kết quả từ 1 tới 16 trên 16

Ðề tài: Kim Cương thừa

  1. #1

    Mặc định Kim Cương thừa


    Phật giáo là việc chuyển hóa tâm: chuyển hóa nhờ cầu nguyện, chuyển hóa nhờ thiền định, chuyển hóa nhờ lòng từ bi, … và dĩ nhiên, bản tánh của tâm.
    Nếu bạn chuyển hóa tâm thì bạn chuyển hóa cả nhận thức và kinh nghiệm của bản thân. Như thế, thậm chí các hoàn cảnh, và hình tướng bên ngoài bắt đầu thay đổi và xuất hiện khác biệt. Như Đức Phật dạy, “chúng ta là cái chúng ta nghĩ. Tất cả những gì chúng ta khởi lên với ý nghĩ của ta. Với ý nghĩ này, chúng ta tạo ra thế giới.
    - Sogyal Rinpoche -

    Nguồn: https://www.facebook.com/KimCuongThuaVajrayana.Vietnam

  2. #2

    Mặc định



    Không có thực hành đức hạnh, sẽ chẳng có giác ngộ, giải thoát khỏi luân hồi, thậm chí chẳng thể tái sinh tốt lành trong các đời tương lai.
    Lama Zopa Rinpoche

    Nguồn: https://www.facebook.com/GelugVietNam

  3. #3

    Mặc định



    Làm chủ tâm đạt được thông qua sự tỉnh thức không ngừng về mọi hoạt động và ý nghĩ của con. Hãy quán xét tâm nhiều lần và ngay khi những ý nghĩ xấu khởi lên, hãy chữa lành chúng bằng phương pháp đối trị thích hợp.
    Kyabje Dilgo Khyentse Rinpoche

    Nguồn: https://www.facebook.com/KimCuongThuaVajrayana.Vietnam

  4. #4

    Mặc định

    Ví như người nhận biết có giặc, thời kẻ giặc không làm gì được. Các vị Đại Bồ tát, năng giác ngộ tất cả phiền não nhiều vô lượng. Đã giác ngộ thì khiến các phiền não kia, không thể làm gì được. Cho nên gọi là Phật.

    Kinh Niết Bàn

    chân giải thoát nhất trần bất nhiễm
    diệu trang nghiêm vạn pháp giai không

    A DI ĐÀ PHẬT



    Xem thêm: http://www.thienlam.org/news/KINH/Ki...#ixzz22dVPTEBh

  5. #5

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nhanhoa123 Xem Bài Gởi
    Ví như người nhận biết có giặc, thời kẻ giặc không làm gì được. Các vị Đại Bồ tát, năng giác ngộ tất cả phiền não nhiều vô lượng. Đã giác ngộ thì khiến các phiền não kia, không thể làm gì được. Cho nên gọi là Phật.

    Kinh Niết Bàn

    chân giải thoát nhất trần bất nhiễm
    diệu trang nghiêm vạn pháp giai không

    A DI ĐÀ PHẬT



    Xem thêm: http://www.thienlam.org/news/KINH/Ki...#ixzz22dVPTEBh
    hic ..kệ kinh học nói cho thông
    giớng như con két nhái ông chũ nhà
    ............
    huhuhuhuuhuhu

  6. #6

    Mặc định

    1- Y pháp bất y nhân: Nên nương theo sách vở hay lời chỉ dạy, không nên chấp nơi tác giả hay người nói.
    2- Y nghĩa bất y ngữ: Nên nương theo nghĩa lý, không nên chấp vào lời nói hay văn tự.
    3- Y tánh bất y tướng: Nên nương theo thật tánh của sự vật, không nên chấp vào giả tướng bề ngoài.
    4- Y kinh liễu nghĩa, bất y kinh bất liễu nghĩa: Nên nương theo lời nói hay kinh sách chỉ thẳng Chân lý rốt ráo, không nên chấp vào các lời nói hay kinh sách dùng phương tiện để chỉ dạy theo trình độ người nghe

    A DI ĐÀ PHẬT

    Xem thêm: http://www.thienlam.org/news/KINH/Ki...#ixzz22r9hNGzW

  7. #7

    Mặc định



    Đừng quá vội vã giải quyết những hoài nghi và vấn đề của bạn. Như các vị đạo sư thường nói: “Hãy làm những sự vội vã chậm dần.” Tôi thường nói với học trò đừng mong chờ viển vông, bởi cần nhiều thời gian cho tiến bộ tâm linh. Cần nhiều năm để học tiếng Nhật hay trở thành bác sĩ. Làm sao chúng ta có thể mong chờ có được mọi đáp án, chứ đừng nói gì là giác ngộ, chỉ trong vài tuần?
    Hành trình tâm linh là một việc nghiên cứu và tịnh hóa liên tục. Nếu bạn biết điều này, bạn sẽ trở nên bình dị. Có một thành ngữ nổi tiếng của người Tạng, “Đừng nhầm lẫn sự hiểu và nhận ra và đừng nhầm lẫn nhận ra với giải thoát.” Và ngài Milarepa nói: “Đừng làm hài lòng những hy vọng cho chứng ngộ, hãy thực hành suốt đời.”

    Sogyal Rinpoche

    Nguồn: https://www.facebook.com/NyingmapaVietnam

  8. #8

    Mặc định

    Thầy tôi dạy tu rất đơn giản như sau:
    Thành tựu những việc lành, tâm luôn luôn rộng mở cho chúng sanh, vào mọi lúc đều hành theo lời Phật dạy và không bao giờ từ bỏ sự quán sát thân tâm mình từng giây từng phút.
    Lang thang trong cỏi luân hồi
    Cùng nhau suy ngẫm chuyện đời, chuyện tu
    Pháp Phật là pháp tự tu
    Xa rời nhân thế, sao tu đây người?

  9. #9

    Mặc định



    Thậm chí trong cõi người, tất cả chúng ta đều có nghiệp của riêng mình. Con người nhìn có vẻ như nhau, nhưng chúng ta nhìn nhận mọi thứ hoàn toàn khác biệt, và mỗi người sống trong thế giới cá nhân, tách biệt và độc đáo riêng. Như ngài Kalu Rinpoche từng nói:
    “Nếu một trăm người ngủ và mơ, mỗi người sẽ trải qua một thế giới khác biệt trong mơ. Giấc mơ có thể được cho là đúng, nhưng nó sẽ trở nên vô nghĩa để khẳng định rằng chỉ giấc mơ của một người là thế giới thực và còn lại là ảo tưởng. Có một sự thật cho mỗi người nhìn nhận theo nghiệp lực liên quan đến các nhận thức của người đó."

    Nguồn: https://www.facebook.com/photo.php?f...type=3&theater

  10. #10

  11. #11

  12. #12

  13. #13

  14. #14

  15. #15

  16. #16

    Mặc định

    Trong quyển “Đường Mây Qua Xứ Tuyết” do Lạt Ma Govinda biên soạn và Nguyên Phong phỏng dịch thì Hòa thượng Tomo Geshe Rinpoche đã dạy cho Lạt Ma Govinda trong buổi lễ Nhập Môn tại Yi Ga Cho-Lin là:

    “Nếu con muốn làm Thầy của con thì con đừng nhìn cái thân thể vô thường nay còn mai mất này như vị Thầy của con. Chúng ta đều là những kẻ bất toàn, thay vì nhìn vào những điểm bất toàn này, con hãy nhìn thẳng vào Phật tính vốn hoàn hảo và hiện diện trong tất cả chúng sinh. Thay vì chấp nhận những điều Ta chỉ dạy cho con như điều đó đến từ Ta thì con phải coi đó là những chân lý vẫn hằng có trong vũ trụ, mà Đức Phật Thích Ca đã chứng ngộ và giảng giải trong Giáo Pháp của Ngài. Ta chỉ là một kẻ tuân theo những Giáo Pháp đó mà đi, theo ngọn đuốc mà Đức Phật Thích Ca đã soi đường. Khi con quỳ lạy trước mặt ta, con hãy nghĩ đến Đức Phật Thích Ca, Người đã khai ngộ cho tất cả chúng sinh và chỉ có Ngài là NGƯỜI DUY NHẤT được hưởng tất cả mọi sự tôn kính đó. Đừng nhìn vào ngón tay chỉ mặt trăng. Đừng trông cậy vào ta như người sẽ đưa con đến chân lý mà hãy trông cậy vào chính con, trông cậy vào cái Phật tính luôn tiềm tàng sẵn nơi con để hướng dẫn con trên đường về bến Giác. Đừng nhìn vào thân thể này, bộ áo này hay những điều Ta nói như là một sự thật Tuyệt đối mà hãy chứng nghiệm nó, nghi ngờ nó, xét đoán nó cho đến khi không còn nghi ngờ hay thắc mắc nào. Đừng vì quá cung kính hay lễ phép mà không dám đặt câu hỏi, vì như vậy là con đã mất đi một cơ hội tiến gần hơn đến sự thật.

    Điều quan trọng nhất mà con phải biết là tất cả mọi chúng sinh đều có khả năng thành Phật, đều có sẵn Phật tính trong mình, chỉ vì mê lầm không nhận ra tính chất cao quý thiêng liêng nơi mình mà chúng sinh mới bị mê đắm vào vòng đau khổ.

    Vì tất cả chúng sinh đều có Phật tính nên tất cả chúng sinh đều tuyệt đối bình đẳng, không có sai khác. Nếu con tự cho rằng mình cao cả hơn kẻ khác và có thái độ khinh bỉ với họ thì con không thể nào tiến xa hơn trên con đường giải thoát. Con phải biết rằng lý do chúng ta sống trong Thế Giới bất toàn và tất cả mọi sự xảy ra đều chịu sự chi phối của Luật Nhân Quả. Bằng thái độ sống chân chính, con có thể vượt qua các trở ngại khó khăn, thay thế những sự kiện bất toàn bằng những sự kiện toàn vẹn và nhờ thế không những con trở nên vẹn toàn hơn mà còn biến Thế Giới này thành tốt đẹp hơn nữa”.

    Hòa thượng Tomo lại dặn Govinda rằng:

    “Một ngày nào đó, con sẽ thấy được những Hóa thân của chư Phật và chư Bồ Tát, vốn là những điểm linh quang hiện hữu trong Tâm con. Dĩ nhiên hiện nay đó chỉ là một quan niệm trừu tượng vì nghiệp chướng con còn dầy, con chưa thể ý thức rõ rệt được. Nhờ trì tụng bài Thần chú khẩu truyền, con sẽ tiêu trừ được những nghiệp chướng này và đến khi đó con sẽ quán chiếu mọi sự vật một cách rõ ràng hơn. Nhờ suy gẫm về tính Không của sự vật cũng như phát triển Tâm Bồ Đề rộng lớn mà con sẽ nhận được Pháp giới, thấy được những hải hội chư Phật, chư Bồ tát … hiện ra rõ ràng như thật trước mắt con thì con sẽ ý thức rằng cái Thế giới bên trong cũng như bên ngoài có thể chuyển biến được. Lúc đó, tùy con lựa chọn muốn sống trong Thế giới nào, hướng ra bên ngoài hay quay lại bên trong, muốn trở thành nô lệ của xác thân chìm đắm trong sinh tử luân hồi hay biết tận dụng khả năng vốn sẵn có trong người để chuyển mê khai ngộ, vượt qua khỏi xiềng xích kiềm tỏa của vòng luân hồi”.

    _ Như chúng ta đã biết các hành động của Thân, Khẩu, Ý trong đời quá khứ đều được lưu trữ trong Tâm thức và tạo nên khuynh hướng tư tưởng cá nhân trong đời hiện tại. Vì thế Bản ngã của một người bao gồm toàn thể khuynh hướng đó và chỉ có những khuynh hướng mới chỉ rõ tính tình, tinh thần, ý niệm tốt xấu của một người. Nếu một người có khuynh hướng vững mạnh thì khó lòng bị xoay chuyển bởi ngoại cảnh trừ phi người ấy gặp một biến cố lớn lao làm cho họ tự rời bỏ khuynh hướng của mình.

    Chúng ta phải nhớ rằng: “ Người ấy tự rời bỏ chứ không phải biến cố kia phá vỡ khuynh hướng của họ”. Do đó, chư Phật Bồ Tát hóa hiện trên đời thi hành vạn hạnh Đại Bi, cứu độ chúng sinh bằng cách sử dụng mọi phương tiện thiện xảo, hình thành những tấm gương cho chúng sinh nhìn thấy để từ đó họ quay trở lại nhìn vào Tâm Tính mình mà tự sửa đổi dần dần cho đến khi tự họ vượt thoát được nẻo sinh tử luân hồi.

    Như Đức Phật thường nói rằng: “Ta chỉ là người dẫn đường vạch rõ phương cách cho chúng sinh đi đến nẻo giải thoát. Nhưng đi hay không là tự chúng”.

    Do ý nghĩa này, nếu chúng ta mau chóng tự nhận thấy những lỗi lầm cần phải sửa chữa của mình đồng thời ý thức được việc cần làm của chính mình thì chúng ta sẽ mau chóng vượt thoát mọi sự khổ đau, đạt được sự tự tại an lạc.

    Tổ Huệ Năng có dạy rằng: “Hằng thấy lỗi mình là phương pháp Kiến tánh”.

    Các vị đệ tử của Đức Phật Thích Ca, hầu như sau khi chứng đạo, Vị nào cũng nói rằng: “Những việc cần làm, Ta đã làm xong”.

    Để minh định việc cần làm của một cá nhân, Hòa thượng Tomo đã tiết lộ cho Lạt Ma Govinda rằng: “ Tu sĩ U Khanti chính là Hoàng đế Mindon Min (Trị vì nước Miến Điện từ năm 1851 đến năm 1878) đầu thai để hoàn tất tâm nguyện xây dựng Quốc tự Kuthaw Daw ở Mandala để chứa toàn bộ kinh điển, mà Ngài chưa kịp làm trong kiếp làm vua”.

    Theo truyền thống Mật giáo Tây Tạng, để tiếp tục giữ gìn và bảo vệ Chính Pháp của Mật giáo Hoàng Mạo phái, Sư trưởng Gedun Truppa liên tục tái sinh (Tulku – Hóa thân) thành các Sư Trưởng Gedun Gyatso, Sonam Gyatso, yonsten Gyatso, Lobsang Gyatso …, Thupten Gyatso (Dalai Lama đời thứ 13) Tenzin Gyatso (Dalai Lama đời thứ 14)

    _ Tuy nhiên, để ý thức được việc cần làm của chính mình thì quả là điều khó khăn. Vì thế, các vị Đạo sư Hiển Giáo thường dạy rằng: “Khi ta quy y Pháp hay Đỉnh lễ Pháp thì ta phải phát khởi Tâm nguyện thường gặp Chính Pháp giải thoát và thường tu tập được Chính pháp giải thoát, đồng thời ta quy y Pháp với Tâm Nguyện là đạt được sự: Định tĩnh, tự tri, tự giác, tự chủ, điều dụng và vị tha ngay trong cuộc sống hiện tại này”.

    Ngoài ra, ta nên cầu khẩn chư Phật Bồ Tát rũ lòng Từ Bi chỉ bảo Pháp tu tập thích hợp với căn cơ của chính mình như: rút thăm để chọn lựa Pháp tu (Kinh Viên Giác), gieo quẻ thẻ để thẩm định Nghiệp báo và tìm cách sửa chữa (Kinh Địa Tạng Chiêm Sát), vào Đàn Tràng ném hoa để tìm Bản Tôn hoặc lắng Tâm nhập vào Thiền quán để cầu xin hành xứ tu hành (Nghi Thức Mật Giáo).

    Kinh Kim Cương Đỉnh Du Già Quán Tự Tại Vương Như Lai Tu Hành Pháp có ghi: “ Kết A Di Đà Định Ấn, đặt lên trên Bán Già, ngưng thở, quán sát một cách tường tận rằng các Pháp đều do Tự tâm, hết thảy phiền não như quáng nắng, như hoa đốm giữa hư không. Sau khi quán như vậy xong, khẩn nguyện chư Phật chỉ thị hành xứ cho mình và tụng Chân ngôn: “OMÏ SAMAYE PADME HRÌHÏ – Nghĩa là: Quy y Bản thệ nguyện trong Tâm – Hrìhï”

    Riêng các bậc Đạo sư Tây Tạng thì việc thành kính thỉnh triệu vị Thầy trong Tâm Ta là điều tốt nhất. Một khi vị Đạo sư của Bản Tâm đã thức dậy thì ánh sáng trí tuệ dần dần tỏa rạng, thanh lọc những nhận thức mê lầm che lấp Bản Tâm. Từ đó, qua những tấm gương hóa độ của chư Phật, Bồ Tát, Hiền Thánh, Đạo sư, Kinh điển, giáo lý, môi trường sinh hoạt … sẽ dần dần giúp ta khám phá được chân lý ẩn tàng trong Tâm mình và lúc ấy các lực gia trì của chư Phật Bồ Tát, lực gia trì của Pháp giới sẽ hòa nhập với lực cố gắng của tự ngã giúp ta an nhiên sinh hoạt trong Thế giới đầy uế trược khổ đau này. Vì thế, các Ngài thường truyền dạy bài cầu nguyện là:


    “Từ đóa sen lòng sùng kính trong tim con

    Hỡi Đức Thầy Từ Bi ! Chỗ mong cậy duy nhất của con

    Hãy xuất hiện che chở con trong cơn nguy khốn

    Bởi các nghiệp quá khứ và cảm xúc hỗn loạn

    Như viên ngọc an trú trên đầu con, Manïdïala của Đại Lạc.

    Khơi dậy tỉnh giác và sáng suốt trong con

    Xin Thầy !”


    Đối với các vị Đạo sư Tây Tạng thì một vị Thầy được xem là tốt hơn những vị Phật. Vì mặc dù lòng Từ Bi và năng lực của chư Phật luôn luôn hiện hữu, song những mê mờ đã ngăn che không cho chúng ta gặp chư Phật một cách trực tiếp, còn vị Thầy thì chúng ta có thể gặp và bằng mọi cách vị Thầy có thể chỉ cho ta thực hiện được con đường giải thoát của chư Phật. Nói cách khác, với Tâm hồn Đại Bi bình đẳng kèm với Trí Tuệ siêu việt ẩn tàng trong hình vóc con người, vị Thầy dễ gần gũi với Môn Đệ và dần dần chỉ cho họ ngày càng tự hiểu rõ mình hơn cho đến lúc họ thấy rõ Tự Tính của Tâm mình.

    Theo truyền thống Huyền Linh, Bậc Đạo sư thể hiện sự kết tinh của những ân sũng của tất cả chư Phật, tất cả Bậc Thầy và các bậc Giác Ngộ. Nhờ sự hiện diện của vị Thầy đầy lòng Bi Mẫn mà môn đệ mau chóng được thọ hưởng sự an lành của TâmThức và trực tiếp thụ nhận được năng lực của chư Phật, Bồ Tát, các Đấng Giác Ngộ vốn hiện diện chung quanh chúng sinh để chờ dịp giúp đỡ họ. Từ đó, một niềm tin tưởng, tri ân, hỷ lạc và sùng kính Pháp phát sinh trong Tâm người đệ tử. Qua đó, tâm hồn của môn đồ và tâm giác Ngộ của Bậc Thầy hòa nhập cùng nhau để cùng trực kiến bản tính chân thật của Tâm. Thật ra, vị Thầy bên ngoài chỉ thẳng cho chúng ta thấy được chân lý của vị Thầy bên trong chúng ta. Chân lý ấy càng được khải thị qua lời dạy của Vị Thầy thì chúng ta càng nhận ra rằng vị Thầy bên ngoài và Bậc Thầy bên trong là bất khả phân, và nhờ sự hợp nhất này, chúng ta sẽ nhận chân được Trí Giác ngay thẳng.

    Đạo sư Sahara của Ấn Độ có nói:

    “Kẻ nào mà lời Thầy đã thâm nhập vào Tâm

    Sẽ thấy được chân lý như viên ngọc trong lòng bàn tay”

    Do lòng tri ân sùng kính với niềm tin tuyệt đối, các vị Đạo Sư Tây Tạng đều công nhận rằng Liên Hoa Sinh Đại Sĩ (Padma Samïbhava) là Bậc Đạo sư cao cả nhất trong các bậc Đạo Sư (Padma Samïbhava là người thành lập Đạo Phật ở Tây Tạng vào Thế kỷ thứ 8. Ngài thành lập Đạo viện Samye và khởi xướng lên dòng tu Nying Mapa. Ngày nay, Ngài được thờ phụng như một vị Tổ đầu tiên đã truyền bá Mật Tông ở Tây Tạng).
    Cầu sanh Tây Phương!.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 31-07-2012, 08:18 PM
  2. Trả lời: 10
    Bài mới gởi: 14-04-2012, 07:14 AM
  3. Giới thiệu về kim cương thừa
    By khoatin in forum Mật Tông
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 27-11-2011, 06:54 PM
  4. KIm cương thừa và tâm bồ đề
    By maihoa in forum Mật Tông
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 07-10-2011, 10:30 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •