Tuy tụng ngàn lời, chẳng tu ích gì, chẳng bằng chợt nghe, siêng tu được ích.
Tuy tụng ngàn lời, nghĩa, câu chẳng trúng, chẳng bằng trúng một, nghe liền dứt ý.
Tuy tụng ngàn lời chẳng hiểu ích chi, chẳng bằng một nghĩa, nghe tu được độ.
Tuy tụng ngàn lời, chẳng kính ích chi, chẳng bằng chút kính, vui vẻ vâng tu.
Tuy tụng ngàn lời, chẳng trừ ngã chấp, chẳng bằng một câu, bỏ tâm buông lung.
Tuy tụng ngàn lời, cầu danh càng lắm, chẳng bằng một lời, bỏ rời chấp trước.
Tuy tụng ngàn lời, chẳng muốn chừa lỗi, chẳng bằng một chữ, xa lìa sanh tử.
Tuy tụng ngàn lời, sắc dục càng nặng, chẳng bằng chút hiểu, tâm cảnh tiêu tan.
Tuy tụng ngàn lời, chẳng cầu giải thoát, chẳng bằng thoạt ngộ, ra khỏi tam giới.
Tuy tụng ngàn lời, chẳng tu bi trí, chẳng bằng chợt nghe, mình người lưỡng lợi.
Người sống trăm tuổi, tham lam càng lắm, chẳng bằng một ngày, vất bỏ tài sắc.
Sống lâu trăm năm; ưa thói buông lung, chẳng bằng một ngày, tịnh tâm giữ giới.
Sống lâu trăm tuổi, lười nhác chẳng siêng, chẳng bằng một ngày, kiềm thúc thân tâm. Sống lâu trăm tuổi, lòng ưa phóng túng, chẳng bằng một ngày, giữ tâm vắng lặng.
Sống lâu trăm tuổi, tâm thức mù mờ, chẳng bằng một ngày, suốt ngộ vô minh.
Sống lâu trăm tuổi, vụng khiến thân tâm, chẳng bằng một ngày, khéo léo vận dụng. Sống lâu trăm tuổi, tâm thường khiếp sợ, chẳng bằng một ngày, huệ lực mạnh mẽ.
Sống lâu trăm tuổi, chẳng phát nguyện lành, chẳng bằng một ngày, phát tứ hoằng-thệ. Sống lâu trăm tuổi, chẳng sanh chút trí, chẳng bằng một ngày, tánh huệ sắc bén.
Kinh Đại-Pháp-Cú
Nguồn đọc thêm: Phật giáo Thánh kinh
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks