1."Xin đừng làm theo ý con, mà xin theo ý Cha" (Phúc Âm Luca 22:42).
Đó là lời cầu nguyện của Đức Giêsu xin vâng thánh ý Thiên Chúa. Lời cầu nguyện này là một định hướng rất rõ ràng và quyết liệt. Rõ ràng ở chỗ quyết tâm từ bỏ ý riêng mình để vâng phục ý Chúa Cha.; quyết liệt ở chỗ sẵn sàng phấn đấu để trung thành với ý Chúa Cha, mặc dầu phải đối đầu với thử thách bi kịch về sự thay đổi của lòng người.
Chính quyền Pháp thấy gây ảnh hưởng lớn trong dân chúng nên tìm đủ mọi cách bắt bớ, buộc tội nền tôn giáo bản địa với truyền thống văn hóa dân tộc xa lạ với phương Tây, đồng thời tìm cách ly gián theo chính sách chia để trị. Các đảng phái lúc bấy giờ thấy được tôn giáo là một sức mạnh tinh thần ảnh hưởng lớn lao trên quần chúng, có thể làm mất ảnh hưởng của họ trên người dân nên tìm cách lạm dụng
Các động cơ này đã đưa đến những bi kịch: lập nhiều chi phái để làm suy yếu sự phát triển, bắt bớ và giết hại tín đồ hàng lọat, đóng cửa Đền Thánh và các Thánh Thất, viết sách nói xấu, vu khống các chức sắc Đại Thiên phong….tất cả được làm với mục đích muốn người Cao Đài phải chịu nhiều đau khổ, nhục nhã, hoang mang đi đến mất đức tin. Hành trình đi theo thánh ý Thượng Đế vì thế mà thêm cay đắng. Nhưng tín đồ nào trung kiên đã và sẽ vượt qua những cơn sóng dữ để tuân theo ý đức Đại Từ phụ đến cùng.
· Sức mạnh của những người thân tín,
· Sức mạnh của tiền bạc,
· Sức mạnh của phàm ngã trong ta.
Những yếu tố ấy dễ bị ma quỷ và các trào lưu tội lỗi lợi dụng, để biến cử Đạo trở thành sân khấu của những bi kịch và người tín đồ không phân biệt được đâu là Chơn Pháp. Những ai còn hoang mang xin hãy tỉnh thức, cầu nguyện, tìm ánh sáng của Chơn Lý. Với ánh sáng và sức mạnh ấy, chúng ta sẽ phân biệt rõ đâu là thánh ý của Thượng Đế thực sự, đâu là thánh ý giả tạo. Đức Jésus nói với mọi người:
'Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. Quả vậy, ai muốn giữ mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ cứu được mạng sống ấy. Vì người nào được cả thế gian mà phải mất chính mình, thì nào có lợi gì'" (Lc 9,23-25).
Các chi phái, các nhóm khác thành lập sau này vẫn luôn tuyên bố là tuân theo Tân luật, Pháp Chánh Truyền nhưng thực tế thì: Giáo Tông là ai, Hộ Pháp là ai; nếu người làm được thì ta cũng làm được…Cứ như thế, tham dục đã đưa con người tới cuối đường hầm“ tận đọa tam đồ, bất năng thoát tục”.
Nếu chư vị ấy nhớ đến lời minh thệ, nhớ đến lời cầu nguyện khi dâng Tam Bửu : con nguyện dâng cả thể xác, trí não, tinh thần cho Đức Chí Tôn toàn quyền xử dụng; nếu chư vị ấy nhớ rằng áo mão ở thế gian chỉ là Ơn Trên cho mượn để hành Đạo trong trật tự, luật pháp; còn tâm đức và công quả độ dẫn chúng sanh mới là phần thưởng thật sự nơi cõi Thiêng liêng; ắt hẳn đã kềm chế được lòng ganh tị và sân hận.
Khi Ðạo khai mở thì Tà quyền cũng khởi dậy để thử thách như Ðức Chí Tôn đã dạy trước để cảnh giác.
Tóm lại, chi phái có một vị trí đứng riêng ngoài Pháp Chánh Truyền. Đó là xét về phương diện pháp luật, tổ chức; còn xét về công đức thì bất cứ ai dìu dẫn khối nhơn sanh trở nên hiền cũng là người có công đức lớn. Còn về lời Minh thệ của Chư vị khi nhập môn, chúng ta không dám lạm bàn đến!
2. Tu phải biết phân biện Chơn & Giả, Chính & Phụ
Những người giữ đạo mà không phân biện Chơn & Giả được gọi là mù quáng. Cái làm cho sự mù quáng đó thành nguy hiểm, đó là sự nó tạo nên một ảo tưởng sai lầm, đưa con người vào ẩn trú trong đó. Người tín đồ Cao Ðài hôm nay phải tự nhận thức rằng, chỉ có con đường duy nhứt để tự cứu lấy mình, cứu lấy linh hồn mình là đừng bám víu vào những sai lầm của quá khứ, hãy tự giác trở về với nguồn cội. “ chi chi cũng ở tại Tây Ninh này mà thôi”. Về đây để tập trung sức người, sức của mà phát triển mối Chánh giáo của Đức Chí Tôn. Cửa Đạo luôn rộng mở để mọi người lo lập vị cho mình bằng cách làm công quả. Tuy đã có nội qui cho Tịnh Thất, nhưng Ðức Chí Tôn chưa cho phép luyện đạo một cách đại trà, bởi vì kỳ thi chung kết sắp mở trong Ðại ân xá của Chí Tôn là môn thi CÔNG QUẢ và chỉ thi môn nầy mà thôi. Ðức Chí Tôn dạy:
"Thầy đến độ rỗi các con là thành lập một trường công đức cho các con nên đạo. Vậy đắc đạo cùng chăng tại nơi các con muốn cùng chẳng muốn. Thầy nói cho các con nghe, nếu chẳng đi đến trường Thầy lập mà đoạt thủ địa vị mình thì chẳng đi nơi nào khác mà đắc đạo bao giờ."
Ma và Phật đều ở trong Tâm ta. Con người, dù là người tu hành, phần lớn vẫn còn chấp ngã một cách vi tế nên còn coi trọng áo mão phẩm tước phàm trần. Ðức Chí Tôn đã dạy các thứ đó đều giả, đều là phàm mà Ðức Chí Tôn tạm cho mượn để làm công quả, cái phẩm tước thật là ở nơi cõi thiêng liêng. Do nghiệp chướng nên người tu gặp rất nhiều thử thách trên đường Đạo. Tội cho những tín đồ chơn chất, chỉ vì thiếu hiểu biết nên đi theo người hướng đạo sai lầm. Hậu quả là họ phải chịu nhiều thiệt thòi trên con đường giải thoát, không được hưởng Đại Ân Xá của Đức Chí Tôn, rất nên oan uổng! Mong sao những thế hệ tiếp nối của Chi phái hiểu rõ ngọn ngành không còn bị lôi cuốn bởi áo mão phẩm tước, dẹp bỏ tự ái để tìm về nguồn cội, về với suối nguồn tâm linh vĩnh cửu.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks