Xoá bỏ hận thù
Ái Liên ngồi không đang nghĩ vẩn-vơ thì có tiếng chuông cửa.
Một ông sồn sồn, lịch-sự, bảnh trai, ăn mặc tử-tế bước vào:
- Thưa, chắc là bà Văn Dương?
Ái Liên:
- Dạ phải. Còn ông?
Ông khách:
- Dạ tôi là Cửu Sừng, giám đốc hãng bàn ghế Con Vịt. Tôi lấy làm tiếc báo cho bà biết là ông nhà dan-díu với vợ tôi.
Ái Liên ngồi không đang nghĩ vẩn-vơ thì có tiếng chuông cửa.
Một ông sồn sồn, lịch-sự, bảnh trai, ăn mặc tử-tế bước vào:
- Thưa, chắc là bà Văn Dương?
Ái Liên:
- Dạ phải. Còn ông?
Ông khách:
Ái Liên tái mặt, hơi cao giọng:
- Thế ...bà nhà là ai? Ông có bằng cớ gì không mà nói như vậy?
Ông khách (thở dài):
- Dạ có. Ðây mời bà xem.
Ông khách móc ra một cuốn băng video do hãng thám-tư tư cung-cấp. Ái Liên mời ông xuống Home Theatre, rạp hát tại gia, mở máy xem.
Quỉ thần ơi, càng xem càng nóng máu. Phim quay từ đầu đến đuôi, rõ mồn-một còn hơn phim con heo bán ngoài chợ.
Gương mặt Ái Liên từ xanh tái đến đỏ bầm, rồi từ màu đỏ nhạt dần thành màu hồng.
Cô bước vào trong bê ra một chai sâm banh và hai cái ly, mời khách, vừa hỏi:
- Như vậy là hai năm rõ muời, không ai chối cãi gì nữa. Theo ông, chúng ta phải làm sao?
Ông khách (vò đầu) than:
- Tôi rối trí quá... chẳng nghĩ được gì nữa!
Ái Liên nắm cà-vạt của ông kéo lại tạn mặt, giọng cương-quyết:
- Chúng ta phải... trả thù!
Bấy giờ ông khách mới chợt để ý đến nhan-sắc mặn-mòi của gia-chủ, giọng nói nồng nàn và hai tiếng "chúng ta" đầy hậu ý. Và ông quyết-định hợp-tác để "trả thù".
Chừng một giờ sau, thù sâu đã rửa. Ông đang nằm lim-dim thì hơi thở thơm thơm và giọng nói trữ tình của gia-chủ lại rót vào bên tai:
- Em nghĩ là họ không chỉ làm chuyện đó có một lần. Chúng ta phải trả thù nữa!
Thế là, lại "trả thù". Lần này vất-vả hơn lần trước vì ông khách đã bắt đầu có tuổi, bụng to, tim yếu...
Hơn một giờ sau nữa, ông khách đang nằm nghỉ, chờ phục sức để chuẩn bị ra về, một bàn tay mềm mại chợt tiến thẳng tới vùng nhạy cảm nhất ông, nói như ra lệnh:
- Này anh! Uống với em một ly nữa đi, rồi chúng mình trả thù tiếp-tục!
Cửu Sừng cầm tay người đẹp, giọng hơi vấp, run run:
- Thôi,.. thưa bà! Tôi nghĩ rằng oán thù nên cởi không nên buộc! Hãy để quá-khứ chìm sâu theo thời-gian, mình phải mạnh-dạn và dứt-khoát nhìn về tương-lai!..
Và ông đứng phắt dậy, lập-cập thắt lại cà-vạt, chuồn mất!
sưu tầm
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks