Trang 14 trong 27 Đầu tiênĐầu tiên ... 489101112131415161718192024 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 261 tới 280 trên 530
  1. #261

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi kinhvotu Xem Bài Gởi
    Hư Không

    Văng vẳng chiều nay tiếng chuông xa
    Chạnh lòng lử khách nhớ quê nhà
    Mẹ già ngóng trông theo tin nhạn
    Thuyền ai vừa cập bến gốc cây đa...

    Một ngày qua rồi lại một ngày qua
    Chợt trăng vừa lên đuổi chiều tà
    Lối củ đường xưa sao thấy lạ
    Soi dòng sông củ ta tìm ta...

    Có người hành khất nghêu ngao ca
    Bốn bể phù du biết đâu nhà
    Chậm chậm để nghe đời hối hả
    Như áng mây chiều vội lướt xa...

    Ai tìm nhung lụa với gấm hoa
    Ai tìm men rượu với tiếng ca
    Riêng ta chỉ xin làm lử khách
    Cỏi trần tạm bợ chỉ ghé qua...


    Ha Ha Ha !!!
    HƯ KHÔNG của DIỆU ĐỊNH hạ bút

    Cỏi trần là nơi giả tạm
    Một kiếp nào ta tạm ghé qua
    Nơi đây tạm đó là nhà
    Đây là của đây là vàng

    Đất đai ruộng nhà cao ,vô tận
    Phú quý bạc vàng chất đầy kho
    Tiền tài ,danh lợi luôn đon đả
    Hỏi ai biết đây là cỏi hư vô

    Tâm tu vắng lặng sóng dâng trào
    Thấy đời hư ảo không nương náu
    Chẳng có gì để lòng vươn vấn
    Một bước chân cũng là hư không

    Buông tất cả lòng luôn nhẹ nhỏm
    Một tiếng DI ĐÀ chẳng vướn bận chi
    Còn tham muốn lại sân si
    Ôi là mê là muội làm sao thoát

    Mỗi người một bước do mình chọn
    Một cỏi đi về một cỏi hư không
    Không có gì để lòng bám víu
    Chẳng có gì nặng gánh trên vai
    THật nhẹ nhàng cũng một cỏi hư không

    A DI ĐÀ PHẬT
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  2. #262
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Cỏi Lòng Ta

    Gió lặng chiều nay biển dịu sóng
    Hoàng hôn phủ xuống rực cánh đồng
    Giây phú trăng lên chỉ còn là hình bóng
    Vạn vật hòa vào hư ảo mênh mông

    Cỏi lòng ta tựa một dòng sông
    Lúc thật lặng yên khi dậy sóng
    Bảo tố đi qua để lại đổ nát
    Đau khổ nhiều rồi nên hóa hư không...

    Dẫu đã biết đời là cỏi mộng
    Sao vẩn còn vương hình bóng giai nhân
    Dẩu đã biết biển tình bao la rộng
    Sao đã xa vẩn cố kéo cho thật gần
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  3. #263
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Thân ái kính chào chư đạo hữu, chúc một ngày chủ nhật vui và an lạc !!!
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  4. #264
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Cỏi Lòng Ta

    Gió lặng chiều nay biển dịu sóng
    Hoàng hôn phủ xuống rực cánh đồng
    Giây phút trăng lên chỉ còn là hình bóng
    Vạn vật hòa vào hư ảo mênh mông

    Cỏi lòng ta tựa một dòng sông
    Lúc thật lặng yên khi dậy sóng
    Bảo tố đi qua để lại đổ nát
    Đau khổ nhiều rồi nên hóa hư không...

    Dẫu đã biết đời là cỏi mộng
    Sao vẩn còn vương hình bóng giai nhân
    Dẩu đã biết biển tình bao la rộng
    Sao đã xa vẩn cố kéo cho thật gần

    Rối một chiều ta mõi gối chồn chân
    Nghe tiếng sáo diều vi vu thật dịu dàng
    Hồn ta như bay bổng với mây ngàn
    Nhìn hồ nước thấy cỏi lòng an lạc...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  5. #265
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Hôm nay chúa nhật mà sao vắng quá vậy, các cao nhân, bằng hữu đi chơi hết rồi à...?

    ha ha ha !!!
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  6. #266
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Một câu chuyện đáng để chúng ta suy nghĩ :

    Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có một gia đình bá hộ nối tiếng giàu có nhất vùng. Người người nể phục, nhà cao cửa rộng, đồng ruộng thì mênh mông bát ngát, thẳng cánh có bay, gia súc thì từng đàn, lúa chất đầy bồ, trong nhà không thiếu thứ gì, kẻ ăn người ở có tới chừng mấy mươi người. Cao lương mỹ vị ăn mãi không hết.

    Gia đình bá hộ có hai người con, một trai một gái. Ai cũng khôi ngô tuấn tú, xinh đẹp và nết na. Nhưng rồi tai họa đã giáng suống gia đình họ, khi người con gái vì uất ức với mối tình cùng chàng thi sĩ mà quyên sinh, còn cậu con trai trong một lần đi săn trong rừng sâu, bất cẩn bị sập bẫy mà trở thành kẻ tàn phế.

    Người mẹ vô cùng đau khổ và tuyệt vọng. Bà sống trong nỗi ám ảnh và oán hờn. Ngày ngày bà ăn chay niệm Phật cầu xin được bình an và không còn phiền muộn. Rồi một ngày kia, bà cho gọi tất cả những người dân mang nợ với gia đình bà đến và phán rằng:

    - Từ xưa tới nay, gia đình ta ăn ở có trên có dưới, ai khó khăn ta đều cứu giúp, cho vay bạc và lúa gạo, sau mỗi lần thu hoạch thì gia đình các ngươi đều có trả nhưng vẫn không thể hết. Nay ta cho gọi các ngươi tới để xóa tất cả các món nợ từ trước đến nay. Dù nợ nhiều hay ít. Từ nay trở về sau, giữa gia đình ta và gia đình những nông dân này không còn bất kỳ món nợ nào.

    Những người nông dân nghèo khổ vui mừng khôn xiết, tay bắt mặt mừng, có những người đã quỳ lạy cảm tạ tấm lòng của bà mà khóc nức nở, nguyện làm thân trâu ngựa để báo đáp ơn này. Nhưng bà một lòng từ chối “Kẻ ăn người ở trong gia đình ta nay đã có đủ vì vậy ta không cần thêm nữa, các ngươi hãy về lo làm ăn và sống cuộc sống như mình mong muốn”

    Việc làm này của bà, những tưởng rằng như vậy thì trong lòng bà sẽ thấy thanh thản nhưng sao vẫn nặng trĩu một nỗi buồn.

    Nhân dịp một lần vào viếng chùa, bà đã xin gặp vị Hòa thượng và bạch rằng hãy cho bà xin một bài thuốc để diệt trừ khổ đau và phiền não. Vị Hòa thượng mỉm cười hiền hậu nhìn người phụ nữ sang trọng, quý phái nhưng có khuôn mặt đượm buồn mà nói, bà hãy tìm đến bảy gia đình chưa bao giờ biết khổ, xin mỗi gia đình một bát nước. Với bảy bát nước đặc biệt này, tôi sẽ nấu thành một loại thuốc giải cứu những sầu muộn trong lòng bà.

    Ngay sau đó, bà lên đường tới thăm gia đình thứ nhất mà bà quen biết bấy lâu nay, bà nghĩ rằng ắt hẳn gia đình này đang hạnh phúc và bà có thể xin được một bát nước. Quả là éo le, sau khi nghe bà trình bày, chủ nhà nhìn bà với ánh mắt ngấn lệ, rằng bà đã đến không đúng nhà và tìm không đúng người.

    Lúc này, người chủ nhà bắt đầu kể về câu chuyện gia đình, họ đã sống những ngày đau khổ, bất hạnh ra sao, con cái khiến họ mệt mỏi và buồn phiền như thế nào v.v… Nghe xong, bà lại nói những lời động viên, an ủi, vỗ về yêu thương trước khi bà tới thăm gia đình khác.

    Cả ngày hôm ấy, bà không xin được một bát nước nào. Nước là thứ đi đâu cũng có thể lấy, dễ tìm nhưng sao bà không thể xin được. Gia đình nào cũng có nỗi sầu khổ riêng, không ai giống ai và tất cả những điều ấy khiến bà chạnh lòng, như một phản xạ rất tự nhiên, của một người phụ nữ đã trải qua những mất mát những đau thương trong cuộc sống, bà đều nói lời khích lệ tinh thần, hay đơn chỉ là lắng nghe họ tâm sự đề thấu hiểu những gì họ đã trải qua bằng tất cả tình yêu thương vốn có.

    Suốt những tháng ngày sau đó, bà kiên nhẫn đi xin, nhưng cũng không tìm thấy gia đình nào hạnh phúc thật sự như bà vẫn thấy. Nơi nào cũng chất chứa nỗi niềm khổ đau và hờn tủi. Bà luôn bận tâm suy nghĩ làm thế nào để an ủi, giúp mọi người thoát khỏi phiền não, xoa dịu đau thương, và bà đã quên đi đau khổ của chính mình.

    Giờ đây hơn bao giờ hết, bà thấy lòng mình thật thanh thản, nhẹ nhàng. Khi ta cho đi cũng là khi ta nhận lại nhiều hơn thế, nỗi buồn sẽ vơi đi khi ta cởi mở lòng mình, đón nhận lời sẻ chia, lời thân thiện từ những người xung quanh.

    Chúng ta không nên bỏ cuộc khi chúng ta còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc, sự việc chỉ thật sự trở nên bế tắc khi chúng ta thôi không cố gắng nữa. Niềm tin là sức mạnh biến điều không thể thành điều có thể, và họ có thể quên đi lời chúng ta nói nhưng điều chúng ta làm cho họ sẽ không bao giờ nhạt phai.

    Qua câu chuyện này, chúng ta ngộ ra một điều, ai cũng có nỗi buồn, nỗi khổ riêng. Cái mà chúng ta thấy chỉ là một phần nhỏ trong toàn thể con người của một ai đó, còn mặt chúng ta không thấy thì rất nhiều. Họ có thể cười đó, vui vẻ đó nhưng chưa hẳn họ đang hạnh phúc như chúng ta thường nghĩ
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  7. #267
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Và chúng ta cũng tự hỏi tại sao vị Hòa thượng kia lại nói người phụ nữ ấy, xin bảy bát nước mà không phải là sáu hay tám? Phải chăng ở đây có ẩn ý sâu xa hơn chăng? Con số bảy nhắc chúng ta nhớ đến rất nhiều điều :

    - Bảy bước chân của Thái tử Tất-đạt-đa khi Ngài chào đời, cùng bảy đóa sen vàng nâng gót ngọc.

    - Theo quan niệm triết học Phương Đông, con số bảy tượng trưng cho sự hoàn hảo của vũ trụ, nó được xác lập trên bảy nguyên tắc của không gian và thời gian: Không gian thì có bốn phương, Đông, Tây, Nam, Bắc, thời gian thì có quá khứ, hiện tại và vị lai, và là con số tròn theo cách nhìn: chính giữa, ở trên, ở dưới, bên phải, bên trái, trước mặt và sau lưng.

    - Con số bảy trong âm nhạc ứng với bảy nốt, Đồ, Rê, Mi, Pha, Son, La, Si.

    - Một tuần cũng chỉ có bảy ngày và mỗi ngày như vậy sẽ ứng một thứ kim loại quý.
    + Chủ nhật: Ngày của thần mặt trời – tương ứng với Vàng
    + Thứ hai: Ngày của thần mặt trăng, vị thần canh giấc ngủ cho mọi người - tương ứng với Bạc.
    + Thứ ba: Ngày của vị thần chiến tranh (sao Hỏa) - ứng với Sắt
    + Thứ tư: Ngày của vị thần thương mại - ứng với nguyên tố Thủy Ngân, một dạng kim loại di động – Sao Thủy.
    + Thứ năm: Ngày của vị thần chúa tể (thần của các vị thần) - ứng với Kẽm, tượng trưng cho sức mạnh vô địch. Một loại kim loại không bao giờ rỉ sét. Nó còn được gọi là thần sấm chớp - Sao Mộc
    + Thứ sáu: Ngày của nữ thần tình yêu - ứng với Đồng, mềm dẻo, phản sáng, lấp lánh và quyến rũ – Sao Kim
    + Thứ bảy: Ngày của vị thần gây bao đau khổ cho nhân loại – Sao Thổ - ứng với kim loại là Chì

    - Con số bảy của phương pháp Tumo Yoga, số bảy là số thứ tự cuối cùng của hệ thống tinh lực thu tóm toàn năng vũ trụ trong cơ thể một con người.

    + Trung tâm thứ nhất nằm ở dưới cuối xương sống (nơi đây được coi là chổ trú của con rắn lửa)
    + Trung tâm thứ hai nằm ở cuối bụng dưới
    + Trung tâm thứ ba nằm ở sau rốn
    + Trung tâm thứ tư nằm ở chỗ trái tim
    + Trung tâm thứ năm nằm ở nơi yết hầu
    + Trung tâm thứ sáu nằm ở giữa hai lông mày
    + Trung tâm thứ bảy nằm ở hai đỉnh đầu

    - Ngay cả thần thức của chúng sinh khi qua đời, cũng phải trải qua bảy ngày luân chuyển một lần và phải đợi bảy lần bốn mươi chín ngày như thế mới chuyển sinh cõi khác.

    Sẽ không có bất kỳ loại thuốc nào có thể “chữa lành” những phiền muộn trong mỗi thân thể con người. Cách mà vị Hòa thượng chỉ cho người phụ nữ bất hạnh kia thật sâu sắc và ý nhị. Sự từng trải, lòng khoan dung, tình yêu thương của một người đàn bà từng làm vợ, làm mẹ của những đứa con, đã giúp bà nhận ra rất nhiều thứ xung quanh cuộc sống này. Điều mà từ trước tới giờ bà chưa một lần được biết và thấu hiểu.

    Bảy bát nước, bà mãi không bao giờ tìm thấy nhưng con số bảy cho bà nhiều trải nghiệm đáng quý, nó giống như thiên thần hộ mệnh dẫn dắt bà đến với những điều bản thân tưởng chừng như không thể. Nỗi đau mà bà đang chịu đựng rất nhỏ so với những người khác, phải chăng đó là một điều hạnh phúc?

    Đôi khi trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ chống lại bạn, đến nỗi bạn cảm tưởng rằng mình không thể chịu đựng hơn được nữa, nhưng hãy cố gắng đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì rồi mọi thứ cũng sẽ qua đi. Chính nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh, và tất nhiên nó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bản thân bạn nữa. Điều ngọt ngào nhất bao giờ cũng đến phía sau những nỗi cô đơn dù không thể diễn tả thành lời...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  8. #268
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Bao năm ta vẩn nhớ tình cũ

    Hưởng trăng, vịnh gió vẩn chẳng màng

    Hổ thẹn người tình xưa đến viếng

    Thân này tuy khác tình còn nguyên.
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  9. #269
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Hoa Sen




    Nhẹ nhàng, duyên dáng, trang nghiêm
    Khẽ lay trong gió, thanh liêm giữa đầm
    Gom hương trời đất vào tâm
    Cánh hoa ôm ấp âm thầm tỏa lan
    Nắng vàng tô đẹp giang san
    Liên đài tô điểm thế gian đất trời
    Hoa sen thanh thoát tuyệt vời
    Ngoi từ bùn đất vẫn ngời cao sang
    Màu sen tươi mát dịu dàng
    Mà thời gian cứ ngơ ngàng bước đi
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  10. #270
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    THONG DONG


    Lò hương khói tỏa vương mây
    Chung trà tĩnh lặng cơn say đi rồi

    Thông reo gió thổi trên đồi,
    Người xa ngàn dặm về ngồi cùng ta
    Tay gầy nâng nhẹ chung trà,
    Sương chiều lảng đảng tan nhòa hư không

    Mây chiều gió núi mênh mông
    Ta ngồi nẻo ấy thong dong ngắm đời...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  11. #271
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Chuông chiều


    Chuông chùa vọng lúc hoàng hôn
    Chiều nghiêng ngọn gió đổ dồn sang đêm

    Mưa xuân thánh thót sợi mềm
    Lá khô xây bậc quanh thềm tháp xưa

    Lời vàng êm ái nhặt thưa
    Nhẹ lay cổ thụ khẽ đưa lúa vàng

    Tay lần sách giở giữa trang
    Ngày xưa còn đó ngỡ ngàng trong mơ

    Nửa đời người chép thành thơ
    Giữa câu ca thoảng tiếng tơ chạnh lòng

    Cửa thiền sắc sắc không không
    Niệm câu Phật hiệu cầu mong phúc lành...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  12. #272
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Khép mắt trần dìu em vào vũ trụ
    Giữa bao la trùng điệp những tinh cầu
    Khắp không gian huyễn hóa ánh muôn màu
    Trên nền thẳm của khung xanh huyền nhiệm
    Màu vũ trụ, màu mắt em hay màu biển
    Thấy lung linh lấp lánh bóng sao sa...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  13. #273
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Ta dìu nhau qua bao dải thiên hà …
    Từng ghé lại thăm Cung Hằng Nguyệt Điện
    Tiên nữ reo vui mừng em xuất hiện
    Đón rước em vào diễm lệ tiên dung
    Trao tay anh cài vương miện thiên cung
    Lên vừng trán em thành nàng tiên đẹp nhất
    Ta âu yếm trao nhau qua sóng mắt
    Nhạc Nghê thường trỗi tiết điệu thiên thu …
    Last edited by kinhvotu; 10-09-2012 at 11:53 AM.
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  14. #274
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Tạ từ quần tiên, ta lại phiêu du
    Cõi vô tận … thời gian không còn nữa
    Vô số Thiên Thần trên đường gặp gỡ
    Trao tặng đôi ta ngàn cánh hoa sen
    Đóa tuyệt vời, anh cài giữa hồn em
    Em nhắm mắt lòng bừng lên hạnh phúc
    Tám hướng chan hòa du dương tình khúc
    Vọng tiếng ca em từ thuở hồng trần
    Lẫn nhịp tim ta ngày ấy trăng rằm
    Lòng vũ trụ thắm niềm trinh ngây ngất
    Khắp đó đây trầm hương xông ngào ngạt
    Cho siêu nhiên toàn vẹn ý thiên đàng...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  15. #275
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Linh hồn ta có trí tuệ soi đường
    Ta cúi xuống trần gian nhìn khoảnh khắc
    Dưới kia mây giăng hàng hàng lớp lớp
    Đất nước se mình, trăn trở non sông …
    Có xác thân anh cằn cỗi trăm phần
    Có xác thân em bơ phờ mệt mỏi
    Da những chàng trai, thịt bao cô gái
    Cũng – thôi rồi – tàn tạ với tháng năm!
    Một thoáng nhìn nhau ngao ngán nhủ thầm
    Ôi nhan sắc! Ôi thịt xương trần thế!
    Một thoáng ngậm ngùi xót thương vô kể
    Ôi kiếp phù sinh mặc cả từng ngày!
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  16. #276
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Anh vội dìu em hướng mắt quay đi
    Và tiếp tục du hành vào vĩnh cửu
    Đài thiên đỉnh đẹp nguy nga diệu vợi
    Đoạn tuyệt rồi những ràng buộc xa xưa
    Da thịt xương hãy quên lãng cho vừa
    Vào tuyệt đối ý thơ tươi trẻ mãi.
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  17. #277
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Qua chuyển hóa ta còn gì giữ lại?
    Màu mắt em vẫn màu biển không gian
    Nhịp tim em là âm điệu thiêng liêng
    Và lệ nhỏ trước linh đài còn đó
    Thành ngọc lưu ly long lanh rực rỡ
    Như ánh sao băng thể sắc rạng ngời
    Giữa bao la bát ngát chín tầng trời
    Ta trang trọng rạng ngời trong hạnh phúc
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  18. #278
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Mầu nhiệm em ơi! Không gì so sánh
    Cả linh hồn trí tuệ với con tim
    Bỗng kết thành một khối rộng vô biên
    Tình ta đã nhập vào lòng trời đất...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  19. #279
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    Lòng Trời Đất

    Khép mắt trần dìu em vào vũ trụ
    Giữa bao la trùng điệp những tinh cầu
    Khắp không gian huyễn hóa ánh muôn màu
    Trên nền thẳm của khung xanh huyền nhiệm
    Màu vũ trụ, màu mắt em hay màu biển
    Thấy lung linh lấp lánh bóng sao sa...

    Ta dìu nhau qua bao dải thiên hà …
    Từng ghé lại thăm Cung Hằng Nguyệt Điện
    Tiên nữ reo vui mừng em xuất hiện
    Đón rước em vào diễm lệ tiên dung
    Trao tay anh cài vương miện thiên cung
    Lên vừng trán em thành nàng tiên đẹp nhất
    Ta âu yếm trao nhau qua sóng mắt
    Nhạc Nghê thường trỗi tiết điệu thiên thu …

    Tạ từ quần tiên, ta lại phiêu du
    Cõi vô tận … thời gian không còn nữa
    Vô số Thiên Thần trên đường gặp gỡ
    Trao tặng đôi ta ngàn cánh hoa sen
    Đóa tuyệt vời, anh cài giữa hồn em
    Em nhắm mắt lòng bừng lên hạnh phúc
    Tám hướng chan hòa du dương tình khúc
    Vọng tiếng ca em từ thuở hồng trần
    Lẫn nhịp tim ta ngày ấy trăng rằm
    Lòng vũ trụ thắm niềm trinh ngây ngất
    Khắp đó đây trầm hương xông ngào ngạt
    Cho siêu nhiên toàn vẹn ý thiên đàng...

    Linh hồn ta có trí tuệ soi đường
    Ta cúi xuống trần gian nhìn khoảnh khắc
    Dưới kia mây giăng hàng hàng lớp lớp
    Đất nước se mình, trăn trở non sông …
    Có xác thân anh cằn cỗi trăm phần
    Có xác thân em bơ phờ mệt mỏi
    Da những chàng trai, thịt bao cô gái
    Cũng – thôi rồi – tàn tạ với tháng năm!
    Một thoáng nhìn nhau ngao ngán nhủ thầm
    Ôi nhan sắc! Ôi thịt xương trần thế!
    Một thoáng ngậm ngùi xót thương vô kể
    Ôi kiếp phù sinh mặc cả từng ngày!

    Anh vội dìu em hướng mắt quay đi
    Và tiếp tục du hành vào vĩnh cửu
    Đài thiên đỉnh đẹp nguy nga diệu vợi
    Đoạn tuyệt rồi những ràng buộc xa xưa
    Da thịt xương hãy quên lãng cho vừa
    Vào tuyệt đối ý thơ tươi trẻ mãi.

    Qua chuyển hóa ta còn gì giữ lại?
    Màu mắt em vẫn màu biển không gian
    Nhịp tim em là âm điệu thiêng liêng
    Và lệ nhỏ trước linh đài còn đó
    Thành ngọc lưu ly long lanh rực rỡ
    Như ánh sao băng thể sắc rạng ngời
    Giữa bao la bát ngát chín tầng trời
    Ta trang trọng rạng ngời trong hạnh phúc

    Mầu nhiệm em ơi! Không gì so sánh
    Cả linh hồn trí tuệ với con tim
    Bỗng kết thành một khối rộng vô biên
    Tình ta đã nhập vào lòng trời đất...


    ha ha ha !!!
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

  20. #280
    Tam Đẳng Avatar của kinhvotu
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Cai quản cỏi A Tỳ
    Bài gởi
    3,182

    Mặc định

    PHÚT TRẢI LÒNG


    Hè đến xuân cài bên sắc nắng
    Gió vui câu hát chuyện đời thường
    Hoa thoảng dịu dàng màu khói bạc
    Chuông chiều sao xác cánh thông reo
    Lữ khách dừng chân bên lối bước
    Mây trời nương nước phượng hồng rơi
    Trải một tấm lòng xa tít tắt
    Biết đâu chốn ấy tựa chân trời
    Ánh mắt còn duyên làn nón toả
    Chạnh lòng bên lối bước chân xa.
    Biết mấy mùa xuân là bất tận
    Trải lòng đâu đó hỏi chi ta...
    Tâm vốn bất sinh bất diệt, chỉ tại chúng sinh vọng thức lại tưởng là Tâm nên hóa Tâm mê

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Kinh doanh vô nhân đạo
    By duonghoanghai in forum Chuyện thời sự, xã hội
    Trả lời: 25
    Bài mới gởi: 25-05-2012, 08:50 PM
  2. Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 18-05-2012, 07:29 PM
  3. Kinh hãi vì hồ đầu lâu đáng sợ nhất nước Anh
    By hungdac in forum Sưu Tập Khác...
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 09-12-2011, 11:10 PM
  4. Chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp người anh ruột ở Hà Nội
    By Bin571 in forum Lịch sử VN từ năm 1945 đến nay
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 03-09-2010, 08:26 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •