Kể từ sau lần nói chuyện với Long, người bạn thân từ lớp 6 của Thạch Nam, đến nay đã hơn 3 tháng. Thạch Nam đã suy nghĩ rất nhiều về những gì Long nói, cậu hiểu, Long chỉ lo lắng cho cậu khi cậu đã dành tình yêu cho một cô gái nguy hiểm, không mang lại chút cảm giác an toàn nào cho cậu hay bạn bè cậu vì quan tâm đến hạnh phúc của cậu. Nhưng Nam tự hỏi, nhân loại thường mong chờ tình yêu mang đến hạnh phúc, bình yên, sự an toàn, nhưng thực tế tình yêu có hàm chứa các món quà tặng kèm theo ấy không? Có lẽ là đôi khi. Nhưng may mắn không dành cho tất cả mọi người. Thạch Nam có may mắn ấy hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng là cậu cảm thấy ổn với tình cảm hiện tại, bên Nhi, người cậu đã thích đơn phương hơn 3 năm trời. 3 năm ấy lại nằm trong quãng thời gian tràn đầy sức sống nhất trong cuộc đời cậu, khi cậu bắt đầu từ một cậu bé trở thành một chàng trai. Cậu đã rất kiên trì, hi vọng và chờ đợi, cho đến hôm ấy, khi cậu quyết định rằng đây sẽ là lần tỏ tình cuối, và nếu Nhi vẫn cười nhẹ và lắc đầu như là một thói quen, Nam sẽ chính thức bỏ cuộc và chuyển sang một tình yêu mới, với một người con gái khác, Nam nghĩ rằng, cậu không thể lãng phí tuổi thanh xuân vào một niềm hi vọng không có cánh cửa để bước vào. Nhưng rồi khi cậu đã tuyệt vọng và sẵn sàng buông xuôi, cũng là lúc Nhi nhận ra rằng, Nam quan trọng trong trái tim cô nhiều hơn rất nhiều cô nghĩ. Hai người hút vào nhau như 2 thỏi nam châm, như muốn tận dụng tất cả thời gian đã bỏ lỡ, khao khát nhau cuồng nhiệt, ấm nồng. Cả 2 đều không phải là bạn trai, bạn gái đầu tiên của nhau, nhưng có lẽ là mối tình đầu tiên của nhau. Và tình yêu đầu bao giờ cũng đẹp, dẫu rằng người ta có nghĩ xấu về nó bao nhiêu, thì nó vẫn luôn đẹp, như vốn dĩ là thế.

Ngày chia tay, Thạch Nam không nghĩ nhiều như khi cậu tỏ tình nàng...
-Mình chia tay thôi. Nam nói.
-Lý do? Nhi lạnh lùng đúng như tính cách của cô.
- Anh đã xin nghỉ việc. Anh bây giờ chỉ là 1 kẻ thất nghiệp, không tiền tài, không tương lai. Em tiếp tục ở bên anh sẽ là 1 thiệt thòi.
-Đó không phải là lý do thuyết phục. Em sẵn sàng lo cho anh về tài chính. Và sẵn sàng chờ đợi anh đi làm lại, gầy dựng lại mọi thứ.
-.....
-Còn gì nữa không? Nhi hỏi.
-Cám ơn em vẫn quan tâm anh. Nhưng anh không thích vậy, không muốn như vậy. Lúc này là quãng thời gian khó khăn, và anh chỉ muốn 1 mình. Anh không thể mong chờ em chờ đợi anh. Vì em là con gái, em còn có tuổi thanh xuân. Và em không nên lãng phí nó vì bất cứ 1 người đàn ông nào.
- Muốn tự do? Nhi chất vấn và hoài nghi. Để có thể tự do đến bên 1 cô gái khác? Khi em đã không còn gì trao anh?

Thạch Nam tự hỏi trong lòng, cô gái khác là cô nào? Nhưng rồi cậu nhanh chóng hiểu rằng, con gái vẫn thường hay hoài nghi, và đó cũng là 1 ý kiến hay vào lúc này, cậu không thể để vuột mất cơ hội đó.
-Phải. Anh đã yêu 1 cô gái khác, và không còn yêu em. Anh sẽ không xin lỗi, vì yêu 1 người con gái khác, không phải là lỗi của anh. Và việc xin lỗi em, sẽ càng làm em thêm thương tổn.
- Haha...Thì ra, khi một người con trai đã có được tất cả những gì người con gái có thể có và dâng tặng, thì người ta cảm thấy chán, và bắt đầu tìm kiếm những điều mới mẻ bên một người mới. Sẵn sàng vứt bỏ, sẵn sàng chà đạp tất cả những tình cảm trước đó, rồi thì, tình yêu chẳng đáng 1 xu!
- Em không cần phải thế. Anh đã muốn che giấu sự thật, khi sự thật là em vẫn có thể đến sàn nhảy, vui vẻ với bạn bè em vô tư, thoải mái, trong những ngày anh lo tang mẹ anh. Đó là một người yêu anh đó sao? Anh không hề đòi hỏi, yêu anh là phải yêu cả mẹ anh, yêu gia đình anh, yêu bạn bè anh. Nhưng điều tối thiểu, mình cần phải biết mình phải làm gì, vào lúc nào. Điều tối thiểu đó, em đã không thể làm được. Và anh thấy thật khó để bước tiếp, khi tình cảm trong anh đã vơi cạn kiệt. Anh cảm thấy mình đuối sức, và không muốn thiết tha gì nữa.

Nam gào lên trước đôi hàng mi cong cong đang rưng rưng nước mắt của Nhi. Cậu biết rằng, lúc này, cậu cần phải mạnh mẽ và không nhún nhường. Vì cậu còn yêu Nhi rất nhiều.
- Em sai rồi. Nhi thì thầm. Anh hãy cho em thêm 1 cơ hội, em sẵn sàng làm mọi điều, để tụi mình trở lại như ngày xưa.
- Có muộn quá không em? Đôi mắt Nam ráo hoảnh nhìn vào đôi mắt nàng chất vấn.
- Xin anh đừng cay đắng và phũ phàng với em như vậy...
- Khi em phũ phàng với anh, anh có van xin em 1 lời nào hay không? Bây giờ, hãy để anh tự do. Lúc này, anh chỉ muốn 1 mình để mọi thứ lắng đọng lại.
- Em đã trao anh tất cả, chẳng giữ lại gì cho riêng mình. Và giờ anh bỏ đi, em biết từ nay về sau em sẽ không thể yêu thêm một ai khác. Em biết, anh cũng yêu em mà. Hãy ở lại bên em. Em chưa từng van xin 1 ai khác, ngoài anh!
- Tình yêu khi không có lý trí, thì chỉ là 1 tình yêu mù quáng. Những lời mật ngọt, chẳng thể che lấp được sự thật. Lý trí anh biết rằng đâu mới là sự thật. Và có lẽ em đang tự huyễn hoặc mình rằng em yêu anh. Xin lỗi em, trong cuộc tình này, có lẽ chỉ có anh yêu em. Và vì yêu em, nên anh càng không thể tiếp tục bên em. Em có thể làm tổn thương anh, nhưng anh không cho phép anh tự làm tổn thương chính mình.
-------------------------------------------
Thạch Nam và Ngọc Nhi đã chia tay nhau được 6 tháng. Suốt thời gian ấy, cậu vùi mình vào trong những men bia, khói thuốc. Thời gian này, chỉ có Long và Thư - bạn gái Long, luôn bên cạnh Nam vì chẳng thể yên tâm khi để cậu một mình.
- Anh khác trước nhiều lắm. Thư rụt rè. Ở anh, không còn thấy chút sức sống của 1 chàng trai đang thì xuân sắc.
- Hoa nào rồi cũng phải tàn mà em, hì hì...Có đẹp đẽ, lộng lẫy, hào hoa, hấp dẫn, thì cũng để làm gì?
- Nhưng mày không thể tiếp tục tự hủy hoại đời mình như thế. Long cắt ngang và có chút giận dỗi. Tao tin rồi mày sẽ vực dậy được, nhưng đừng để lâu quá. Thời gian không chờ đợi một ai, không thiên vị bất cứ một người nào. Và mày có thể tiếp tục bước tới, đi tìm những niềm hạnh phúc mới, hoặc bị cuộc đời bỏ lại. Chỉ có mày mới có thể tự giúp chính mày.
- Có những lúc, nó như thế thì phải là như thế, không khác được Long à! Hai đứa có thể lo việc riêng, và tao vẫn có thể uống 1 mình, không sao cả. Tao bây giờ mà không muốn uống, thì mới là điều bất thường.

Có những vết thương sẽ tự lành lại theo năm tháng. Và cũng có những vết sâu, sẽ luôn để lại sẹo trong trái tim mỗi người. Những vết sẹo ấy, mới chính là minh chứng cho cuộc đời mỗi người từng đi qua. Chẳng có ai có thể kết thúc cuộc đời với một trái tim lành lặn, và như thế cũng đồng nghĩa rằng người đó chưa biết cuộc sống là gì. Nhưng cũng chẳng có gì đáng tự hào, nếu trong trái tim một ai đó, chi chít đầy những vết sẹo dọc ngang. Quá khứ và kí ức, rất khó vứt bỏ, hoàn toàn quên lãng, nhưng một khi làm được, Thạch Nam biết rằng, cuộc đời cậu sẽ sang trang.
------------------------------------------------------------------------------------