Hồn ma em Phương Yến (TT)
Cả buổi sáng hôm ấy,tôi thấy trong lòng bồn chồn chẳng yên.Tâm trí tôi lúc nào cũng nghĩ tới chuyện phải tìm cho ra tông tích,gốc gác cô gái mới được.
Trưa hôm đó,khi đi làm về,cơm nước xong,tôi đi ngay ra khu thổ mộ.Bởi tôi nghĩ:Chiều hôm trước thấy cô gái từ trước miếu đi vòng ra sau;nếu cô gái là con ai ở mấy khu vườn bên dưới thì hàng ranh phía dưới đó tất phải có lối đi xuống.Tôi vào thổ mộ,đi thẳng tới ngôi miếu.Thấy miếu không đóng cửa,tôi vào tận bên trong.Cái không khí hoang tàn,lạnh lẽo trong miếu khiến cho tôi cảm thấy rờn rợn.Trên trần mạng nhện treo lòng thòng;dưới thì bụi đất, cứt dơi, cứt chuột,lá khô cả lớp dầy.Trên bệ thờ, chân đèn ,lư lửa ngã nghiêng, ngã ngửa,cái đứng,cái nằm!Cảnh ngôi miếu hoang phế thế này chứng tỏ đã lâu không được ai chăm sóc quét dọn.Mà cũng phải,nghe nói khu thổ mộ này không cho chôn nữa đã mấy năm nay rồi.Mà như vậy thì lúc chạng vạng,cô gái một mình tới ngôi miếu hoang làm gì?Không sợ sao?!Nghĩ tới đây tôi cảm giác có một luồng hơi lạnh từ cuối sống lưng chạy dần lên tận ót,rồi lan ra cả hai tay.Giữa trưa nắng mà tôi thấy lạnh đến nổi da gà!
Tôi quay trở ra rồi xuống đầu dưới-nơi cô gái khi thấy tôi nhìn lại đã bỏ đi ra phía sau.Tôi nhìn tứ phía thấy toàn là mộ và ranh,chứ không có lối nào dẫn vào các khu vườn bên dưới. Đứng hồi lâu,lòng nghĩ vẩn vơ:chắc cô gái này không phải là người sống,mà là hồn ma hiện ra từ ngôi mộ nào trong những ngôi ở đây thôi!Tôi tiếc sao trong giấc mơ mình không hỏi tên cô gái để mình có thể tìm hiểu ở những người chủ vườn kia.Còn các ngôi mộ ở đây đều không có bia, bây giờ mà có biết tên cô gái đi nữa thì cũng bó tay, chứ chẳng biết mộ nào!Tôi tính quay về thì bỗng ở đâu một con chim rừng nhỏ bay tới đậu trên cái khám lật úp bên một ngôi mộ dưới lùm cây kêu chíp chíp.Tiếng con chim kêu làm tôi không khỏi chú ý đến nó.Tôi đứng nhìn nó;nó không kêu nữa mà nhảy từ cái khám qua nấm mộ dưới lùm cây cạnh đó,rồi nhảy đậu lại trên cái khám,cứ như vậy.Nhìn con chim nhỏ một hồi,tôi quay bước trở về.Vừa mới dợm bước thì con chim lại cất tiếng kêu.Tiếng nó nghe,mình cảm thấy sao sao đó khó tả lắm; nó như van xin,hay cầu cứu vậy.Lúc này,linh cảm cho tôi hay rằng dường như có chuyện gì không bình thường ở con chim này,cũng như cả nơi đây. Óc tò mò đã giữ chân tôi lại.Tôi bước tới chỗ cái khám-nơi con chim đậu.Có lẽ như con chim thấy người tới gần,nó liền bay lên đậu ở bụi cây trên mộ.Thấy cái khám nằm chỏng chơ dính đầy bùn đất,tôi dựng nó dậy.Lúc vừa dựng cái khám lên,một cảnh tượng bất ngờ đến rợn người ập vào mắt tôi.Một luồng khí lạnh tự nhiên từ bụng dưới chạy dọc theo sống lưng lên tận đầu và lan ra khắp châu thân.Lông, tóc toàn thân như dựng đứng.Giữa trưa nắng chói chang mà tôi thấy bầu trời như tối sầm lại,tay chân bủn rủn.Trời ơi,cô gái hiện hồn về, đứng trong cái khám!!!Sau một thoáng,kịp lấy lại bình tỉnh,nhắm mở mắt hai ba lượt,tôi nhìn lại kỹ hơn.Thì ra đó không phải là cô gái hiện hồn về mà là bức hình một cô gái trong khung được treo trên vách khám.Nhìn tấm hình bị nhòe,bị bong tróc nhiều chỗ do hình bị nước thấm và dính sát vào kính,nước màu đã phai nhiều.Tuy nhiên,tôi vẫn có thể thấy rõ hình người trong đó.Cô gái chừng ngoài hai mươi,nét mặt hiền lành lẫn chút ngây thơ,phảng phất nỗi buồn xa xăm đang tựa má trên đôi cánh tay trần khoanh lại. Trời ơi,sao mà giống thế!Giống cô gái mà tôi đã mơ hồi hôm quá,cũng mái tóc buông bờ vai,cũng chiếc áo ngắn tay làm lộ đôi tay trần nõn nà,trắng trẻo!Không lẽ giấc mơ là sự thật sao?Như vậy là em đã chết rồi sao?Mà sao em lại chết khi tuổi xuân còn đang phơi phới,hở em?!Lòng tôi bàng hoàng quá!Tôi ngồi lặng nhìn em,trên bụi cây con chim rừng kêu lên chíp chíp,rồi bay cái vù qua trước mặt tôi.Có lẽ nó đã làm tròn nhiệm vụ chỉ em cho tôi rồi,bây giờ nó trở lại với non ngàn của nó!Cảm ơn nhiều con chim nhỏ!
Tôi mở dây thép,lấy khuôn hình ra ngoài,lau mặt kính lại sạch sẽ,quay ra mặt sau,thấy có dòng chữ bút bi :Nguyễn Thị Phương Yến,sinh năm Bính Thìn (1976),chết ngày 22 tháng 6 năm Kỷ Mão (1999).Tôi thầm tính,như vậy là em lìa đời lúc vừa 23 tuổi, ôi,cái tuổi thơ mộng nhất của đời con gái!Lau chùi các thứ sach sẽ tôi xếp đặt lại ngay ngắn.Tôi rinh cục đá ba long xanh gần đó lại,rồi đặt chiếc khám của em lên,mặt quay ra ngôi mộ phía trước.Nhìn ngôi mộ và chiếc khám lòng tôi như thầm nói với em: “Không biết người nằm dưới mộ này có phải là em không?!Nhưng,từ nay tôi biết rằng : trước giờ linh hồn em luôn phảng phất nơi đây và chiếc khám nhỏ xinh này là nơi em trú ngụ.Em ơi,vẫn biết em ra đi phải mang theo biết bao niềm tiếc nuối của cái tuổi thanh xuân tràn đầy mộng đẹp,cũng như luyến tiếc cái thân xác tràn đầy nhựa sống cho nên em không đành rời xa được mà cứ quanh quẩn nơi đây.Nhưng mà cứ mãi thế này được sao?! Ở trong cảnh giới này sao tối tâm,u buồn quá!Linh hồn ta cứ u u minh minh,mơ mơ màng màng,vơ vơ vưởng vưởng không định hướng được tương lai.Tôi biết em khát khao cháy bỏng được sống lại trong cái thân xác của em đây!Song em có biết ước vọng của em không thể thành sự thật được rồi!Cái thân xác một thời xinh đẹp kia nay đã bị côn trùng trong lòng đất làm huỷ hoại mất rồi còn đâu!Có chăng chỉ còn lại bộ xương khô!Mà có ai mong sống lại dương trần trong bộ xương khô trắng hếu?!Người ta làm sao dám nhìn mình,phải không em?Như vậy,sao ta lại không sống trong một thể xác mới tốt đẹp hơn,khoẻ mạnh hơn?!Nếu muốn thế,xin em hãy theo tôi về chùa để sớm chiều được nghe tiếng kệ lời kinh,ngộ được Phật pháp mà sớm giải thoát cảnh tối tăm đầu thai kiếp khác,em nhé?!
Chợt nhìn lại đồng hồ thấy đã một giờ,mới đó đã đến giờ đi làm!Tôi thầm nói lời tạm biệt em rồi quay về.
Tối hôm đó tôi kể lại chuyện thấy hình cô gái cho các cô bác phật tử nghe mong tìm được tông tích cô gái.Khi nghe tôi kể vắng tắc câu chuyện,ai nấy cũng không khỏi chạnh lòng cảm thương người vắn số.
Qua các cô bác,tôi biết được về hoàn cảnh đáng thương của Phương Yến.
Cha mẹ Phương Yến đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông khi em vừa chừng 3 tuổi.Chiều hai lăm tháng chạp năm đó,hai vợ chồng đèo nhau trên chiếc xe Honda 67 đi sắm tết. Đang cho xe chạy tà tà trên đường thì một chiếc xe tải cùng chiều chạy tới.Còn cách hai vợ chồng chừng vài thước,thì một chiếc bánh sau chiếc xe tải tự nhiên tuột ra chạy một mình với vận tốc thật lớn để rồi tung vào đuôi chiếc xe Honda.Do bị húc bất ngờ bởi một lực quá mạnh làm chiếc xe ngã xuống đập đầu hai người trên đường. Đã vậy lúc đó chiếc bánh xe còn đang đà, nó chạy cán qua mình hai người làm họ chết ngay tại chỗ.Nghe nói sau khi họ chết cũng linh lắm.Có lẽ vì họ chết bất “đắc kỳ tử” còn tức tưởi,thương đứa con thơ dại,nên tối nào cũng nghe tiếng khóc hai người trong nhà.
Còn Phương Yến được bà ngoại ẳm về nuôi từ đó.Hai bà cháu sống lây lất dựa vào số huê lợi ít ỏi thu được từ hai sào vườn cây ăn trái sau nhà.Rồi tháng lại ngày qua,con bé Tí ngày nào mũi dãi còn lòng thòng đã là con bé Yến xinh đẹp,nết na,hiền lành,lễ phép.Hàng xóm ai cũng mến thương!
Hình như là có cái huông.Như dòng họ nào mà có người chết nước thì trước sau gì cũng sẽ có người chết tiếp vì nghiệp đó;nghe nói người chết vì xe cộ cũng vậy.Chắc có lẽ gia đình nhà bé Yến cũng không ngoài trường hợp đó!Chiều hôm đó bé Yến đi làm về,trời vừa chập choạng tối, đang đạp xe tới cầu thì hai thằng choai choai cỡi xe phân khối lớn chạy hết tốc độ,thấy con gái chúng lạng tới định chọc ghẹo.Rủi thay,tay lái của chúng móc vào tay lái bé Yến làm em ngã xuống đầu va mạnh vào thành cầu.Thấy vậy,chúng phóng xe chạy luôn,bỏ mặc cô bé tội nghiệp nằm bất động máu me lênh láng. Đến khi những người đi sau chứng kiến toàn bộ sự việc kịp đến thì cô bé cũng vừa trút hơi thở cuối cùng trên vòng tay của họ.
Vụ tai nạn thương tâm của bé Yến làm hàng xóm không khỏi đau lòng!
Sau khi bé Yến chết những người hàng xóm chung quanh chứng kiến nhiều chuyện dị thường,rùng rợn lắm!Chẳng hạn, cứ vào lúc tám, chín giờ tối,ai có việc đi ngang qua nhà bà ngoại bé Yến đều thấy bóng một đứa con gái thấp thoáng đi qua đi lại trong sân nhà,hoặc đứng khoanh tay tựa vào gốc cây sau vườn.
Từ ngày bé Yến chết,bà ngoại sống thui thủi một mình.Phần vì buồn đứa cháu ngoại duy nhất của mình bị tai nạn mất đi;phần vì tuổi già, sức yếu,mắt lờ không còn ai chăm sóc nên bà cũng ngã bệnh chừng vài tháng sau bà cũng theo đứa cháu xấu số của bà!Nói bà không còn ai chăm sóc,không có nghĩa là bà tuyệt tự không còn ai!Thực ra,bà còn một đứa con trai (cậu của bé Yến) ở cách đó mấy nhà.Nhưng Hắn là một tên bê tha,rượu chè,cờ bạc chẳng chịu làm ăn.Có cái miệng hắn mà hắn cũng nuôi không nổi, lấy đâu nuôi mẹ!
Bà già chết chừng vài bữa,hắn kêu người bán nhà,bán vườn.Nghe đâu,hắn ra giá 5 chỉ vàng.Khoảng gần tháng sau có người tới mua.Vợ hắn nói số tiền bán được,hắn đã nướng hết vào sòng bạc sau một đêm.
Từ cái bữa hắn treo bảng bán nhà,hình như hai bà cháu bé Yến cũng biết được nên đêm nào người ta cũng nghe tiếng già lẫn trẻ khóc than kể lể trong ngôi nhà dễ sợ lắm.
Người mua đất này chủ yếu là chú vào khu vườn cây,còn ngôi nhà đất lụp xụp của hai bà cháu họ dùng để cất nông cụ,hay để nghỉ trưa sau khi làm vườn.Vậy mà có buổi trưa hắn phải tung cửa chạy ra ngoài la bài hãi: “maaaaa!Có maaaaa!Bà con ơi,cưưưuuú!”La rồi,hắn ngã cái uỵch xuống.Mấy người gần đó chạy lại xem sao.Thì, ôi thôi,mình mẩy hắn lấm lem,cái quần đùi hắn bận trên mình ướt mem,mùi xú uế bay ra nồng nặc khó chịu vô cùng!!!
Bà con giúp đỡ hắn vệ sinh xong,hắn mới hoàn hồn kể lại là khi thiu thiu ngủ, hắn thấy một người con gái mặt mày trắng lợp như trát một lớp phấn dày,hai mắt sâu hóm đỏ như lửa,máu me chảy ròng ròng đưa hai tay lạnh ngắt đè trên cổ hắn và đuổi hắn đi.Lúc đó, hắn thấy toàn thân lạnh buốt, cứng ngắt ,bất động.Hắn nghĩ là hắn sắp chết rồi chớ không thể nào sống nổi.May sao,trong lúc cận kể giữa cái ranh giới của sống và chết ,cái phản ứng sinh tồn trong người hắn được khơi dậy, hắn cố lấy chút tàn lực còn sót lại vùng một cái làm bung đôi tay lạnh ngắt đó ra khỏi cổ, rồi tung chạy ra ngoài.Hắn nói là hắn hoảng hồn ông, hồn cha,không bao giờ hắn dám vô trong nhà đó nữa.Rồi hai ba hôm sau hắn cho dỡ ngôi nhà đó đi chỉ còn lại nền đất.Cái khám thờ bé Yến hắn sai người đem để ngoài thổ mộ.
Hắn tưởng dỡ nhà xong là yên, đâu có đơn giản như thế!Nhà người ta mình tới ở,vườn người ta mình tới thu hoạch mà không xin phép người ta tiếng nào,cứ ngang nhiên làm bừa,đã thế còn rinh bàn thờ người ta quẳng đi nữa!Ai chịu hành động sất xược như vậy được!Người sống mà gặp phải cảnh như vậy còn lộn gan lên đầu,chớ huống chi người chết-người ta ở trong trạng thái oan ức mà bất lực, muốn tỏ bày mà chẳng có ai nghe!Cây trái trong vườn mấy mùa liên tục hắn không ăn được trái nào hết.Cây trái mơn mởn,to bự,trông hấp dẫn lắm,nhưng tới khi chín thì trong ruột nủng, thúi hết.Hắn đã làm hết biện pháp canh nông hiện đại,thậm chí cho mời cả kỹ sư cây trồng nghe nói đâu ở tận miệt Cần Thơ nữa,nhưng tình hình chẳng cải thiện chút nào!Cuối cùng có người mách cho hắn phải giết 10 con chó mực lấy máu cho vào hủ chao đem chôn ở mỗi gốc cây.Rồi sau đó dùng đồ nhỏ mặc trong của phụ nữ đem treo trên đọt mỗi cây một cái.Xong,tới mùa thu hoạch thì trái thối cũng hoàn trái thối!
Bây giờ vườn cây đó bỏ hoang rồi.Hắn cũng bỏ đi đâu không ai biết!
Còn tên cậu của bé Yến thì nghe nói tới mấy buôn đồng bào dân tộc Thượng gạt lường cái gì đó bị họ phục kích bắn mấy phát tên độc rồi vứt xác xuống vực.Mấy ngày sau có người phát hiện thấy hắn nằm chết dưới vực.Sau đó vợ con tứ tản đi hết.
Khi người chủ vườn bỏ đi,khu vườn trở thành hoang vắng vô chủ,chẳng có ai dám bén mảng tới chỉ có tụi nhỏ chăn bò.Mặc dù bỏ hoang không ai chăm sóc nhưng cây trái vẫn tốt tươi,trĩu quả khi tới mùa. Đến khi trái chin, không ai hái, rụng đầy gốc.Mấy đứa chăn bò tha hồ hái ăn,bọn nó nói trái ngon ngọt chớ không có úng thối gì hết.
Những người có vườn xung quanh đó cho biết cứ trưa tròn bóng hoặc lúc chạng vạng tối họ thấy một người con gái qua lại cây này,cây kia như xăm xoi từng trái giống như lúc con bé Yến còn sống vẫn thường làm thế.Người ta bàn tán rằng cái bóng người đó chính là hồn ma con bé Yến vẫn ở lại để chăm sóc khu vườn của bà ngoại.
Chỗ cầu,nơi bé Yến xảy ra tai nạn,kể từ đó đến sau này những vụ tai nạn xe cộ cứ liên tiếp xảy ra, độ chừng mươi bữa,nửa tháng là xảy ra một vụ:Xe Honda có,xe khách có.
Theo như lời kể thì trong những vụ tai nạn đó có một vụ mà nạn nhân là một anh làm cùng cơ quan với tôi.Chuyện là thế này:
Hôm đó chừng 9-10 giờ tối,anh ta trên đường chạy xe về nhà,sẵn trong người cũng có chút hơi men làm hưng phấn thần kinh,vã lại đường khuya vắng người nên cho xe chạy hơi nhanh.Tới gần cầu ,anh thấy một người con gái đang đứng tựa vào thành cầu mé bên trái.Vừa chạy xe vừa ngắm cô gái,trong lòng tự hỏi không biết cô gái đợi ai trên đường vắng đêm khuya thế này?!Thì bỗng nhiên như có một sức mạnh kinh khủng đẩy dội ngược chiếc xe lại làm chiếc xe bị nhấc bổng lên rồi đập xuống một cái rầm.Anh thấy bị đau nhói ở mặt một cái rồi không còn hay biết gì nữa!
Những người đi sau chứng kiến vụ tai nạn kể lại là nạn nhân lái xe đâm vô thành cầu (thành cầu bên phải) rồi ngã đập đầu xuống.Cũng theo những người đó,thì họ thấy anh ta lái xe chệch hướng cầu từ khi còn ở xa.Thấy anh ta càng lúc càng lệch đường,họ nghĩ anh ta muốn lái xe bay xuống sông để tự tử.Họ định la lên kêu anh ta lại nhưng không còn kịp nữa!
Khi họ kịp chạy tới thì thấy nạn nhân nằm bất động trên vũng máu lênh láng,một bên mặt bị biến dạng ,con mắt phải lòi ra. Còn chiếc xe thì toàn bộ phần trước bị sụn vào,chiếc bánh trước uốn cong thành hình số tám và rớt ra khỏi phuộc xe.
Tưởng anh đã chết rồi,nhưng thử sờ vào mũi thì thấy còn thoi thóp thở nên họ đã đưa anh tới nhà thương.
Nhờ bác sỹ tận tình cứu chữa,anh ta đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần.Sau này về nhà,một nửa mặt bên phải phía trên bị lún vào;con mắt lòi gần rớt ra hôm trước được bác sỹ nhét vào nay thì lúc nào cũng đỏ kè,ghèn tủa chảy đầy.
Chuyện thấy cô gái đứng tựa thành cầu chính anh ta kể cho tôi trước đây.Nay nghe các vị kể lại lần nữa.
Còn vụ tai nạn hai tên choai choai lái xe bay thẳng xuống cầu làm một tên gãy cổ chết ngay tại chỗ;còn tên ngồi sau may mắn thoát chết chỉ gãy tay ,gãy chân.Tên còn sống kể lại:Khi cho xe chạy vừa tới cầu bọn chúng thấy có cô gái đứng nhìn bọn chứng mĩm cười như mời gọi.Khoái trong ruột,nghĩ bụng chuyến này gặp “hàng”,tính chạy cho bốc khói tới sát bên cô gái rồi thắng một cái “két” cháy bố luôn để cho cô gái biết thế nào là “yên hùng” xa lộ!Ai dè,xe vừa chạy tới chưa kịp đạp thắng thì cô gái đâu chẳng thấy,mà cả người với xe lộn nhào xuống sông cái “rầm” làm chấn động cả không gian yên tỉnh.Nghe tên còn sống sót kể lại,người ta mới luận ra là chiếc cầu nơi chúng thấy cô gái đứng không phải chiếc cầu thật mà là chiếc cầu ma nằm song song với chiếc cầu thật.
Hai vụ tai nạn kinh hồn vừa xảy ra làm bà con chưa kịp hoàn hồn thì chừng vài ngày sau xãy ra tiếp một vụ tai nạn xe khách hú hồn cách đó chừng 15,20 mét.Vụ tai nạn hôm đó là một xe chở đầy hành khách chúi đầu xuống một cái hố cạn bên lề đường làm cho hành khách một phen hú vía.May mà không ai bị thương!Tên tài xế hoàn hồn kể lại:xe đang chạy ngon trớn thì bỗng dưng một cô gái xuất hiện cách đầu xe chừng 2 mét,vẫy xe như có ý muốn đón xe, anh ta giật mình phản ứng lách xe qua để tránh cô gái làm chiếc xe quá đà lao xuống hố.Còn cô gái thì chẳng thấy đâu.May mà không ai bị thương!
Người ta nghi ngờ cô gái gây những vụ tai nạn trên là hồn ma của Phương Yến.
Nghe tới đây thì bà thím vợ của chú Năm Cao thêm vào kể chuyện người em bà gặp hồn ma bé Yến quá giang.
(Còn nữa)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks