Toàn bài trên chẳng khác gì câu nầy :vô sỡ cầu-vô sở đắc - vô sở ái ngại, đó là chân lý của tánh không , ai cùng lúc định huệ người ấy không xa tịnh độ. Định là cây nến , huệ là ánh sáng từ ngọn nến, nếu không có nến thì không có ánh nến.Khi không cần ánh sáng cũng chẳng cần nến.
Phật dạy tứ niệm xứ , lục tổ dạy nhất niệm xứ- tức vô niệm.
Ta học tả bí lù , gì cũng học, học trong mê, hành trong khi ngủ.
Phật dạy rất đơn giản:
- Thứ nhất là Luôn luôn đi theo bát chánh đạo
- Thứ nhì là : Hãy luôn luôn hành thiện và bố thí rộng rải cho chúng sanh để xả bỏ tự ngã và tam độc, xả bỏ hỹ nộ ái ố, bồi đắc tâm bồ đề , an nhiên tự tại không vướng bận không dan díu các sắc pháp.
- Thứ ba là :Luôn luôn quán sát tâm mình từng giây từng phút, phân biệt danh sắc , xong việc thời buông bỏ, để tâm vô sở trụ.
- Thứ tư là trở lại câu thứ nhất
Tóm lại : Thiền là con đường duy nhất đưa con người tới chánh giác và giác ngộ chơn thật
Điều cần biết của Thiền sinh là nên theo khai thị của Lục tổ
Có năm đối pháp thuộc ngoại cảnh vô tình. Trời đối với đất, mặt trời đối với mặt trăng, bóng tối đối với ánh sáng, âm đối với dương, lửa đối với nước. Có mười hai đối pháp trong ngôn ngữ và pháp tướng: Hữu vi và vô vi đối với hữu sắc và vô sắc, hữu tướng đối với vô tướng, hữu lậu đối với vô lậu, sắc đối với không, động đối với tĩnh, trong đối với đục, phàm đối với thánh, Tăng đối với tục, già đối với trẻ, lớn đối với nhỏ, dài đối với ngắn, cao đối với thấp. Trong dụng khởi từ tự tánh có mười chín đối pháp: Tà đối với chánh, si đối với tuệ, ngu đối với trí, loạn đối với định, giới đối với sai, thẳng đối với cong, thực đối với hư, dốc đối với bằng, phiền não đối với Bồ đề, từ đối với hại, vui đối với giận, xả đối với tiếc, tiến đối với thoái, sanh đối với diệt, thường đối với vô thường, Pháp thân đối với Sắc thân, Hóa thân đối với Báo thân, thể đối với dụng, tánh đối với tướng, hữu tình đối với vô tình. Ngôn ngữ và pháp tướng có mười hai đối pháp. Ngoại cảnh có năm đối pháp. Trong dụng do tự tánh sanh khởi có mười chín đối pháp, tất cả hợp lại thành ba mươi sáu đối pháp. Ba mươi sáu đối pháp này có thể áp dụng để thông tất cả các kinh, xuất thập gì cũng xa lìa được hai biên kiến cả.
Tự tánh khởi dụng như thế nào? Khi nói với người khác về ba mươi sáu đối pháp này, bên ngoài tuy ở trong tướng mà vẫn xa lìa tướng; bên trong tuy ở trong không mà vẫn không chấp trước không.
Nếu chấp trước vào không tức là làm tăng trưởng vô minh; nếu chấp trước vào tướng tức là làm tăng trưởng tà kiến, bài báng pháp và nói bừa rằng không cần đến văn tự. Nếu nói rằng không cần văn tự thì con người hẳn không được nói năng nữa, bởi vì lời nói tức là văn tự. Song nói về không bằng tự tánh mình, thì đó là ngôn ngữ chánh đáng…
Bổn tánh không là không, vì mình tự mê tự hoặc, cho nên mới nói trừ bỏ ngôn ngữ. Bóng tối tự nó không phải là bóng tối, vì có ánh sáng cho nên có bóng tối, bóng tối không tự nó là bóng tối bởi vì ánh sáng biến thành bóng tối, và bóng tối làm hiển hiện ánh sáng. Ánh sáng và bóng tối là sanh nhân của nhau, ba mươi sáu đối pháp cũng giống vậy”.
.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks