Trang 19 trong 25 Đầu tiênĐầu tiên ... 913141516171819202122232425 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 361 tới 380 trên 496

Ðề tài: Cảm giác của bạn khi ngồi thiền thế nào ?

  1. #361

    Mặc định

    Bà bà ơi quán tâm là như vầy:
    Ngoài quán tâm sám hối với người quán tâm tha thứ cho người và tha thứ cho mình, quán rải tâm từ cho chính và cho chúng sinh , thiền quán sát mà đức Phật dạy là thiền tứ niệm xứ, với thiền nầy thiền sinh phải hành mỗi khi thân khẩu ý có động thì tâm phải niệm theo, thí dụ bà bà ngồi thiền, giữ chánh niệm tôi hít vào tôi thở ra, chợt nghe chim hót, bà niệm nghe nghe nghe, rồi trở lại chánh niệm niệm thở, chợt thấy chân đau, bà niệm chân đau đau đau, rồi trở lại chánh niệm niệm thở, cái trên là niệm pháp, cái dưới là niệm thọ, niệm thở là niệm thân......khi có một ý tưởng khởi lên , liền niệm nghĩ nghĩ nghỉ rồi trở lại chánh niệm.....cứ gặp cái gì liên quan tới tâm thân thọ pháp đều niệm, sau khi xả thiền vẫn niệm như vậy, nhẫn liên tục trong 21 ngày sẽ đắc thành đạo quả nhập thánh bất lưu tới arahan. Đây là lời Phật dạy không hư dối.
    Vì những lời kinh chơn thật của Bổn sư bị lu mờ do vọng tưởng của thế gian, bị thay thế bởi các lời kinh văn chương bóng bẩy xa rời chánh pháp mong cầu Phật độ , thể hiện thần thông , mong cầu Phật rước.....bạn chẳng tự đi được chẳng có ai rước hết.
    Người nào khởi đi từ tu theo nguyên thủy, và tinh tấn, kẻ đó tự mình thành thánh và sáng chói ngay trong đời nầy
    Kinh Quán Niệm
    (Satipatthana Sutta)
    Như vầy, tôi nghe: Một thuở nọ Ðức Thế Tôn đang cư trú ở Kammassadhamma, một khu phố của dân Kuru. Lúc bấy giờ ngài gọi chư tăng: "Này các thầy". Chư tăng đáp: "Dạ, thưa Ðức Thế Tôn". Phật nói: "Các thầy lắng nghe, có một con đường duy nhất để thanh lọc bản thân, vượt thắng phiền não, tiêu trừ ưu khổ, đạt tới chánh đạo và chứng nhập Niết Bàn, đó là bốn phép quán niệm. Những gì là bốn?

    Ðó là, này các thầy, người hành giả:

    1/ Quán niệm thân thể nơi thân thể, tinh chuyên và ý thức rõ ràng về thân thể, làm chủ được mọi tham dục và ưu tư trong cuộc đời.

    2/ Quán niệm cảm thọ nơi cảm thọ, tinh chuyên và ý thức rõ ràng về cảm thọ, làm chủ được mọi tham dục và ưu tư trong cuộc đời.

    3/ Quán niệm tâm thức nơi tâm thức, tinh chuyên và ý thức rõ ràng về tâm thức, làm chủ được mọi tham dục và ưu tư trong cuộc đời.

    4/ Quán niệm đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức, ý thức rõ ràng về đối tượng tâm thức, làm chủ được mọi tham dục và ưu tư trong cuộc đời.

    Này các thầy, người hành giả quán niệm thân thể nơi thân thể bằng cách nào?

    Người ấy đến một khu rừng hoặc một gốc cây, hoặc một nơi thanh vắng, ngồi xuống theo tư thế kiết già, giữ lưng ngay thẳng và đặt mình trong sự quán niệm. Thở vào người ấy ý thức rõ ràng mình đang thở vào, thở ra người ấy ý thức mình đang thở ra. Hoặc khi thở vào một hơi dài, người ấy ý thức: 'Tôi đang thở vào một hơi dài'. Khi thở ra một hơi dài, người ấy ý thức: 'Tôi đang thở ra một hơi dài'. Hoặc khi thở vào một hơi ngắn, người ấy ý thức: 'Tôi đang thở vào một hơi ngắn'. Khi thở ra một hơi ngắn, người ấy ý thức: 'Tôi đang thở ra một hơi ngắn'. Người ấy tự mình tập luyện như sau: 'Tôi sẽ thở vào và cảm nghiệm toàn thân'. 'Tôi sẽ thở ra và cảm nghiệm toàn thân'. 'Tôi sẽ thở vào và làm lắng dịu sự điều hành trong thân thể'. 'Tôi sẽ thở ra và làm lắng dịu sự điều hành trong thân thể'.

    Cũng như khi xoay một vòng dài, một người thợ tiện khéo tay ý thức rằng mình đang xoay một vòng dài; hoặc khi xoay một vòng ngắn, ý thức rằng mình đang xoay một vòng ngắn. Cũng vậy, người hành giả khi thở vào một hơi dài ý thức rằng mình đang thở vào một hơi dài; khi thở ra một hơi ngắn ý thức rằng mình đang thở ra một hơi ngắn. Người ấy tự mình tập luyện như sau:' Tôi sẽ thở vào và cảm nghiệm toàn thân... Tôi sẽ thở ra và làm lắng dịu sự điều hành trong thân thể'.

    Cứ như thế, hành giả sống trong sự thường trực quán niệm thân thể nơi thân thể, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc cả bên trong lẫn bên ngoài thân thể. Hoặc quán niệm quá trình sinh khởi nơi thân thể, hoặc quá trình hủy diệt nơi thân thể, hoặc quá trình sinh khởi lẫn quá trình hủy diệt. Hoặc quán niệm: 'Có thân thể đây' đủ để quán chiếu và ý thức được sự có mặt của thân thể, và như vậy người ấy sống một cách tự do không bám víu vào bất cứ thứ gì trong cuộc đời. Cứ như thế mà người hành giả quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Lại nữa, này các thầy, khi đi, hành giả cũng ý thức rằng mình đang đi; khi đứng, ý thức rằng mình đang đứng; khi ngồi, ý thức rằng mình đang ngồi; khi nằm, ý thức rằng mình đang nằm. Bất cứ thân thể mình đang được xử dụng trong tư thế nào, hành giả cũng ý thức được về tư thế ấy.

    Cứ như thế, hành giả sống trong sự thường trực quán niệm thân thể nơi thân thể, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc cả bên trong lẫn bên ngoài thân thể. Hoặc quán niệm quá trình sinh khởi nơi thân thể, hoặc quá trình hủy diệt nơi thân thể, hoặc quá trình sinh khởi lẫn quá trình hủy diệt. Hoặc quán niệm: 'Có thân thể đây' đủ để quán chiếu và ý thức được sự có mặt của thân thể, và như vậy người âý sống một cách tự do không bám víu vào bất cứ thứ gì trong cuộc đời. Cứ như thế mà hành giả quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Lại nữa, khi đi tới hoặc đi lui, hành giả cũng ý thức rõ ràng về việc ấy; khi nhìn trước hay nhìn sau...khi cúi xuống hoặc vươn lên...khi mặc áo, mang y bát...khi ăn, uống, nhai, nếm thức ăn...khi đi đại tiện hay tiểu tiện...khi đi, đứng, ngồi, ngủ, thức, nói năng hoặc im lặng, hành giả cũng đều ý thức rõ ràng về mỗi việc.

    Cứ như thế, hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Lại nữa, hành giả quán niệm rõ ràng về chính thân thể này, bao bọc trong một lớp da và chứa đầy loại bất tịnh, từ gót chân trở lên và từ đỉnh đầu trở xuống, có nào là: tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy, thận, tim, gan, hoành cách mạc, lá lách, phổi, ruột, bao tử, phân, mật, đờm, máu, mủ, mồ hôi, mỡ, nước mắt, nước bọt, nước ở khớp xương, nước tiểu.

    Ví như có một bao tải đựng đủ nhiều loại ngũ cốc, như gạo lứt, gạo hẻo rằng, đậu xanh, đậu ngự, mè, gạo trắng và hai đầu bao tải có thể mở ra. Một người có mắt tốt, khi mở bao ra, thấy rõ mọi loại hạt đựng trong bao: đây là gạo lứt, gạo hẻo rằng, đậu xanh, đậu ngự, mè, gạo trắng. Cũng như thế, khi quán sát về chính thân thể mình, hành giả thấy được mọi thứ từ gót chân lên đỉnh đầu và từ đỉnh đầu xuống đến gót chân, bao bọc trong một lớp da và chứa đầy loại bất tịnh: thuộc về thân thể này, có nào là tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy, thận, tim, gan, hoành cách mạc, lá lách, phổi, ruột, bao tử, phân, mật, đờm, máu, mủ, mồ hôi, mỡ, nước mắt, nước bọt, nước ở khớp xương, nước tiểu.

    Cứ như thế, hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Lại nữa, trong bất cứ tư thế nào của thân thể này, hành giả cũng quán chiếu về những yếu tố tạo nên thân thể: 'Trong thân thể này có yếu tố rắn chắc, yếu tố lưu nhuận, yếu tố viêm nhiệt và yếu tố chuyển động'. Như một người đồ tể rành nghề giết một con bò, ngồi giữa ngã tư mà xẻ con bò ra thành nhiều phần, hành giả cũng vậy, trong bất cứ tư thế nào của thân thể này, cũng quán chiếu những yếu tố tạo nên thân thể: 'Trong thân thể này có yếu tố rắn chắc, yếu tố lưu nhuận, yếu tố viêm nhiệt và yếu tố chuyển động'.

    Cứ như thế, hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Lại ví như khi thấy một xác chết, bị liệng bỏ vào bãi tha ma đã được một ngày, hai ngày hay ba ngày, sình lên, thâm tím, thối rữa, hành giả liền quán chiếu về thân thể mình: 'Chính thân thể ta đây cũng vậy, sẽ trở thành như thế, không có lối nào tránh thoát'.

    Cứ như thế, hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Rồi như thấy một xác chết bị liệng bỏ trong bãi tha ma, bị quạ rỉa hoặc diều hâu, kên kên, hoặc chó sói rừng ăn và các loài dòi bọ rúc rỉa, hành giả liền quán chiếu về thân thể mình: 'Chính thân thể ta đây cũng vậy, sẽ trở thành như thế, không có lối nào tránh thoát'.

    Cứ như thế hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Rồi như thấy một xác chết bị liệng bỏ trong bãi tha ma, chỉ còn là một bộ xương dính ít thịt và máu, còn nối liền nhau nhờ gân cốt;... hoặc không còn thịt nhưng còn dính chút máu;... hoặc không còn chút thịt và chút máu nào;... hoặc các khúc xương bị vứt rời rạc đó đây, không còn dính liền nhau nữa, chỗ này là xương tay, chỗ kia là xương bàn chân, chỗ này là xương cẳng, chỗ kia là xương mông, đây là xương sống, kia là đầu lâu, hành giả liền quán chiếu về thân thể mình...

    Cứ như thế hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Rồi như thấy một xác chết bị liệng bỏ trong bãi tha ma, chỉ còn lại một mớ xương trắng màu vỏ ốc... một mớ xương khô đã hơn một năm... một mớ xương mục tan thành bụi, hành giả liền quán chiếu về thân thể mình...

    Cứ như thế hành giả sống... quán niệm thân thể nơi thân thể.

    Này các thầy, người hành giả quán niệm cảm thọ nơi cảm thọ bằng cách nào?

    Mỗi khi có một cảm thọ khoái lạc, hành giả ý thức rằng: 'Ta đang có một cảm thọ khoái lạc'. Mỗi khi có một cảm thọ khổ đau, hành giả ý thức rằng: 'Ta đang có một cảm thọ khổ đau'. Mỗi khi có một cảm thọ không khoái lạc cũng không khổ đau, hành giả ý thức rằng: 'Ta đang có một cảm thọ không khoái lạc cũng không khổ đau'. Khi có một cảm thọ khoái lạc vật chất, hành giả ý thức rằng mình đang có một cảm thọ khoái lạc vật chất. Khi có một cảm thọ khoái lạc tinh thần, hành giả ý thức rằng mình đang có một cảm thọ khoái lạc tinh thần. Khi có một cảm thọ khổ đau vật chất... một cảm thọ khổ đau tinh thần, hành giả ý thức rằng mình đang có một cảm thọ khổ đau vật chất... một cảm thọ khổ đau tinh thần. Khi có một cảm thọ vật chất... một cảm thọ tinh thần không khoái lạc cũng không khổ đau, hành giả ý thức rằng mình có một cảm thọ vật chất... một cảm thọ tinh thần không khoái lạc cũng không khổ đau.

    Cứ như thế hành giả sống trong sự thường trực quán niệm cảm thọ nơi cảm thọ, hoặc bên trong hoặc bên ngoài, hoặc cả bên trong lẫn bên ngoài cảm thọ. Hoặc quán niệm quá trình sinh khởi của cảm thọ, hoặc quá trình hủy diệt của cảm thọ, hoặc quá trình sinh khởi lẫn quá trình hủy diệt. Hoặc quán niệm: 'Có cảm thọ đây' đủ để quán chiếu và ý thức được sự có mặt của cảm thọ, và như vậy người ấy sống một cách tự do, không bám víu vào bất cứ thứ gì trong cuộc đời. Cứ như thế mà hành giả quán niệm cảm thọ nơi cảm thọ.

    Này các thầy, hành giả quán niệm tâm thức nơi tâm thức bằng cách nào?

    Mỗi khi tâm thức có tham dục, hành giả ý thức là tâm thức mình có tham dục. Khi không có tham dục, hành giả ý thức là tâm thức mình không có tham dục. Mỗi khi tâm thức có sân hận, hành giả ý thức là tâm thức mình có sân hận. Khi tâm thức không có sân hận, hành giả ý thức là tâm thức mình không có sân hận. Mỗi khi tâm thức có si mê, hành giả ý thức là tâm thức mình có si mê. Khi không có si mê, hành giả ý thức là tâm thức mình không có si mê. Mỗi khi tâm thức có thu nhiếp... là tâm thức mình có thu nhiếp. Khi tâm thức đang tán loạn... là tâm thức mình đang tán loạn. Mỗi khi tâm thức trở thành rộng lớn... là tâm thức mình trở thành rộng lớn. Mỗi khi tâm thức trở thành hạn hẹp... là tâm thức mình trở thành hạn hẹp. Mỗi khi tâm thức đạt đến trạng thái cao nhất... là tâm thức mình đạt đến trạng thái cao nhất. Khi không đạt đến trạng thái cao nhất... là tâm thức mình không đạt đến trạng thái cao nhất. Mỗi khi tâm thức có định... là tâm thức mình có định. Khi không có định... là tâm thức mình không có định. Mỗi khi tâm thức được giải thoát... là tâm thức mình được giải thoát. Khi không có giải thoát... là tâm thức mình không có giải thoát.

    Cứ như thế, hành giả sống trong sự thường trực quán niệm tâm thức nơi tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc cả bên trong lẫn bên ngoài tâm thức. Hoặc quán niệm quá trình sinh khởi nơi tâm thức, hoặc quá trình hủy diệt nơi tâm thức, hoặc quá trình sinh khởi lẫn quá trình hủy diệt. Hoặc quán niệm: 'Có tâm thức đây' đủ để quán chiếu và ý thức được sự có mặt của tâm thức, và như vậy người ấy sống một cách tự do không bám víu vào bất cứ thứ gì trong cuộc đời. Cứ như thế mà hành giả quán niệm tâm thức nơi tâm thức.

    Này các thầy, hành giả quán niệm đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức bằng cách nào?

    Trước hết hành giả quán niệm đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức về năm hiện tượng ngăn che. Quán niệm bằng cách nào?

    1. Khi có niệm ái dục, hành giả ý thức rằng mình có ái dục. Khi không có ái dục, hành giả ý thức rằng mình không có ái dục. Khi một niệm ái dục chưa sanh, nay bắt đầu phát sanh, hành giả ý thức được sự phát sanh ấy. Khi một niệm ái dục đã sanh, đang được khử diệt, hành giả ý thức được sự khử diệt ấy. Khi một niệm ái dục đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, hành giả cũng ý thức được điều đó.

    2. Khi có sân hận, hành giả ý thức rằng mình có sân hận. Khi không có sân hận, hành giả ý thức rằng mình không có sân hận. Khi một niệm sân hận chưa sanh, nay bắt đầu phát sanh, hành giả ý thức được sự phát sanh ấy. Khi một niệm sân hận đã sanh, đang được khử diệt, hành giả ý thức được sự khử diệt ấy. Khi một niệm sân hận đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, hành giả cũng ý thức được điều đó.

    3. Khi có mê muội và buồn ngủ, hành giả ý thức rằng mình có mê muội và buồn ngủ....

    4. Khi có giao động và bất an, hành giả ý thức rằng mình có giao động và bất an....

    5. Khi có nghi ngờ, hành giả ý thức rằng mình có nghi ngờ....

    Cứ như thế, hành giả sống trong sự thường trực quán niệm đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc cả bên trong lẫn bên ngoài đối tượng tâm thức. Hoặc quán niệm quá trình sinh khởi nơi đối tượng tâm thức, hoặc quá trình hủy diệt nơi đối tương tâm thức, hoặc quá trình sinh khởi lẫn quá trình hủy diệt. Hoặc quán niệm:'Có đối tượng tâm thức đây' đủ để quán chiếu và ý thức được sự có mặt của đối tượng tâm thức, và như vậy người ấy sống một cách tự do không bám víu vào bất cứ thứ gì trong cuộc đời. Cứ như thế mà hành giả quán niệm đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức về năm hiện tượng ngăn che.

    Tiếp theo, hành giả quán niệm về sự bám víu vào năm uẩn, như đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức. Quán niệm bằng cách nào?

    Hành giả quán niệm như sau: 'Ðây là hình sắc vật chất, đây là sự phát sinh của hình sắc vật chất, và đây là sự hủy diệt của hình sắc vật chất. Ðây là cảm thọ, đây là sự phát sinh của cảm thọ, và đây là sự hủy diệt của cảm thọ. Ðây là tri giác, đây là sự phát sinh của tri giác, và đây là sự hủy diệt của tri giác. Ðây là dẫn lực (hành), đây là sự phát sinh của dẫn lực, và đây là sự hủy diệt của dẫn lực. Ðây là ý thức, đây là sự phát sinh của ý thức, và đây là sự hủy diệt của ý thức.

    Cứ như thế hành giả sống... quán niệm về sự bám víu vào năm uẩn.

    Tiếp theo, hành giả quán niệm về sáu giác quan và sáu loại đối tượng, như đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức. Quán niệm như thế nào?

    Hành giả ý thức về mắt và đối tượng của mắt là hình sắc, về sự ràng buộc tạo nên do mắt và hình sắc. Hành giả ý thức về sự ràng buộc chưa sanh nay đang phát sanh, về sự ràng buộc đã phát sanh nay đang được khử diệt, về sự ràng buộc đã được khử diệt và không còn tái phát lại nữa.

    Hành giả ý thức về tai và âm thanh,... ý thức về mũi và mùi hương,... ý thức về lưỡi và vị nếm,... ý thức về thân và sự xúc chạm,... ý thức về ý và tư tưởng...

    Cứ như thế hành giả sống... quán niệm về sáu giác quan và sáu loại đối tượng.

    Tiếp theo, hành giả quán niệm về bảy yếu tố của sự giác ngộ, như đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức. Quán niệm như thế nào?

    1. Khi có yếu tố chánh niệm, hành giả ý thức là mình có chánh niệm; khi không có chánh niệm, hành giả ý thức là mình không có chánh niệm. Hành giả có ý thức về một chánh niệm chưa sanh nay đang phát sanh, một chánh niệm đã phát sanh nay đang thành tựu.

    2. Khi có yếu tố trạch pháp, hành giả ý thức là mình có trạch pháp...

    3. Khi có yếu tố tinh tấn, hành giả ý thức là mình có tinh tấn

    4. Khi có yếu tố hoan hỷ, hành giả ý thức là mình có hoan hỷ...

    5. Khi có yếu tố khinh an, hành giả ý thức là mình có khinh an...

    6. Khi có yếu tố định, hành giả ý thức là mình có định...

    7. Khi có yếu tố hành xả, hành giả ý thức là mình có hành xả

    Cứ như thế, hành giả sống... quán niệm về bảy yếu tố của sự giác ngộ.

    Tiếp theo, hành giả quán niệm về bốn sự thật cao quý như đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức. Quán niệm như thế nào?

    Khi sự kiện là khổ đau, hành giả quán niệm: 'Ðây là khổ đau'. Khi sự kiện là nguyên nhân đưa đến khổ đau, hành giả quán niệm: 'Ðây là nguyên nhân đưa đến khổ đau'. Khi sự kiện là sự chấm dứt khổ đau, hành giả quán niệm: 'Ðây là sự chấm dứt khổ đau'. Khi sự kiện là con đường dẫn đến sự chấm dứt khổ đau, hành giả quán niệm: 'Ðây là con đường dẫn đến sự chấm dứt khổ đau'.

    Cứ như thế, hành giả sống trong sự thường trực quán niệm về bốn sự thật cao quý như đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức, hoặc quán niệm bên trong, hoặc quán niệm bên ngoài, hoặc quán niệm cả bên trong lẫn bên ngoài đối tượng. Hoặc quán niệm quá trình sinh khởi nơi đối tượng tâm thức, hoặc quá trình hủy diệt nơi tâm thức, hoặc quá trình sinh khởi lẫn quá trình hủy diệt. Hoặc quán niệm: 'Có đối tượng tâm thức đây' đủ để quán chiếu và ý thức được sự có mặt của đối tượng tâm thức, và như vậy người ấy sống một cách tự do không bám víu vào bất cứ thứ gì trong cuộc đời. Cứ như thế mà hành giả quán niệm về bốn sự thật cao quý như đối tượng tâm thức nơi đối tượng tâm thức.

    Này các thầy, người nào thực hành bốn phép quán niệm như trên trong bảy năm, người ấy có thể đạt được quả vị chánh trí (1) ngay ở đây và trong đời này, hoặc nếu còn dư báo thì cũng đạt được quả vị không còn trở lại (2). Này các thầy, đừng nói gì đến bảy năm, người nào thực hành bốn phép quán niệm trên trong sáu năm, hoặc năm năm, bốn năm, ba năm, hai năm hoặc một năm thì cũng có thể trông chờ đạt được quả vị chánh trí ngay ở đây và trong đời này. Này các thầy, đừng nói gì đến một năm, người nào thực hành bốn phép quán niệm trên trong bảy tháng, hoặc sáu tháng, năm tháng, bốn tháng, ba tháng, hai tháng, một tháng, hoặc nửa tháng thì cũng có thể trông chờ đạt được quả vị chánh trí...

    Này các thầy, đừng nói gì đến nửa tháng, người nào thực hành bốn phép quán niệm trên trong một tuần, người ấy cũng có thể trông chờ đạt được quả vị chánh trí ngay ở đây và trong đời này, hoặc nếu còn dư báo thì cũng đạt được quả vị không còn trở lại.

    Chính vì lý do đó mà tôi đã nói: 'Có một con đường duy nhất để thanh lọc bản thân, vượt thắng phiền não, tiêu diệt khổ ưu, đạt tới chánh đạo, chứng nhập Niết Bàn, đó là con đường của bốn phép quán niệm'. Ðức Thế Tôn nói xong, chư tăng hoan hỷ ghi nhận và làm theo lời ngài.
    Last edited by linh_tinh_85; 25-02-2012 at 04:11 PM.

  2. #362

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi linh_tinh_85 Xem Bài Gởi
    Bà bà ơi quán tâm là như vầy:
    Ngoài quán tâm sám hối với người quán tâm tha thứ cho người và tha thứ cho mình, quán rải tâm từ cho chính và cho chúng sinh , thiền quán sát mà đức Phật dạy là thiền tứ niệm xứ, với thiền nầy thiền sinh phải hành mỗi khi thân khẩu ý có động thì tâm phải niệm theo, thí dụ bà bà ngồi thiền, giữ chánh niệm tôi hít vào tôi thở ra, chợt nghe chim hót, bà niệm nghe nghe nghe, rồi trở lại chánh niệm niệm thở, chợt thấy chân đau, bà niệm chân đau đau đau, rồi trở lại chánh niệm niệm thở, cái trên là niệm pháp, cái dưới là niệm thọ, niệm thở là niệm thân......khi có một ý tưởng khởi lên , liền niệm nghĩ nghĩ nghỉ rồi trở lại chánh niệm.....cứ gặp cái gì liên quan tới tâm thân thọ pháp đều niệm, sau khi xả thiền vẫn niệm như vậy, nhẫn liên tục trong 21 ngày sẽ đắc thành đạo quả nhập thánh bất lưu tới arahan. Đây là lời Phật dạy không hư dối.
    Vì những lời kinh chơn thật của Bổn sư bị lu mờ do vọng tưởng của thế gian, bị thay thế bởi các lời kinh văn chương bóng bẩy xa rời chánh pháp mong cầu Phật độ , thể hiện thần thông , mong cầu Phật rước.....bạn chẳng tự đi được chẳng có ai rước hết.
    Người nào khởi đi từ tu theo nguyên thủy, và tinh tấn, kẻ đó tự mình thành thánh và sáng chói ngay trong đời nầy
    Cám ơn ! linh tinh chia sẽ cách quán TÂM ,cách của MINH ĐÀI chắc phải gọi là soi TÂM quá ,chứ nó không nói cái gì chỉ nhìn quan sát TÂM ,rồi tịnh ,định TÂM thôi
    Có lẻ nói chính sát là thiền minh sát đúng hơn .
    Last edited by minh đài; 25-02-2012 at 04:29 PM.
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  3. #363

    Mặc định

    bà mà biết thiền minh sát thì con ruồi đang bay nó lăn quay chết liền !
    Quý vị vô coi bài Những kinh nghiệm tu thiền của bà xem bà kinh nghiệm kinh khùng tới đâu, vắng tanh như chùa bà đanh nắng hanh hanh á, còn bài Thiền định và Thiền quán mới tệ hại hơn, quý vị xem coi bà này biết gì về thiền minh sát (thiền quán) mà nói tới đâu cũng bị thiên hạ lật tẩy hết. thiệt là người càng già càng không biết Tàm, Quý là gì !

    *
    Hoa Sen Ngàn Cánh*

  4. #364

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoasenngancanh Xem Bài Gởi
    bà mà biết thiền minh sát thì con ruồi đang bay nó lăn quay chết liền !
    Quý vị vô coi bài Những kinh nghiệm tu thiền của bà xem bà kinh nghiệm kinh khùng tới đâu, vắng tanh như chùa bà đanh nắng hanh hanh á, còn bài Thiền định và Thiền quán mới tệ hại hơn, quý vị xem coi bà này biết gì về thiền minh sát (thiền quán) mà nói tới đâu cũng bị thiên hạ lật tẩy hết. thiệt là người càng già càng không biết Tàm, Quý là gì !
    HI...HI...NHƯ THỊ ,tỷ đâu có biết thiền nên đi theo ông LINH TINH để học nè,ổng không chịu chỉ
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  5. #365

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi linh_tinh_85 Xem Bài Gởi
    Bà bà ơi quán tâm là như vầy:
    Ngoài quán tâm sám hối với người quán tâm tha thứ cho người và tha thứ cho mình, quán rải tâm từ cho chính và cho chúng sinh , thiền quán sát mà đức Phật dạy là thiền tứ niệm xứ, với thiền nầy thiền sinh phải hành mỗi khi thân khẩu ý có động thì tâm phải niệm theo, thí dụ bà bà ngồi thiền, giữ chánh niệm tôi hít vào tôi thở ra, chợt nghe chim hót, bà niệm nghe nghe nghe, rồi trở lại chánh niệm niệm thở, chợt thấy chân đau, bà niệm chân đau đau đau, rồi trở lại chánh niệm niệm thở, cái trên là niệm pháp, cái dưới là niệm thọ, niệm thở là niệm thân......khi có một ý tưởng khởi lên , liền niệm nghĩ nghĩ nghỉ rồi trở lại chánh niệm.....cứ gặp cái gì liên quan tới tâm thân thọ pháp đều niệm, sau khi xả thiền vẫn niệm như vậy, nhẫn liên tục trong 21 ngày sẽ đắc thành đạo quả nhập thánh bất lưu tới arahan. Đây là lời Phật dạy không hư dối.
    Vì những lời kinh chơn thật của Bổn sư bị lu mờ do vọng tưởng của thế gian, bị thay thế bởi các lời kinh văn chương bóng bẩy xa rời chánh pháp mong cầu Phật độ , thể hiện thần thông , mong cầu Phật rước.....bạn chẳng tự đi được chẳng có ai rước hết.
    Người nào khởi đi từ tu theo nguyên thủy, và tinh tấn, kẻ đó tự mình thành thánh và sáng chói ngay trong đời nầy
    Cho tui hỏi LINH TINH
    xưa kia tôi từng niệm niệm PHẬT ,nhưng sau vì không đủ lực để khống chế TÂM được ,sau đó thày khuyên luyện chú .
    Vậy tôi luyện chú để thiền vậy có đạt quả không?vậy luyện chú sẽ sanh về đâu ?
    Last edited by minh đài; 06-03-2012 at 08:18 AM.
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  6. #366

    Mặc định

    dễ ợt, cây nghiêng về đâu thì sẽ ngã về đó trừ phi là bị bà giật ngược lại thì nó ngã theo bà !

    *
    Hoa Sen Ngàn Cánh*

  7. #367

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi dungwind Xem Bài Gởi
    rất tốt, còn tiểu đệ kô có cám giác nào cả, chỉ đau chân ,mỏi người, he he he.
    Bác này giống tui, hic spam warming

  8. #368

    Mặc định

    mỗi buổi sáng tôi đều dành khoảng 15p để ngồi thiền
    thực ra theo tôi nghĩ là mình có buông xả dc ko?
    tôi thấy thân tâm thật an lạc và có thể cười trong hơi thở vậy.

  9. #369

    Mặc định

    tui thiền định vào hơi thở hoặc có khi lấy đề mục ngọn lửa để quán(optional),kết hợp với niệm phật a di đà
    nhiều khi đạt cảm giác một luồng sóng điện chạy từ dưới lên ,bao trùm cơ thể và lúc này thì cơ thể nhẹ ,trống không,trước mặt thì lấy sáng lên,cảm giác lúc này thật là đã và điều này chỉ xuất hiện đúng 2 lần,chờ cảm giác này đến lần nữa mà chưa gặp
    Last edited by phậttạitâm; 24-03-2012 at 07:55 AM.
    Trân trọng

  10. #370

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi dungwind Xem Bài Gởi
    rất tốt, còn tiểu đệ kô có cám giác nào cả, chỉ đau chân ,mỏi người, he he he.
    OK, tôi cũng vậy. Đau chân và đau lưng khiếp... :)

  11. #371

    Mặc định

    đệ thì lúc ngồi thiền cái sống mũi nó cứ ngứa ngứa, chẳng hiểu sao cả
    Rủ nhau đi cấy đi cày
    Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưu

  12. #372

    Mặc định

    mình cũng tập thiền cũng không được bao lâu chỉ vài 3 4 tháng thôi,chỉ theo dõi hơi thở,lúc ra biết mình thở ra,hít vào biết mình hít vào,nhiều lúc có cảm giác như có con gì nó chạy sau lưng,cảm giác mà an lạc nhất thì lâu lâu mình mới được là cảm thấy giống như không còn thân mình người nó nhẹ tưng chỉ còn biết hơi thở cảm giác thiệt khó tả.

  13. #373

    Mặc định

    thiền kiễu nầy có khi bị tẫu hoã nhập ma mất,sao không gặp đúng minh sư hướng dẫn cho nếu các bạn có tâm tu học,tôi thấy các bạn kễ về thoại đầu ,nào là ngồi thiền thấy nầy thấy nọ,còn có cái thấy khỡi phân biệt phật,và ma,rồi cãm giác thoãi mái sướng vui v,v. gặp phật sát phật gặp ma sát ma,ta là ta quay về với nó coi ông chũ đang ỡ đâu có ai coi nhà không,coi có ai vào làm chũ không,coi chừng mất trộm nên nhớ ta là chũ ,tề thiên,là tâm đó,nó sẽ chạy theo thằng ý tưỡng dẫn bạn đi lung tung đó,QUAY VỀ CHÍNH SỐNG TÂM LINH SÁNG NGỜI

  14. #374

    Mặc định

    nhứt trí với vô pháp,tốt nhứt là ta nên có minh sư hướng dẫn,đừng hứng lên thấy người ta tu thiền là mình cũng thiền,còn biết nóng biết lạnh biết thoãi mái thư thái còn cãm nầy nọ,thì có thễ còn thấy ma thấy phật,lẫn lộn lung tung thật giã không phân biệt,hãy luôn biết mình đang làm gì,lìa khõi đối đãi lìa cã sỡ đắt lìa cã cãm giác lìa cã thấy biết,ƯNG VÔ SỠ TRỤ NHI SANH KỲ TÂM, thực biết thực nghe thực thấy,thì cũng chĩ là sơ thiền mà thôi,

  15. #375

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi namcungnhac Xem Bài Gởi
    Cảm giác của tôi khi ấy rất rỏ ràng mình đang ở giữa đại dương , dưới là biển xanh ngắt một màu , trên là trời xanh ngắt một màu và trước mặt là hoa sen màu xanh lớn vô cùng .Thân tâm khi ấythanh thản an lạc và tự tại vô cùng .
    Cảm giác của các bạn thì sao ?
    xin lỗi cho hỏi e 1 câu như thế nào là vô tâm hay a đang tưởng tượng minh đang ở nơi đó

  16. #376

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi xahybitu Xem Bài Gởi
    tôi thấy mọi người bệnh nặng quá rùi , cái bản ngã các bạn to đùng . bạn NAmcungbac chỉ muốn hỏi chia sẻ kinh nghiệm về cảm giác ngồi thiền thôi mà mỗi người vào phán cho 1 câu cao tuốt tận mây xanh , cứ như các bạn đều là Phật sống . cho thấy người nào cũng muốn cho mọi người biết sở ngộ sở đác của mình rất cao . potay.com
    thấp thấp thui còn nói chuyện dc , cao quá chắc nên qua thế giới vô hình vì ngôn ngữ ko nói nổi !!
    thật sự theo tui bít bất kì ai ở không lên các diễn đàn internet đều là những phàm phu thui ( kể cả tui ) vì người thật sự đắc quả sơ thiền trở lên ko ai rảnh vào đây đâu ! ) Người vào đây cao lém thì cũng chỉ chứng dc chánh niệm tỉnh giác thui .. ko nên quá lạm dụng toàn nói những lời ko bình thường .những lời như vậy 1 đứa con nit cũng nói dc, quan trong là các bạn đã chứng đắc dc những lời đó chưa ? chắc chắn là chưa vì người chứng đắc thì ko bao giờ nói những lời cao siêu như thế đâu chỉ có phàm phu ngã chấp to đùng mới thích nói những lời như thế .( Tri giả bất ngôn , ngôn giả bất tri mà ).
    _ TO namcungbac : Khi ngồi thiền có vô số cảm giác lạ , tùy tâm thức từng người , riêng tui thì thường thấy có cảm giác sáng bừng lên , thoải mái nhẹ nhàng , xem thường cái chết
    tôi nhứt trí với lời nhận xét cua bạn,ta vào đây là đễ kết giao bạn đạo với những người ham học đạo có cùng chí hướng cầu tiến vì thế chung ta cần bỗ sung cho nhau đễ khõi lầm đường lạc lối chứ chứng đạo thì vô trang nầy làm gì, cho nên tôi cũng thường nhắc ,là; nói còn cãi không nói,làm còn sữa không làm,sống còn chết không sống,CHÚC BẠN THƯỜNG VÔ NGẠI TRONG CÁC PHÁP

  17. #377

    Mặc định

    Đức Phật dạy: Người thường bị mắt dối gạt, bị tai dối gạt, bị mũi dối gạt, bị miệng dối gạt, và bị thân dối gạt.

    TÁNH GIÁC VIÊN MINH TÂM TỰ TẠI
    NHỨT TRẦN GIAN VÔ NHIỄM SẮC KHÔNG KHÔNG

    A DI ĐÀ PHẬT

    Kinh A Hàm Chánh Hạnh



    Xem thêm: http://www.thienlam.org/news/KINH/Ki...#ixzz22g14lQIv

  18. #378

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Giai Không Xem Bài Gởi
    mấy anh chị bây giờ thiền cao siêu quá . tâm thì luôn tỉnh lặng . trí thì luôn minh mẫn ! lời nói chân lý thì thâm sâu thật ... già tôi rất bái phục .
    CHỊU GIÀ RỒI,LÂU LÂU NHỔ VÀI CỘNG RÂU BẠC CHO ĐỜI NÓ TƯƠI
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  19. #379

    Mặc định

    gởi các huynh chuyên về thiền gọi nôm na là thiền sư đi,có một hôm tôi đi chăn bò khi đi đến một ngọn đồi tôi thả bò ăn cỏ,khi đang rảnh không biết làm gì thì tôi nhìn lên bầu trời mênh mông mây trôi từng đoàn đủ màu sắt,lúc đó tôi nghĩ mình thử là mây xem sao,rồi sau đó tôi thã tầm nhìn về xa xăm vô tận của bao la,nào là cây cỏ đồi sông núi muôn thú,tôi lại thả mình cho nó đồng hoá với tất cả thậm chí tôi có cãm nhận mình là tất cã là một,có lúc tôi cãm nhận được cây cỏ nó nói được,và đang đùa giỡn với mình ,và lúc đó mình là cây là đồi núi bao la,không thấy có mình nửa,tôi không biết đó là gì xin các thiền sư cho ý kiến?
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  20. #380

    Mặc định

    lúc đó là đang thiền ngủ đấy bạn nguyen sanh ạ

    A DI ĐÀ PHẬT

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •