Nhiều người hay thắc mắc tại sao thời buổi bây giờ thiên hạ loạn lạc như vậy. Cướp giật, đâm chém, lọc lừa, tao không thích là tao phát triển vũ khí hạt nhân chơi vậy đó, tao thích thì tao xua tàu cá qua đất mày vậy đó, mày làm gì tao. Thời con người mới được sinh ra, thanh bình biết bao, rồi người ta thông minh lên, người ta tìm ra cái này cái kia, thế rồi cũng ôi thôi, đến lúc người ta tìm ra được cái máy tính thì đúng là ôi thôi thật, giọt nước tràn ly, đại họa đến thật rồi. Nó cũng như một cái chong chóng, được quay với tốc độ ngày một nhanh, đến một lúc nào đó, vượt qua giới hạn, nó sẽ bùm thôi. Có lẽ ông trời còn thương nhân loại, không muốn nhân loại sống trong đau khổ thêm nữa, ổng thả xuống cái computer, kiểu như chong chóng quay sắp đứt bóng rồi, ổng phà hơi thổi thêm một cái cho mày gãy gánh luôn, khỏi phải quay nữa cho mệt.

Ngày xưa, ông Phật Thích Ca, vì thương nhân loại lầm than, nên ổng mới từ bỏ tất cả, ra đi tìm đường cứu mọi người. Cho đến tận bây giờ, những người biết suy nghĩ không ai là không biết lời Phật là đúng, không ai là không biết làm đúng như vậy sẽ được hạnh phúc. Vài trăm năm sau, ông Chúa Giê Su thấy vậy chưa đủ đô, giang tay dẫn dắt mọi người đi đến bến bờ hạnh phúc. Và những ai trong đầu có óc đều biết nắm tay Chúa thì sẽ đi đến đâu. Rồi hàng trăm ông bà khác, mà chỉ cần nghe theo chút lời của mấy ổng bả, cũng đủ hạnh phúc xài cả đời. Theo lý thuyết và logic, càng ngày, con người ta càng thông minh hơn, càng có nhiều điều kiện để hiểu rõ mình hơn, hiểu rõ thế giới hơn, người ta càng phải nhận ra dễ dàng hơn những cái chân lý ấy chứ. Ấy vậy mà, cái chuyện ngược lại lại xảy ra. Cái kiểu giống như càng học lên cao lại càng vô học, càng hiểu biết luật lại càng phạm luật. Vậy nên, Phật Thích Ca khi còn sống mới cảm thán mà nói với các đệ tử rằng rồi cũng đến ngày cái đạo này nó lụi tàn, Chúa Giê Su thì cũng nói kiểu như vậy. 2000-3000 năm, liệu có phải là dài ?

Giả sử cái chong chóng thế gian cứ tiếp tục quay theo cái kiểu này, liệu nó sẽ chịu được bao lâu. 20 năm, 50 năm, hay vài trăm năm nữa. Ông Các Mác cũng thông minh lắm nhe, nghĩ ra cái chủ nghĩa cộng sản, thật là lý tưởng, không cần phải bàn cãi. Haizz, nhưng mà khổ nỗi, nhân sâm chưa hẳn chữa được bệnh ho, thuốc tiên chưa hẳn chữa được tâm bệnh. Vậy nên hồi đó, Phật mới đặt hết hi vọng vào ông Phật Di Lặc sau này để làm chủ hội Long Hoa. Chúa Giê Su thì đặt vào ông Thiên Chúa xuống trần sau này để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Kiểu như bây giờ y học chưa phát triển, nhưng người ta đặt hy vọng vài vài năm nữa sẽ tìm ra thuốc trị bệnh aids vậy.

Nhiều người thắc mắc rằng, sao thông tin nó không rõ ràng gì hết vậy, sau những lời tiên tri nó cũng không rõ ràng, làm người này người kia đoán già đoán non, rồi người ta nghĩ ra đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nó không rõ ràng bởi vì chẳng ai có thể biết được nó là cái gì hết. Một thứ gì đó có thể chữa trị tận gốc mọi căn bệnh, có thể dừng ngay lập tức một cái chong chóng đang quay với một tốc độ khủng khiếp mà chẳng có hư hại gì xảy ra. Cái thứ đó, liệu trí tuệ của các bạn có tưởng tượng ra được không. Nó là một tôn giáo mới chăng, hay là một xã hội mới, hay là một lý thuyết mới. Nó chẳng phải là cái gì kiểu như vậy cả. Bởi vì nó kiểu như vậy, liệu nó có hoàn hảo hơn được đạo Phật, đạo Thiên Chúa, hơn được chủ nghĩa cộng sản không. Nếu nó cũng kiểu như vậy, thì năm 4000 cũng sẽ có những người ngồi than vãn những câu như tôi than vãn vầy thôi.

Nhưng chắc chắn một điều có thể nói được. Đó là sẽ có một thứ gì đó, sẽ diễn ra một lúc nào đó, với một con người đặc biệt nào đó. Cái thứ đó nó sẽ làm cho chúng ta không cần phải lọc lừa nhau nữa, chúng ta không cần phải sống giả tạo nữa, chúng ta tất nhiên cũng không cần phải nói "vãi Luyện", "vãi Hà" nữa. Không những chúng ta không cần phải vậy, mà con cháu đời đời kiếp kiếp về sau của chúng ta cũng vậy. Cái thế gian này, nó rất là thông minh, cũng kiểu như cái cơ thể con người ta vậy, nó tự biết tìm ra cách tốt nhất để vượt qua bệnh tật, đau đớn của cơ thể. Cái thế gian này, cũng sẽ đến lúc nó tìm ra cho mình cách tốt nhất để vượt qua mọi thứ với ít công sức nhất, với ít "đau thương" nhất.

Câu hỏi cuối cùng là. Khi nào nó sẽ bắt đầu diễn ra & cái ông đó sẽ như thế nào. Giả sử ngày mai nó diễn ra & cái ông đó ở ngay bên cạnh bạn. Liệu bạn có đủ diễm phúc để nhận ra điều đó hay không (ở đây bỏ qua câu hỏi kiểu như là nhận ra để làm cái gì, có ích lợi gì không). Mở ngoặc đơn để nói thêm rằng cái vé để vào tham dự hội Long Hoa hay được phán vô tội không bao gồm việc phải hiểu cái thứ đó là cái gì hay quen biết cái ông đó. Nó chỉ gồm một thứ duy nhất đó là tâm hồn bạn đủ tốt hòa quyện vào nó.

Nếu ngày mai bắt đầu bán vé hay bắt đầu mở phiên tòa, liệu tâm hồn bạn đã đủ tốt hay chưa?