6. SỰ XUẤT HIỆN CỦA PHẦN LINH CĂN THỨ HAI


Một thời gian sau, T.Minh đột ngột biến mất, thay vào đó là thần Lam Sơn (Ông xưng là thần núi Lam - Thanh Hóa). Thần LS da trắng nhờn nhợt, tướng thư sinh bạch diện, mắt to và có khoen, mũi to, môi đỏ như con gái...
Thần kể rằng trên núi Lam có ngôi đền cổ bỏ hoang từ rất lâu, đền Thần của ông ở đó ! Ông xưng mình cũng là một trong những kiếp chồng vợ với phần linh căn Diệu Thiện. Thần LS tâm sự với tôi: Núi Lam có những khi mưa dầm dề ngày này sang ngày khác, khí núi bốc lên mù mịt như khói và lạnh thấu xương. Buồn thực là buồn! Vì vậy Thần hay bỏ đền điện đi chu du khắp nơi - Bây giờ Linh căn về xác Thần xin phép về cùng trong một thời gian rồi đi…
Thần giải thích: Hai linh căn Nam và Nữ đã trải qua rất nhiều tiền kiếp cho đến nay và luôn chuyển kiếp cùng nhau để tu tập hoặc hành Đạo, độ đời! Từ ngàn xữa, chỉ có người Nam tình nguyên xuống thế, người Nữ chỉ đi theo phò trì. Kiếp này là kiếp đầu tiên người Nữ tình nguyện Độ Đời - xác ông thương vợ đi theo trợ cứu!
Thần nói: "Rồi em coi, lần lượt sẽ có những phần khác từ Linh căn của người chồng về với em để cho em biết mặt!"
Thần an ủi tôi: "Em bị đau đớn hành xác nhiều bởi vì anh làm sai luật. Nếu không có anh thì em không chịu nặng nề đến vậy! Nhưng từ bao nhiêu đời kiếp rồi vợ chồng mình luôn có nhau, anh bỏ em sao đành!"
Hai bài thơ in ở trang trước là của Thần Lam Sơn làm!
Thần Lam Sơn phép cao hơn Thánh Minh. T.M người nhu nhược, rụt rè, ít nói; Thần LS thì ăn to nói lớn, tính khí bướng bỉnh lì lợm. Lúc thì ngọt ngào, vui vẻ, hóm hỉnh. Khi lại buồn giận hỏi mãi không chịu trả lời. Người luôn mặc một áo sơ mi trắng cụt tay, quần tây màu xanh dương đậm.
Có lần tôi đang ngồi xem ti vi, thấy Thần mặc đồ võ tướng giáp trụ bằng vàng đẹp lộng lẫy. Tôi hỏi Thần đi đâu về. Người nói: "Anh đi làm lễ duyệt binh!"
Thần LS giỏi phép lắm! Tôi đang ngồi, Thần chỉ đẩy một cái là tôi ngã lăn quay, không tài nào gượng dậy được. Cho đến khi thần kéo dựng dậy, cả hai cùng cười… Có khi cả nhà đang quây quần xem ti vi, Thần đẩy tôi ngã, tôi phải vờ như cố tình nằm xuống để mọi người không để ý!
Đời sống của tôi lạ hơn mọi người, chính vì thế hay bị em út cho là "lửng tửng". Trong lúc đang làm việc gì đó hay nói chuyện với một người, Điển Ông lại xen vào nói một câu khác - tôi nghe và bật cười, với mọi người thì đó là một nụ cười vô căn cớ! Hoặc ai đó hỏi 2,3 lần cùng một câu hỏi, tôi đang bận nghe ông nói gì đó trong tai nên không trả lời được bèn hỏi lại. Con tôi hay nói: "Mẹ hỏi câu đó 3 lần rồi" hoặc Mấ tôi chép miệng: "Con này khùng mất rồi"
Khi buồn, tôi nằm lên giường để tờ giấy lên mũi, bảo: "Thở cho tờ giấy tung lên coi anh" Tôi nín hơi, nín thở - tự nhiên tờ giấy này lên từng hồi theo hơi thở (đương nhiên không phải là hơi thở của tôi). Hoặc: "Anh thở trên chóp mũi cho em nghe coi". Rõ ràng có ai đó thở hơi ra bên trên mũi, mùi hơi thở thơm và nhộn nhột y hệt như hơi thở của một người bình thường!
Có khi tôi thức giấc nửa đêm, nghe trên ngực trái của mình ngay chỗ trái tim, có một trái tim khác đang đập, nhịp chậm hơn xen kẽ vào nhịp đập của trái tim tôi. Hễ đưa bàn tay để lên ngực thì hết, buông ra lại đập tiếp! Ông cười bảo: "Trái tim anh đập đó nghe không"…


7. SỰ XUẤT HIỆN CỦA LINH CĂN THỨ BA



Đến rằm tháng 10/1991, trưa ấy tôi cúng hoa trái vừa xong đang còn đứng chắp tay xá Bàn thờ Phật, bỗng nhiên nghe có l luồng kình lực đè nghiến trên đầu tôi nặng như phiến đá đè, sau đó luồng ấy đi dần xuống, chuyển đến đâu cả người rần rần đến đấy!
Lại nghe tiếng vang trong đầu "Ta-Phật tổ Như Lai đây! Ta về kiểm tra Linh thể !"
Thế là từ đó phần Linh căn thứ ba xuất hiện: Lệnh chủ Huệ Nghiêm, Chủ nhân của "Huyền Môn Lược Ký"!
Người giải thích với tôi: Phần trần kiếp cuối cùng của linh căn 2 người là Tất Đạt Đa Hoàng tử và Công Chúa Da Du Đà La. Hoàn thành sứ mệnh trở về Trên, từ ấy đến nay không còn tái kiếp nữa. Nay vì đời mạt Pháp thế sự nhiễu nhương, các thế lực tà rất mạnh – trấn áp và khuấy nhiễu chúng sinh, khổ nạn quá nhiều nên phần linh căn người Nữ tình nguyện xuống thế độ trần...
Đây là việc chữa từng làm, vì kinh nghiệm còn ít nên "Điển Ông" về trợ!
Ông cũng nhắc cho tôi biết: phải biết cư xử cho rạch ròi và cẩn trọng, chớ có "đánh đồng" phần xác với linh căn! Xác trần ông về bên tôi là Tất Đạt Đa, còn Thích Ca Mâu Ni là Linh Căn - và Linh căn không ở bên tôi.
Quả thật, từ ấy đến nay khi có lễ cúng gì, vui miệng chúng tôi mời Ông cũng ra mặt, nhưng luôn mặc một chiếc áo chùng dài tới gót màu khói nhang! Ngài Thích Cà hãn hữu lắm mới về, cạo đầu đắp y vàng – không bước chân vào cửa nhà tôi hoặc có chăng ngồi trên ghế sát cửa chính, không đi lại và gọi tôi là "Cô Lan", xưng "Ta"!
Tôi hỏi ông: "Linh căn người nữ tính danh là gì?" Ông lại cười, bảo: "Chờ đi, rồi sẽ biết"! Tôi không tin vào lời giải thích của ông. Một xác trần vô danh như tôi, khờ khạo, nghèo nàn và thiếu thốn, bệnh tật như thế này mà là Công Chúa sao?
Người lại nói: "Hai chúng ta là vợ chồng vĩnh kiếp - đã trải qua 91 kiếp rồi, đây là kiếp thứ 92". Tôi hỏi: "Lây gì chứng minh điều đó?" Người bảo: "Chờ đi"…
Ba ngày sau, bà Ba Củi (người thầu gỗ vụn ở công ty gỗ Satimex) cho tôi mượn 1 băng giảng Đạo có tên "Đạo nghĩa vợ chồng". Trong đó có đoạn Sư giảng về sự thủy chung đời đời kiếp kiếp của 2 vợ chồng Tất Đạt Đa và Công Chúa Da Du đã trải qua 91 kiếp!
Tôi mở ngoặc ở đây để thưa với các bạn thêm rằng: "Bất cứ điều gì "Điển trên" nói với tôi, chỉ trong ít ngày là số mệnh xoay chuyển để đưa đến cho tôi tài liệu xác nhận sự thật đúng như vậy!
Vào năm sau, tôi nhớ là gần ngày rằm tháng 7/1992. Tôi vui miệng có hỏi ông: "Thế trong đời khi đã thành Phật rồi, ông có làm điều gì sai luật không?" "Có, anh đưa mẹ là Hoàng hậu Maza về cung trời Đạo Lợi. Ba tháng mùa Kiết Hạ anh về đó giảng Đạo cho mẹ nghe để mẹ đắc Quả vị Phật"
Hai hôm sau, mẹ tôi đi chùa về cho tôi một tờ bướm có kể lại chuyện này y như lời ông nói!
Để giữ lời thề ở đầu Bộ sách "Huyền Môn Lược Ký" rằng chỉ nói đúng sự thật mà mình đã trải qua - Tôi buộc lòng kể lại nguyên văn những lời Điển Ông nói. Trước tiên phải chân thành xin lỗi các tín đồ Phật Giáo về sự "mạo phạm" ngôn từ! Thứ nhất vì tôi không đủ tư cách để thẩm tra thực hư; thứ hai vì tôn trọng những phần Linh Điển.
Thôi thì xin độc giả "thể chấp", hãy để cho tôi được kể lại nguyên vẹn mọi việc không sửa chữa. Nếu không, e "Huyền Môn Lược ký" trở thành "tiểu thuyết khoa học huyền bí viễn tưởng" mất!
Từ ngày đầu tiên về với tôi đến nay, Điển Ông và tôi vẫn xưng hô "anh em" như hai vợ chồng thực thụ…