“Tam Tạng nói (...) bọn chúng tuy là giặc cướp chặn đường (...) chỉ đuổi chúng đi là xong, việc gì phải giết?”
Sự...
(hết trích)
Đoạn này phần phân tích sai rồi! Nhà Phật không có giết theo nghĩa thô thiển của trí năng là anh Tôn đâu, bởi anh Tôn chưa rốt ráo nên chẳng có lòng từ bi như thật của Phật Tâm cho nên hành xử lỗ mãng như vậy - đó là cái nhìn của nhị biên mà chưa thấu đến cái nhất nguyên tuyệt đối không đối đãi. Anh Đường tuy cũng chưa rốt ráo đến Nhất thiết chủng trí nhưng lại có cái nền tảng sâu thẳm của Bồ Đề Tâm cho nên mới nói như vậy chứ tuyệt nhiên chẳng phải ý muốn nói đến sự do dự. Mặc dù tại đây đúng là có sự do dự đó, nhưng đó không phải là chỗ muốn nói trong một câu chuyện ngụ ngôn Phật pháp như thế này. Với trí tuệ của tự tánh thì thấy ngay lục tặc vốn "Không" vậy chẳng phải là biết nó rồi thì nó cũng tự chuyển hóa sao, ấy gọi là thức thành trí đó mà (đoạn phân tích trên nữa thì lại nói được ý này - như thế cho thấy tri hành của người viết chưa tương thông).
Thiền sư kia nói: Hiếu sát! Lời nói đó đúng nhưng chưa đủ, bởi nếu không thì bỏ cái vướng này (lục tặc và thất tình) lại rơi vào cái vướng kia, tức là vướng vào cái "sát". Chỗ này cần phải tham cứu cho kĩ kẻo lại ăn phải lời có thuốc độc!
Kính!!!
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks