Giờ ngồi viết vẫn nhớ cái đêm hôm ấy.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks