Nguyên Bản:
Đội đội canh điền tượng,
Phân Phân vân thảo cầm,
Phụ Nghiêu đăng báo vị,
Hiếu cảm động thiên tâm
Có nghĩa là
Hàng đàn voi về cày ruộng,
Hàng bầy chim đến nhặt cỏ,
Giúp vua Nghiêu lên ngôi báu,
Hiếu thảo động lòng trời.
Mặc dù các khái niệm về “hiếu thảo” và “nhân quả” không được phổ biến trong văn hóa phương tây, nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn xa lạ mà ẩn chứa trong tư tưởng ở hiền gặp lành. Tư tưởng này được minh họa rõ nét trong những câu chuyện thần tiên như “Lọ Lem”, “Bạch Tuyết”…
Chuyện kể rằng ngày xưa có một cô bé xinh đẹp tên là Cinderella. Sau khi mồ côi cha, cô ở với bà mẹ kế và hai cô chị con riêng của mẹ kế. Họ bắt một mình cô phải làm tất cả những việc nặng nhọc trong nhà. Cô thường xuyên bị bụi bám đầy người nên mọi người gọi cô là Lọ Lem. Một hôm, nhà vua tổ chức vũ hội để kén vợ cho hoàng tử. Mẹ kế đưa hai cô con gái đi tham dự và bắt Lọ Lem ở nhà làm việc. Khi họ đi rồi, một bà tiên xuất hiện biến bộ đồ nhếch nhác bẩn thỉu cô bé đang mặc thành một chiếc đầm dạ hội sang trọng kèm với đôi giày thủy tinh. Bà lại biến quả bí ngô thành cỗ xe ngựa và những chú chuột thành người đánh xe. Trước khi đi, bà tiên dặn Lọ Lem phải về nhà trước 12 giờ đêm vì phép thuật chỉ có tác dụng đến lúc đó. Trong vũ hội, Lọ Lem là người duy nhất được Hoàng tử chọn làm bạn nhảy. Khi đồng hồ đánh chuông gần nửa đêm, Lọ Lem vùng chạy và đánh rơi một chiếc giày thủy tinh. Để tìm lại cô, Hoàng tử cử người đi khắp nước và yêu cầu tất cả các cô gái đến ướm thử giày. Hai người chị của Lọ Lem cũng xỏ thử nhưng không vừa chân, đến phiên Lọ Lem thì vừa khít. Hoàng tử cưới Lọ Lem và họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Cũng rất lâu xa về trước, có một bà hoàng hậu chỉ sinh được duy nhất một đứa con gái. Bà đặt tên con là Bạch Tuyết vì cô có làn da rất trắng đẹp. Khi hoàng hậu mất, cha Bạch Tuyết lấy vợ hai. Bà vợ mới là người kiêu ngạo, hẹp hòi, xấu xa và độc ác. Mỗi sáng bà đứng trước gương và hỏi “Gương kia ngự ở trên tường, ai người đẹp nhất trên đời hả gương?”. Chiếc gương luôn trả lời hoàng hậu là người đẹp nhất, cho đến một ngày nó nói Bạch Tuyết là người đẹp nhất. Hoàng hậu ghen tức, ra lệnh cho một cận thần mang Bạch Tuyết vào rừng sâu để giết hại. Người cận thần này thấy tội nghiệp Bạch Tuyết nên đã thả cô đi và tìm vật thay thế để đánh lừa hoàng hậu. Bạch Tuyết cô độc và đói rét, lang thang mãi trong rừng cho tới khi tìm thấy một ngôi nhà nhỏ. Khi chủ nhân ngôi nhà - bảy chú lùn trở về sau ngày làm việc, họ đồng ý cho Bạch Tuyết ở lại. Mỗi ngày nàng dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn. Họ sống vui vẻ hạnh phúc đến khi hoàng hậu biết Bạch Tuyết vẫn còn sống và hiện đang ở cùng bảy chú lùn. Trong khi các chú lùn đang làm việc, hoàng hậu cải trang thành người bán rong và đến nhà đưa cho Bạch Tuyết một quả táo tẩm thuốc độc. Bạch Tuyết cắn một miếng và nàng ngã xuống bất tỉnh. Các chú lùn buồn bã đặt nàng vào cỗ quan tài bằng thủy tinh. Thời gian trôi qua, một vị hoàng tử tình cờ đi ngang khu rừng. Khi nghe chuyện, hoàng tử thương cảm xin đưa nàng về cung điện. Trên đường đi, người hầu khiêng quan tài bị vấp ngã, miếng táo độc văng ra khỏi miệng Bạch Tuyết và nàng tỉnh lại. Hoàng tử vui mừng xin cưới Bạch Tuyết và họ sống hạnh phúc bên nhau đến răng long đầu bạc.
Qua hai câu chuyện, chúng ta thấy tuy bị mẹ kế hắt hủi, đối xử độc ác nhưng cả hai cô gái đều rất hiền lành, đều có lòng bao dung độ lượng, luôn nhẫn nhịn và cam chịu, vẫn sống vui vẻ mà không hề hờn giận, không có ý định trả thù. Chính bởi vì không chỉ đẹp người mà còn đẹp nết nên các cô mới có được cuộc sống hạnh phúc về sau. Tiếc thay, những đứa trẻ ngày nay thường mất niềm tin vào bản thân và không có lòng vị tha. Chúng dễ dàng trách cứ cha mẹ lơ là, bỏ bê con cái và không thấu hiểu cho chúng. Thậm chí chúng còn nuôi lòng thù oán, luôn tìm cách chống đối lại cha mẹ. Thật quá cách xa tấm gương người xưa!
Dù hai câu chuyện trên chỉ là chuyện cổ tích nhưng cũng có thể nuôi dưỡng giá trị đạo đức và nhân văn trong trẻ em - những vị chủ nhân tương lai của đất nước. Như vậy vẫn còn hy vọng ngăn chận sự gia tăng của bạo lực trong xã hội ngày nay. Cảm Ứng Thiên viết: “Họa và phúc không có cố định, đều do chúng ta tự tạo lấy” (họa phúc vô môn, duy nhân tự triệu). Nhiều người đang hưởng hạnh phúc là những người con hiếu thảo. Những người dùng thiện tâm để đối đãi với ác ý và luôn hiếu thảo ngay cả khi cha mẹ ghét bỏ mình là những người hiếu thảo nhất trong những người hiếu thảo, và trời sẽ không phụ lòng người tốt.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks