Các bạn có thể tải toàn bộ kinh chánh pháp này tại đây
Dược Quân hỏi, "Thưa Thế tôn, xin cho con hỏi
một điều."
Đức Thế tôn nói, "Dược Quân, ông cứ hỏi."
(Kinh Chánh Pháp sanghata trang 70)
Dược Quân nói, "Thưa Thế tôn, những người kia
chết rồi sinh về đâu?"
Đức Phật nói, "Thôi, Dược Quân, ông đừng hỏi
việc ấy."
Dược Quân đáp, "Xin đức Thế tôn mở lòng từ bi
nói cho chúng con được biết."
Đức Thế tôn đáp, "Dược Quân, người mẹ sinh vào
địa ngục Khóc than [Hào khiếu]. Người cha sinh vào
địa ngục Núi đè [Chúng hợp]. Người con sinh vào địa
ngục Nóng [Viêm nhiệt]. Người giữ ngôi đền sinh vào
địa ngục A tỳ."
Dược Quân hỏi, "Thưa Thế tôn, còn nạn nhân vô
tội kia, sinh vào cõi nào?"
Đức Thế tôn đáp, "Dược Quân, ông nên biết rằng
người vô tội kia được sinh vào cõi trời Trayastrimsha
[cõi trời Tam Thập Tam]."
Dược Quân hỏi, "Thưa Thế tôn, nhờ nhân gì mà
được sinh vào cõi trời Trayastrimsha?"
Đức Thế tôn đáp, "Dược Quân ông hãy nghe đây.
Lúc chết, lúc bị cướp đi mạng sống, người ấy nảy một
niệm tin tưởng trong sáng nơi Như lai, nói mấy chữ
sau đây, "Nam mô Như lai, −ng cúng, Chánh biến tri."
Chỉ một lần thôi. Nhờ thiện căn này mà được sinh vào
cõi trời ấy, sống an lạc sáu mươi kiếp. Biết được việc
trong tám mươi kiếp về trước. Sinh ra ở đâu cũng
không gặp phiền não. Sinh ra là phiền não tan đi.
Chúng sinh ấy không thể làm cho phiền não tận diệt."
Nghe xong, đại bồ tát Dược Quân hỏi, "Thưa Thế
tôn, phải thế nào mới có thể làm cho phiền não tận
diệt?"
(Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 71)
Đức Thế tôn đáp, "Dược Quân, cần phải tinh tấn
vượt bực."
Dược Quân hỏi, "Thưa Thế tôn, phải tinh tấn vượt
bực như thế nào?"
Đức Thế tôn đáp, "Dược Quân, ông hãy nghe đây:
tinh tấn là tướng hiện của quả. Cái gọi là ‘quả Tu đà
hoàn’, là chỗ của hạnh tinh tấn. Cái gọi là ‘quả Tư đà
hàm’, là chỗ của hạnh tinh tấn. Cái gọi là ‘quả A na
hàm’, là chỗ của hạnh tinh tấn. Cái gọi là ‘quả A la
hán’, và sự tịch diệt của bậc A La Hán, là chỗ của
hạnh tinh tấn. Cái gọi là ‘quả Độc Giác" và trí tuệ của
bậc Độc Giác, là chỗ của hạnh tinh tấn. Cái gọi là ‘quả
bồ tát" và đại giác ngộ, là chỗ của hạnh tinh tấn. Dược
Quân, tất cả những điều nói trên đều được gọi là ‘chỗ
của hạnh tinh tấn.’
Dược Quân hỏi, "Thưa Thế tôn, Tu đà hoàn và quả
Tu đà hoàn có tướng hiện như thế nào?"
Đức Thế tôn nói, "Dược Quân, ví như có người
trồng cây, vừa trồng xuống, cây đã đâm chồi chỉa
nhánh sum suê. Nội một ngày rễ sâu một do tuần. Lại
cũng có người trồng cây, khi trồng gặp gió lớn, cây
chẳng lên được chồi xanh nào. Người ấy bứng cây đi.
Người kia thấy vậy lên tiếng, ‘Vì sao ông đào đất của
tôi?’ Trong lúc cả hai đang dằn co với nhau, nhà vua
đi ngang, thấy có trận cãi vã liền bảo quần thần, ‘gọi
hai người ấy đến đây cho ta.’
"Quần thần vâng lời, chạy nhanh đến nói, ‘Đại
Vương truyền gọi hai ông.’
"Nghe vậy, một người hoảng hốt sợ sệt, còn một
người vẫn điềm tĩnh an nhiên.
(Kinh Chánh Pháp sanghata trang 72)
Cả hai đến trước mặt vua. Vua hỏi, ‘Vì cớ gì hai ngươi dằn co cãi vã với
nhau?’
"Một trong hai người đứng lên thưa, ‘Thưa Đại
Vương, tôi không có ruộng vườn, chỉ mượn được mảnh
đất này trồng cây. Trồng một ngày, cây đơm hoa kết
trái, nửa sống nửa chín. Ngay ngày đó, người kia cũng
đến trồng cây, nhưng trong khi trồng gặp gió lớn, cây
không thể đâm chồi. Thưa Đại Vương, rễ cây của
người ấy không sâu đủ một do tuần, vì vậy người ấy
không vui đến kiếm chuyện sinh sự với tôi, nói rằng
tất cả đều là lỗi của tôi. Xin Đại Vương xét cho, tôi
hoàn toàn không có lỗi.’
"Khi ấy nhà vua triệu tập ba mươi triệu quần thần,
phán rằng, ‘Các ông nói đi.’
"Quần thần thưa, ‘Tâu Đại Vương, nói điều gì?’
"Vua đáp, ‘Các ông có bao giờ từng nghe có ai
trồng cây mà trong một ngày mọc lên đủ cành đủ lá,
hoa trái sum suê, nửa sống nửa chín? Các ông nói thử
xem có thể có chuyện như vậy được hay không?’
"Quần thần đứng dậy, tâu rằng, ‘Tâu Đại Vương,
chuyện này là phép lạ, chúng tôi không thể biết chắc
được. Phải hỏi người kia kỹ hơn.’
"Nhà vua quay lại hỏi người kia, ‘Lời ngươi nói lúc
nãy có thật không?’
"Người ấy đáp, ‘Tâu Đại Vương, toàn là sự thật.’
"Vua nói, ‘Ta chưa từng nghe qua chuyện lạ như
vậy. Ngươi nói rằng ‘cây trồng một ngày, đơm hoa kết
trái’, thật là chuyện khó tin.’
Người ấy chắp tay đáp, ‘Nếu Đại Vương không tin,
xin cứ hãy đến đó đích thân trồng thử.’
(Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 73)
"Vua bèn ra lệnh nhốt hai người kia vào ngục, tự
mình dẫn ba mươi triệu quần thần ra mảnh đất nọ, lấy
cây trồng thử. Cây không nảy mầm, không ra lá,
chẳng đơm hoa, không kết trái. Vua nổi giận truyền
lịnh, ‘Mang rìu lại đây.’ Quần thần đưa rìu lại, vua hạ
lịnh đốn ngã gốc cây sum suê hoa trái người kia trồng.
Thân cây ngã xuống, mười hai cây khác mọc lên. Vua
lại bảo chặt. Mười hai cây ngã xuống, hai mươi bốn
cây khác lại mọc, với đầy đủ gốc rễ hoa trái, chồi xanh
mơn mởn, lấp lánh bảy thứ châu ngọc quí giá. Trên
cây xuất hiện hai mươi bốn con chim mào vàng cánh
ngọc, âm thanh trong suốt. Vua thấy vậy lại càng tức
tối, tự tay đưa rìu bổ xuống gốc cây. Rìu phập vào
thân cây, nước cam lồ tuôn ra. Bấy giờ nhà vua cảm
thấy bất an, truyền lịnh, ‘Thả hai người kia ra khỏi
ngục’, quần thần dạ rang, tức tốc chạy về ngục dẫn hai
người đến gặp vua.
"Vua bấy giờ lên tiếng hỏi, ‘Ngươi trồng thứ cây
gì, mà cứ đốn xuống thì lại mọc lên nhiều gấp bội,
thành những hai mươi bốn cây, trong khi cây của ta
chẳng ra mầm trổ lá, chẳng kết trái đơm hoa?’
"Người kia thưa rằng, ‘Vì công đức người trồng
không giống nhau.’
"Quần thần nghe xong, quì cả hai chân, nói với
người kia, ‘Ông mới xứng là vua trị nước. Vua trước
không xứng đáng.’ Người kia bấy giờ nói,
‘Phước báu đế vương
Tôi chẳng mong cầu
Cũng không mong cầu
Tiền tài, của cải.
(Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 74)
Chỉ tin nơi Phật.
Nguyện trở thành bậc
Tôn quí nhất trong
Các loài hai chân.
Nguyện đến được nơi
Như lai trú ở
Thanh tịnh niết bàn.
Nguyện đem chánh pháp
Thuyết cho các ông
Cùng đến niết bàn. ‘
"Người ấy xếp chân
Theo thế hoa sen,
Và thú nhận rằng:
‘Trong thời quá khứ,
Tôi phạm ác nghiệp,
Nên nay bị nhốt
Vào ngục của vua.
Bây giờ tại đây,
Phát tâm bồ đề
Nguyện tan nghiệp cũ’
"Lúc ấy hai mươi bốn triệu con chim mỏ ngọc kim
cương xướng lên âm thanh trong vắt. Lại có ba mươi
hai ngàn tòa lầu hiện ra, mỗi tòa rộng hai mươi lăm do
tuần, với hai mươi lăm triệu con chim mỏ vàng mào
vàng, mặt vàng, cất tiếng người nói rằng,
‘Đại Vương chặt cây, gây quả ác. Hai mươi bốn
cây trong số một trăm triệu cây, mọc sừng sững trước
mặt Đại Vương. Vì việc làm bất thiện này mà Đại
Vương sẽ gặp quả bất thiện. Đại Vương có biết người
trồng cây ấy là ai chăng?’
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks