Cái chết diễn ra như thế nào? [3]
Nguồn: http://dobatnhi.wordpress.com/2012/0...nhu-the-nao-3/
Tại Tây Tạng, những người từ cõi chết trở về và có những trải nghiệm về cõi trung giới được gọi là các vị “Delog”. Họ là những đạo sư thực hành pháp môn thiền Đại Thủ Ấn, pháp di chuyển thần thức P’howa, đôi khi là các hành giả sơ cơ, cho đến những người không có cơ duyên gì với Phật giáo. Chuyến du hành sang bên kia cửa tử của họ thường dài ngày (3 hoặc 7 ngày) cho nên có nhiều sự kiện để nghiên cứu hơn là những trường hợp cận tử ở phương Tây.
Những thông tin trong bài viết dưới đây được tóm lượt từ quyển “Chết an lạc tái sinh hoan hỷ” của Đại sư Tây Tạng Tulku Thondrup, một tập sách trình bày những nghiên cứu và khảo sát về các trường hợp cận tử dưới góc nhìn của Phật giáo Tây Tạng. Tulku Thondrup viết với giọng văn đơn giản và đương nhiên là dễ hiểu hơn quyển “Tử thư Tây Tạng” khi đơn giản hóa sự uyên thâm của các giáo lý Mật tông về các khí lực bardo.
Sự phản chiếu những dao động của TÂM THỨC
Do tâm thức của phàm nhân bị chi phối bởi các dòng khí lực (bardo) của Nghiệp cho nên những suy nghĩ (hay ý tưởng) vẫn vơ (hay chân chính) cứ như những cơn sóng liên tục xuất hiện trong đầu ta hết đợt này đến đợt khác. Đôi khi các suy nghĩ này xuất hiện ra bên ngoài thân (hành động) hoặc khẩu (lời nói) nhưng cũng có lúc phàm nhân kìm nén được chúng và chôn dấu nó trong tâm thức. Sự kìm nén này thực hiện được là nhờ thân vật lý và sự cấu tạo của những kinh mạch vi tế bên trong cơ thể.
Khi cái chết kéo đến, thân vật lý không còn, tâm thức thoát ra ngoài thân thể và liên tục bị trôi giạt và phóng chiếu bởi những Nghiệp của quá khứ. “Trong cõi Sipai Bardo, chúng ta có được khả năng kỳ diệu như xuyên qua bất cứ mọi vật thể ngăn cách kể cả núi non, vách tường hay các tầng nhà điạ ốc…” [1], cho nên linh hồn chỉ cần nghĩ ngợi đến một người thân quen nào đó, lập tức gió Nghiệp sẽ đưa thần thức đến gặp họ cho dù có khoản cách xa bằng một đại dương. Do tâm thức bị Nghiệp Quả phóng chiếu nên nó nghe và nhìn thấy các sự vật một cách méo mó.
Ví dụ khi thần thức rời khỏi thể xác, có rất nhiều trường hợp nó không nhận ra đâu là thân vật lý của mình. Như trường hợp của bà Lingza Chokyi thì nhìn thấy thể xác mình là một con rắn lớn có mặc quần áo đang thối rửa, Đạo sư Denma Sangye Seng-Ge thì thấy một tháp màu trắng phủ tuyết, hay như Changchub Seng-ge thì thấy hình ảnh một con chó đã chết.
Ngay khi thần thức hội tụ tại 3 kinh mạch trung ương và thoát ra ngoài trong 9 cửa trên thân thể thì sự kiện này sẽ tạo ra những cảnh khác nhau như thần thức đi vào đường hầm, ngôi nhà có ánh sáng đỏ, cầu thang đi lên phía trên… nhiều trường hợp cận tử ở phương Tây có ghi nhận sự kiện linh hồn đi qua một đường hầm ánh sáng hày một vùng mây khói có màu…
Nhiều trường hợp trong cõi trung ấm nhìn thấy “đi qua một con đường hay những đường hầm hẹp, băng qua một sa mạc, vượt qua những chiếc cầu trên những dòng sông chảy xiết, bị Thần Chết (Lords of Dead) phán xử, có thể bị những đao phủ hành hình và đẩy xuống địa ngục, được tới các cõi cao hơn hoặc những cõi trời thanh tịnh. Tất cả những chứng nghiệm này đều là phản ứng của những thói quen về thể chất, văn hóa, tâm trí và tình cảm mà chúng ta đã tích lũy trong quá khứ.” [2]
Sự nhạy bén của tâm thức trong cõi vi tế làm linh hồn có khả năng đọc được ý nghĩ của người khác nhưng lại thiếu khả năng kiềm chế sự dao động của Nghiệp quả nên tâm thức liên tục chuyển biến từ cảnh khổ này sang cảnh khổ khác, trôi dạt trong sự sợ hãi… và điều này gây ra những cảnh tượng khủng khiếp như bị gió bão cuốn trôi, rơi xuống nước, bi mưa gươm đao xuyên qua người, bị thiêu cháy trong biển lửa, bị nước sôi đổ lên người…
Ví dụ như trường hợp của bà Samten Chotso khi còn sống có giết và vặt lông vài con chim bằng nước sôi. Khi vị Phán quan hỏi đến phần tội lỗi, nhớ lại hành động sát sinh của mình trong quá khứ, ngay lập tức bà thấy mình bị đánh bằng roi trên một cánh đồng nóng cháy và bị nước sôi đổ lên người trong sự tê dại vì đau đớn.
Định tâm để vượt qua sự dao động
Sự dao động của tâm thức sẽ đẩy linh hồn đến những trải nghiệm trong cảnh tượng hãi hùng chưa từng nghe thấy trong thể xác. Đạo sư Denma Sangye Seng-Ge trong một trạng thái xuất thần của thiền định thấy tâm thức mình du hành khắp vũ trụ bằng ánh sáng của thân thể, ông thấy thân thể mình là một cái tháp với những con ếch đeo bám và có người khóc… Bất giác tâm thức ông dao động và nghĩ về cái chết của mình, rồi đột nhiên Denma trải nghiệm những cảnh tượng hãi hùng như bị cơn bão Nghiệp cuốn trôi, nghe tiếng rống của dã thú, bị làn gió gươm đao xô tới… nhưng sự thiền định vững chắc đã giúp Denma định tâm lại, ông quán chiếu mọi thứ chỉ là hư không và mọi cảnh tượng ghê gớm rồi cũng biến mất.
Tulku Thondrup nói rằng sự tu tập thiền định hay lòng sùng mộ một vị Phật (Bồ tát) sẽ giúp tâm thức ổn định hơn sau khi ta chết và đặc biệt là không tái sinh vào cõi thấp hơn.
Sự phán xét của tòa án
Nhiều trường hợp của các vị delog được dẫn chứng trong quyển sách của Tulku Thondrup cho thấy họ đã trải qua sự phán xét của vị thẩm phán ở cõi chết. Các vị này có nhiều hình dạng khác nhau như các vị pháp vương, các vị Phật (Bồ tát) nhưng đôi khi ông ta lại hiện thân bằng hình thù của một con thú có đầu người… Điều này được giải thích như là sự dao động của tâm thức tùy theo Nghiệp Quả tốt hay xấu.
Một số trường hợp có lòng tin vào Phật giáo thì ghi nhận được sự kiện linh hồn được một vị Thần Bảo Hộ (Guardian Deity) dẫn dắt suốt cuộc hành trình từ lúc chết cho đến khi chạm vào “cổng” tòa án.
Tùy theo thiện Nghiệp và ác Nghiệp mà tòa án sẽ phán xét nơi tái sinh của linh hồn trong kiếp tới. Tại đây thần thức sẽ tự thú nhận những tội lỗi của mình và kể ra những việc làm tốt đẹp, có vị thần sẽ dùng chiếc gương phản chiếu để đọc các hành vi của linh hồn, cân đo các Nghiệp và đưa linh hồn đến nơi tái sinh mới.
Sự hiển lộ của tâm thức vi tế khiến cho mọi suy nghĩ của thần thức điều bị phơi bày và những hình ảnh tội lỗi sẽ thay nhau phóng chiếu, đây chính là chiếc gương soi rọi tâm thức.
Những người không muốn ra đi
Ngoài những linh hồn chết và tái sinh vào sáu cõi, còn có những người không có quá nhiều Nghiệp xấu để đi vào địa ngục, cõi thú, cõi atula nhưng lại chưa đủ phước để tái sinh làm người hoặc đi lên các cõi giới cao hơn; cùng với sự tham luyến cảnh trần quá mãnh liệt nên họ ở lại cõi người sống và trở thành những loài ma.
Đạo sư Denma Sangye Seng-Ge trong cơn xuất thần và chu du của mình đã nhìn thấy vô số những vong linh đau khổ do tham luyến vào đời sống vật chất. Đó là những vong hồn chết sớm hơn tuổi thọ (do cộng nghiệp) từ các vụ tai nạn có đông người: những người giàu ở lại vì tiếc nuối tài sản đã gầy dựng, người chết trẻ thì nghĩ rằng mình chưa hưởng thụ hết dục vọng của trần thế, các nhà chính trị thì không nỡ từ bỏ quyền lực to lớn của mình, những người có lòng sân hận thì mong muốn tìm cơ hội trả thù kẻ địch, kẻ ít Nghiệp tốt thì chờ đợi người sống hồi hướng cho mình để con đường tái sinh có nhiều thuận lợi hơn, có vong hồn nán lại chờ đoàn tụ với người thân rồi sẽ ra đi cùng lúc… nhưng sự bám luyến vào cõi trần lại đưa họ vào những cảnh đói khát, đau khổ, thèm muốn… nhưng không thể thỏa mãn.
Chết, tái sinh và sự quên mất quá khứ
Từ những trích dẫn trong quyển sách của Tulku Thondrup cho thấy, ngoài những linh hồn là các loài ma chưa tái sinh sau khi chết thì những thần thức đi vào 6 đường lục đạo đều quên mất quá khứ sống ở cõi trần của mình.
Thầy tu Tagla Konchog Gyaltsen trong chuyến du hành của mình đến địa ngục đã chứng kiến nhiều cảnh tượng đau khổ của các chúng sinh ở đây và hầu hết không nhớ được tiền kiếp của mình trước đây.
Gyalwa Yungtrung, một tín đồ của đạo Bon, trong cuộc hành trình ở cõi chết đã cầu khẩn các vị tổ sư đạo Bon và Phật giáo để tìm mẹ mình. Và rồi ông được đưa phía bắc của núi Tudi và nhìn thấy những em bé sơ sinh đang nằm trong những bông hoa. Vị Dakini dẫn đường chỉ vào bông hoa có một bé trai và nói đây là tái sinh của mẹ ông nhưng đứa bé lại không nhớ gì về gia đình của mình – nhưng còn nhận ra Yungtrung.
Những cõi giới của thế giới bên kia
Từ những câu chuyện tái sinh của những vị delog Tây Tạng cho chúng ta thấy có sự sự tồn tại những thế giới (cõi địa ngục, atula, cõi thiên…) ở xung quanh núi tudi và từ không gian của người chết có những con đường rất đáng sợ để đi đến đó.
Những linh hồn lẫn khuất qua các hiện tượng ngoại cảm vẫn còn đang ở trong diện chờ, họ không dám đi qua các cửa tái sinh do còn bám luyến hoặc chờ đợi con cháu hồi hướng đủ công đức để có cơ hội tái sinh trong một hoàn cảnh thuận lợi hơn.
——–
[1] Chương III – Giáo Lý Về Bardo Con Đường Của Cái Chết Và Tái Sinh
[2] Chương IV – Chết An Lạc Tái Sinh Hoan Hỷ
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks