vài năm trước, bác trai trango bị nguy kịch, trụy tim hay j j đó. bệnh viện thành phố nói trả về, người thân đến đầy đủ hết, chuẩn bị hậu sự. các bác sỹ bảo, chuyển lên trung ương cũng vô ích, thậm chí sẽ chết dọc đườn. nhưng nghĩ đằng nào cũng thế, còn nước còn tát. lên tới bệnh viện BM thì họ nói bác t k sao, bị chuẩn đoán nhầm, chích nhầm thuốc bla bla đủ kiểu
cả nhà quay qua "chửi" cái bệnh viện Tp Hạ Long vì đã suýt nữa thì giết bác mình, dù có quen biết, quen to hẳn hoi, mà bị làm ăn lởm khởm vậy
nhưng k ai biết là, bác gái t, khi bác trai p nằm viện vì đột quỵ đã trước bàn thờ Phật mà nguyện cho bác trai t được sống
từ khi bác t khỏi, bác gái t ăn chay trường và tham gia sinh hoạt đạo tràng rất siêng. hàng ngày thì ngồi thiền tại nhà. gia đình cực kỳ phản đối, vì lo co sức khỏe của bác gái, vì mất vui (cả nhà ăn cỗ bàn, 1 mình bác t đi đâu cũng p mang cơm chay theo), vì bác "bỏ bê nhà cửa" đi chùa
nhưng k biết nếu k có lời phát nguyện ấy bác trai t còn sống khỏe mạnh, cực kỳ phong độ đến tận hôm nay k nữa.
giờ thì bác trai t cũng ăn cơm gạo lứt và hay hành thiền tại gia rồi :)