8. Chỗ ở của chúng ta phải cố định, cuộc sống của chúng ta phải có quy củ. Làm việc cũng phải nhẫn nại vững bền, không nên tùy ý thay đổi ý chí của mình.

Ngày nay, rất nhiều người thích sống kiểu nay đây mai đó và thay đổi công việc chỉ vì muốn tìm kiếm sự mới mẻ. Tuy nhiên, chúng ta nên biết rằng khi đổi chỗ ở và công việc thường xuyên khiến cho cha mẹ cảm thấy cuộc sống của con mình thật bấp bênh. Nếu cha mẹ sống với ta, họ cũng phải đi theo và sẽ ưu phiền vì người già không thích di chuyển nhiều. Vì thế, chúng ta hãy cố gắng tránh thay đổi nơi cư trú và nghề nghiệp. Trong tình thế bắt buộc, chúng ta nên thông báo cho cha mẹ ngay để họ an tâm và biết rõ phải tìm chúng ta ở đâu khi có việc khẩn cấp.

Trước kia có một góa phụ tên là Brown sống đơn độc trong căn hộ ở Los Angeles. Mặc dù con trai bà không phải là kẻ lông bông nhưng anh ta chưa bao giờ có một nơi cư trú và nghề nghiệp ổn định. Anh thay đổi chỗ ở vài lần trong một năm. Thỉnh thoảng anh nhớ thì gọi điện cho mẹ thông báo địa chỉ và số điện thoại mới, nhưng thông thường bà chỉ có hai hoặc ba địa chỉ cũ của anh ta trong cuốn sổ tay của mình. Bà Brown luôn thở dài buồn rầu mỗi khi nhắc tới con. Lúc nào bà cũng lo lắng, băn khoăn không biết hiện giờ con bà đang ở đâu và có tự lo được cho bản thân không. Rồi bà Brown qua đời vì đột quỵ não. Sau vài hôm không thấy bà, hàng xóm e rằng có chuyện không hay nên đã phá cửa vào. Qua mấy ngày tìm kiếm, cuối cùng họ liên lạc được với con trai bà, anh ta vừa mới mất việc làm và đổi chỗ ở hai lần. Một câu chuyện đáng buồn thương!

事雖小,勿擅為,苟擅為,子道虧。
物雖小,勿私藏,苟私藏,親心傷。

Sự tuy tiểu, vật thiện vi.
Cẩu thiện vi, tử đạo khuy.
Vật tuy tiểu, vật tư tàng.
Cẩu tư tàng, thân tâm thương.


(Việc tuy nhỏ, chớ tự làm.
Nếu đã làm, thiếu đạo con.
Vật tuy nhỏ, chớ cất riêng.
Nếu cất riêng, cha mẹ buồn.)


9. Tuy là một việc nhỏ, nếu không hợp tình không hợp lý, thì mình không nên làm. Nếu như đã làm, tức là bất hiếu. Bởi vì cha mẹ không muốn thấy con cái của mình làm việc không hợp tình, không hợp lý, không hợp pháp.


Chuyện gì chúng ta cũng nên thưa trước với cha mẹ mà không tự làm theo ý thích, chẳng được như thế thì chúng ta chưa làm tròn trách nhiệm của một người con. Dù muốn làm gì cũng phải hỏi ý cha mẹ, cha mẹ cho phép thì chúng ta mới làm. Không nghĩ rằng ta đã trưởng thành rồi tùy tiện quyết định mọi việc theo ý ta. Sau khi được cha mẹ lo cho học hành tử tế, chúng ta đừng xem cha mẹ như những người quê mùa cổ hủ mà coi thường họ. Cũng đừng cho rằng cha mẹ không cần lưu tâm đến các chuyện nhỏ rồi chỉ báo với cha mẹ những việc lớn, như vậy chúng ta đã lỗi đạo làm con. Chúng ta thường nâng niu và bảo vệ những thứ của cải trang sức như là tính mạng, sợ bị hư tổn hoặc mất mát. Tuy nhiên, chúng ta lơ là trong việc giữ gìn lòng hiếu thảo - thứ trân bảo quý giá nhất trên đời của mỗi người; thay vào đó lại đi hủy hoại nó. Thứ tự ưu tiên này quá đỗi sai lầm.


10. Đồ vật tuy nhỏ, không nên cất giấu để làm của riêng mình. Nếu làm vậy khi cha mẹ biết được thì nhất định sẽ đau lòng.


Hai câu trước nói về xử lý việc còn hai câu này bàn về cách xử lý vật. Chúng ta không tự lấy dù chỉ một món đồ nhỏ, nghĩ rằng cha mẹ không biết hoặc không quan tâm. Hành vi đó sẽ làm đau lòng cha mẹ. Bất cứ ai cũng đều cảm thấy tổn thương khi bị phớt lờ, huống chi là cha mẹ thì càng buồn tủi hơn nữa.