Spam tý :)

Khi nói lời ấy xong, Đức Phật Di-lặc sẽ xưng tán Ta như vầy:

'Lành thay, lành thay! Đức Phật Thích-ca-mâu-ni có thể ở trong đời ác năm trược, giáo hóa trăm ngàn vạn ức các chúng sanh tạo nghiệp ác, khiến họ tu trồng căn lành và sanh đến chỗ của Ta.'

Lúc ấy Đức Phật Di-lặc sẽ xưng tán Ta ba lần như thế và sẽ nói kệ rằng:

'Nhẫn nhục dũng mãnh đại Đạo sư
Khéo ở năm trược đời bất thiện
Giáo hóa thành thục ác chúng sanh
Khiến họ tu hành đắc kiến Phật

Gánh vác chúng sanh thọ đại khổ
Dẫn vào thường lạc nơi vô vi
Dạy các đệ tử đến chỗ Ta
Ta nay vì họ thuyết Tứ Đế

Cũng nói Ba Bảy Phẩm Trợ Đạo
Trang nghiêm Niết-bàn Thập Nhị Duyên
Các ông hãy nên quán vô vi
Nhập vào không tịch bổn vô xứ'

Khi nói bài kệ ấy xong, Đức Phật Di-lặc lại ngợi khen các chúng sanh thuở xưa có thể ở trong đời ác lắm khổ mà làm được những việc khó làm. Ngài sẽ nói như vầy:

'Các ông có thể trì giới và làm các việc công đức ở giữa chốn người đầy tham lam, sân hận, ngu si, mê muội và đoản mạng. Thật là hy hữu thay!

Các chúng sanh thời đó chẳng kính trọng cha mẹ, bậc Sa-môn và hàng Bà-la-môn. Họ chẳng biết Đạo Pháp, hỗ tương não hại và dẫn đến chiến tranh. Họ chìm đắm trong ngũ dục, đố kỵ, nịnh hót, dối trá, xảo quyệt và chẳng có tấm lòng thương xót. Họ sát hại lẫn nhau, ăn thịt uống máu, bất kính sư trưởng, chẳng biết bạn lành và chẳng biết báo ơn. Thế nên phải sinh ra trong đời ác năm trược và còn chẳng biết hổ thẹn. Ngày đêm sáu thời luôn luôn làm việc ác mà chẳng biết thôi nghỉ. Họ chỉ chuyên làm những việc bất thiện. Các tội ác ngỗ nghịch của họ chồng chất lớp lớp như vảy cá kế nhau mà chẳng hề biết chán. Thân tộc và dù cả chín hàng thân quyến cũng chẳng có cách nào cứu giúp lẫn nhau.

Lành thay, lành thay! Đức Phật Thích-ca-mâu-ni với lòng từ bi sâu thẳm, Ngài đã dùng sức phương tiện rộng lớn của thiện xảo trí tuệ cùng Tôn nhan đẹp đẽ, có thể ở trong các chúng sanh khổ não mà nói lời thành thật rằng, Ta vào đời vị lai sẽ độ thoát các ông. Vị Đạo sư có trí tuệ thông triệt như thế thật là hiếm có ở thế gian và rất khó gặp. Với lòng lân mẫn sâu xa, Ngài bạt trừ khổ não cho chúng sanh ở đời ác trược, khiến cho họ được bình an và dẫn họ nhập vào đệ nhất nghĩa của Pháp tánh thậm thâm.

Trong ba a-tăng-kỳ kiếp, Đức Phật Thích-ca-mâu-ni đã vì các ông mà tu khổ hạnh, làm những việc khó làm. Vì Bát Thánh Đạo và Pháp giải thoát mà Ngài đã lấy đầu đi bố thí, cắt xẻo tai mũi, tay chân, thân thể và thọ nhiều khổ não để làm lợi ích cho các ông.'

Khi ấy Đức Phật Di-lặc sẽ khai thị như thế. Ngài an ủi vô lượng chúng sanh và khiến họ đều hoan hỷ.