Đoạn 3: Cõi Song Song.

Sau cái ngày được bà thầy coi bói cho, giờ đây Trang biết chắc chắn rằng không chỉ có một mình nàng trong căn buồng nhỏ này, mà luôn luôn có hai người nữa bên cạnh. Ở đời có mốt số chuyện rất khó hiểu, có nhưng thứ khi mà bạn đã biết được thì nó sẽ làm cho bạn cảm thấy an tâm và thoải mái hơn. Nhưng mà lại còn có những chuyện, một khi bạn đã biết được câu trả lời, nó lại làm cho bạn có cảm giác run sợ. Chỉ với những thay đổi, hay những biến động rất nhỏ cũng có thể làm cho bạn nghĩ ngay tới cái điều đó, mà ở đây có thể nói Trang là một trong số những người đó. Do Trang cả tuần đi làm kiếm tiến, hai ngày nghỉ cuối tuần lại phải đi học, nên nàng thường phải thức khuya để lo cho công viêc, đồng thời để bắt kịp tiến độ dạy ở trường. Có lẽ cà phê với nước trà đã làm bạn với nàng được mấy năm rồi, kể từ cái ngày mà nàng bắt đầu học cấp ba.
Nhớ cái đêm đó, đang ngồi đau đầu với giấy tờ sổ sách bên công ty. Trang thở dài nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ sáng rồi. Trang uể oải vươn vai, nàng rời bàn học đi xuống dưới nhà và làm cho mình một ly trà nóng thật đặc. Cầm cốc trà lên buồng, Trang khao khát ước gì nàng có thể ngủ ngay bây giờ. Làm một ngụm trà rồi nàng lại ngồi vào ghế, vùi đầu vào công việc. Công ty Trang dạo này đang có mấy mối hàng lớn, nên nàng cần phải thống kê tài chính, hàng hóa, số liệu và mấy thứ nhức đầu khác. Đang ngồi mệt mỏi gõ văn bản, chợt Trang như cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mình. Rồi thì dường như từng cái lông trên da của nàng dựng đứng lên, một cái cảm giác rờn rợn. Trang gập máy tính lại, và ngồi vuốt mặt cho tỉnh táo. Chợt cái cảm giác như có một ai đó đang đứng đằng sau, nhìn mình chăm chú dần dần chiếm chỗ trong đầu Trang. Nàng từ từ ngoảnh mặt ra đằng sau thì không có một ai. Rồi nàng quay đầu lại như chờ đợi một cái gì đó. Trang cứ ngồi như vậy phải hơn năm phút, nàng cứ ngồi đó như chờ đợi một ai. Đêm nay trời quang lắm, trăng sáng vằng vặc, chỉ là một đêm mùa hẻ oi ả khác, nhưng gió nổi lên từ lúc nào không hay. Trang quyết tâm ngồi đó chợp mắt một lúc để nghỉ ngơi, nói là nghỉ ngơi, nhưng có lẽ nàng đã bắt đầu có một cái cảm giác sợ hãi, một cái cảm giác mà nàng đã từng trải qua, cái cảm giác lần đầu gặp ma. Tiếng gió luồn qua cái khe cửa gỗ tầng hai nhà nàng rít lên từng hồi. Cứ mỗi lần nghe thấy cái tiếng gió đó Trang lại khẽ rùng mình. Rồi chợt cái cánh cửa buồng đi xuống lúc nẫy Trang khép hờ hờ, từ từ mở ra kêu lên một tiếng két dài. Trang bắt đầu đổ mổ hôi hột, nàng từ từ mở mắt và nhìn ra phía cái cánh cửa đó, Trang thực sự kinh hãi, nàng không hiểu là do làm việc quá lâu nên mắt mình đã nhìn thấy áo giác hay đó là hiện thực. Đằng sau cái cánh cửa dẫn xuống tầng một kia, ngay trong cái bóng đêm đen đó là hình dáng một người con trai. Người này cứ đứng đó, do đèn cầu thang không bật, với cả trong buồng này trang không bật đèn neon, nên không thể nhìn rõ mặt. Trang dụi mắt mấy lần, nhưng cái hình ảnh một ai đó đứng ngay ngoài cửa buồng vẫn hiệnh hữu. Cảm thấy run sợ thật sự, Trang mới nhắm mắt lại và chắp tay khấn mong thần phật bảo về mình. Rồi nàng mở mắt nhìn lại, thì coi bộ cái bóng đen kia đã đi rồi. Tối hôm đó, Trang quyết định đi ngủ luôn. Và nàng để nguyên đèn góc buồng và đèn bàn học. Trang lên giường rồi nhưng vẫn nằm đó thao thức, nàng thao thức vì nàng tự hỏi lòng mình rằng cái vong hồn người thanh niên cần cái gì ở mình? Và liệu mình có nợ người ta điều gì chăng?

Sau cái đợt thi đầu tiên Trang được nghỉ học, mà lại trùng vào với giỗ tổ Hùng Vương, nên Trang được nghỉ công ty luôn. Thế là Trang được bọn bạn mời đi ăn rồi lên bar làm một bữa tới bến. Nói về Trang, nàng không bao giờ uống cả, nhưng vì đợt này đi bọn bạn nó nài nỉ ghê quá, thế là nàng đành chiều theo. Kết quả là, tối hôm đó Trang xỉn quá nên một nhỏ bạn thân phải đưa về đến tận nhà. Đến trước cửa nhà, nhỏ bạn cứ khăng khăng đòi đưa Trang lên tới tận buồng. Nhưng nàng không cho, bảo nhỏ cứ về đi, tự nàng lên được. Đứng đôi co một lúc, cuối cùng nhỏ bạn Trang đành về và bảo về đến nhà nhỏ sẽ gọi điện kiểm tra Trang. Trang đứng đợi nhỏ bạn đi khỏi mới mở cửa vô nhà. Nàng đi thẳng lên buồng, hôm nay có lẽ là cái lần xỉn nhất trong đời Trang, nàng đi cũng không thẳng được nữa mà cứ xiên xiên, vẹo vẹo. Lên đến buồng, Trang quẳng cái cặp túi đất rồi nàng để cho cả người mình đổ uỳnh lên giường. Nàng đang nằm chuẩn bị ngủ thì chợt có tiếng chân nhè nhẹ bước ở dưới tầng một lên. Trang ngồi dậy và nhìn ra cái cửa buồng. Tiếng bước chân nhè nhẹ đó bước lên đến cửa. Cái cánh cửa từ từ mở, Trang lúc này thì quá say rồi, đầu óc đã bay bổng trên mấy. Cái bóng đen lúc này từ từ tiến lại phía giường. Trang lúc này người còn lâng lâng, nàng nhìn vào cái bóng đen đó một cách đắm đuối, rồi nàng nói một cái giọng nhỏ nhẹ:

- Lại là anh à?

Cái bóng đen đó tiến đến trước mặt Trang rồi dừng lại, Trang nói giọng còn âu yếm hơn:

- Em chả biết kiếp trược nợ nần gì anh, mà sao kiếp này anh cứ theo em vậy?

Cái bóng đen đó tiến lại gần hơn nữa, rồi đưa hai tay lên chạm vào khuôn mặt của Trang. Trang dường như cảm nhận được cái đôi bàn tay đó mềm mại và dịu dàng lắm. Rồi nàng cũng vươn tay níu cái đầu của cái bóng đó xuông và hôn một nụ hôn ngọt ngào. Rồi cả hai người cũng ngả mình xuống giường để có những phút ân ái mặn nồng. Đến buổi sáng, một cánh tay lay lay gọi Trang dậy, nàng từ từ mở mắt và nhận ra Trung, chàng thanh niên hôm nào đã đánh Khoa ở quán nước. Trang dụi mắt rồi quay qua nhìn Trung âu yếm. Trung cất tiếc nói:

- Em thay quần áo đi rồi chúng mình đi ăn.

Trang zướn người lên đặt một nụ hôn ngọt ngào nữa lên môi anh ta rồi nàng chui ra khỏi chăn, một thân hình thật đầy đặn và trắng ngần. Mặc quấn áo xong, Trung đưa Trang đi ăn tại một tiệm phở gần nhà. Trang ngồi đằng sau ôm Trung thật chặt. Con phố đông người qua lại, nhưng Trang cảm thấy hạnh phúc lắm. Bầu trời hôm nay nhiều mây nên mát hẳn hơn mọi ngày. Vào đến tiệm phở, Trung hỏi Trang muốn ăn gì, rồi gọi hai phần. Bát phở vừa bê ra bốc khói nghi ngút, Trang thử hít vài hơi để cảm nhận lấy cái mùi thơm ngon của tô phở. Nhưng lạ thay, không có một chút hương thơm nào. Trang nghi hoặc nhưng quay qua nhìn thì lại thấy Trung đang ăn rất ngon lành. Rồi Trang vắt chanh và cho tương ớt vô. Đưa miếng phở đầu tiên lên miệng, “sao lại nhạt thế này? ”, Trang tự hỏi mình, gần như là không có mùi vị gì. Rồi Trang quay qua nhìn Trung như không tin rằng anh ta có thể ăn một cách ngon lành. Trung thấy Trang nhìn mình thì cất tiếng hỏi:

- Em không thích ăn phở à?

Trang nhìn thấy ánh mắt của Trung thì như bị hớp hồn. Nàng chỉ mỉm cười rồi cố gắng ăn thêm mấy miếng rồi bỏ với lý do là nhiều quá ăn không có hết. Ăn phở xong, hai người lại đèo nhau ra cái quán cà phê hôm nào. Trung uống một ly cà phê đen đá, còn Trang thì uống bạc sỉu. Lúc đầu thì hai người ngồi cạnh nhau, nhưng một lúc sau, Trang ngồi gần Trung hơn rồi tựa người vào anh. Như hiểu ý, Trung cũng vòng một cánh tay ra ôm lấy Trang. Nằm trong vòng tay anh ý, Trang cảm thấy thực sự an toàn và hanh phúc, có lẽ Trang đã yêu anh ý say đắm mất rồi. Nhưng có một điều Trang để ý, đó là thời tiết như càng ngày càng lạnh dần. Hơn thế nữa, từ lúc ra khỏi nhà đến giờ, mọi người đi đường, rồi khách ở quán phở, hay như tại quán cà phê này, tất cả đều nhìn Trang với một ánh mắt đầy nghi hoặc. Trang cảm thấy thực sự khó hiểu. Nàng ngồi thẳng dậy, đang vừa lúc quay ra hỏi Trung thì một đứa nhóc chạy vô quán cà phê tay cầm con gấu bông cũ kĩ nói:

- Ba!

Trung vội đứng lên tiến lại nhấc bổng đứa nhóc lên, ôm vào lòng và nói:

- Con gái của ba.

Trang thì ngồi đó chố mắt ra nhìn như không hiểu có chuyện gì đang sảy ra, chợt đứa nhóc quay qua Trang nói lớn:

- Mẹ tới thăm con à? Con nhớ mẹ lắm.

Trang lại càng ngơ ngác hơn, “sao đứa nhóc đó gọi mình là má nhỉ? Mình đã có con đâu?”, Trang tự hỏi mình. Chợt một tia ý nghĩ lóe lên trong đầu, cái cảm giác lành lạnh dọc sống lưng lại xuất hiện. Trang như hiểu ra điều gì đó, cả người nàng sụp xuống, đứa nhóc kia tính ra chắc tầm sáu tuổi là cao, chẳng lẽ… Vừa nghĩ đến đó, chợt bầu trời tối xầm lại, cảnh vật xung quanh thay đổi chỉ trong một cái chớp mắt. Mọi thứ không còn mầu mè nữa, mà chuyển qua một mầu cũ kĩ chủ yếu là trắng với đen. Rồi thì tất cả những người xung quanh bỗng chốc đều mặc một bộ quần áo đen hoặc trắng. Trang lại càng không tin vào mắt mình hơn, khi mà Trung kia giờ đã biến thành cái chàng trai chết do tai nạn giao thông hôm nào. Đứa nhóc thì vẫn vậy, nhưng Trang giờ đã nhận ra con gấu bông cũ kĩ trên tay nó, đó là con gấu bống mà Trang thích nhất từ hồi còn học tiểu học. Rồi chàng trai quay về phái Trang mà nói:


- Con của chúng mình đó em. Cám ơn em đã cho anh đứa con này.

Giờ đây toàn thân Trang da gà dựng đứng. Quá sợ hãi, Trang đứng bật dậy chạy ngay ra khỏi quán, bỏ lại phái sau là bao cặp mắt nhìn theo. Trang cứ chạy, nàng vừa chạy vừa tự hỏi “mình đang ở đâu thế này? Chả lẽ mình đã chết xuống âm phủ rồi sao?” Chạy được một đoạn thì Trang vấp phải cái gì đó trên đường, nàng té ngã bổ nhào.

Trang mở mắt hốt hoảng, thì ra nàng đang nằm trong buồng mình. Trang thở phào nhẹ nhõm thì chợt nàng có cái cảm giác đang nằm cạnh một cái gì đó lành lạnh. Quay đầu qua thì Trang hốt hoảng giật nẩy người, một cái bóng đen với thân hình vạm vỡ vụt khỏi giường lao ngay ra phía cửa sổ rồi biết mất. Trang ngồi bẹp dí vào góc tường, nàng nhìn toàn thân thì thấy rõ ràng là vẫn cái váy đầm mầu trắng trên người, vậy tức là nàng đã nằm mơ. Nhưng còn cái bóng đen kia thì sao? Và cả con nhóc đó nữa? chả lẽ nó là đứa con Trang đã bỏ đi, bây giờ nó hiện về báo mộng? Với nhiều câu hỏi trong đầu, Trang cảm thấy mệt mỏi. Nàng nhìn đồng hồ thì mới có ba giờ rưỡi. Trang từ từ hạ mình xuống giường và cố kiếm lại cái giấc ngủ, nhưng trong đầu luôn tự nhủ là không được mơ như lần trước nữa.