Bạn đã mô tả rất đúng, tuy nhiên theo tôi mình ko nên dùng từ ly tâm - đây lại là chấp ngã, vì thấy rằng tâm có thật (do vậy mới có ly). Cái Tâm bạn nói tới theo tôi hiểu là tâm đã nằm yên trong lòng Mẹ của nó - Mẹ nó chính là Bổn tánh thanh tịnh của các pháp, nó nằm trong tay Mẹ và nghe tiếng Mẹ ru, nó mở mắt, nghe ngóng và thấy an lành, sự an lành như là suối chảy vào mùa Thu. Mọi thứ hiện tướng mà bạn nói là thể hiện của cái an lành đó: ánh sáng tràn hư không, câu ru rì rào an nhiên, thân thể ko trọng lượng, rồi nó thấy nó như hòa vào tất cả ánh sáng và âm thanh ko ngăn ngại. Nó ko thấy nó là nhỏ bé, cũng ko thấy là lớn, cũng ko thấy là trung tâm. Nó trọn vẹn trong 1 Niệm. Người học Đạo sẽ biết Niệm đó là gì.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)





Bookmarks