18
Sau bao nhiêu năm, Quảng Trường không có gì thay đổi, vẫn không gian đó, vẫn những con người đó.
Không nghe – không thấy – không nói và không biết.
Nhờ thế mà có thể tồn tại, nhờ thế mà có thể sống lâu.
Quảng Trường là nơi chứng kiến những giờ phút huy hoàng nhất của lịch sử, nhưng cũng là chứng nhân của những gì đau thương nhất của một dân tộc.
Sương mù tràn ngập quảng trường, chưa bao giờ mà sương mù ngập tràn như thế.
Khi mặt trời chênh chếc, chiếu những tia nắng xiên xiên, không khí ấm dần lên thì làn sương mới từ từ lan tỏa, người ta thấy giữa quảng trường đã có một người đứng từ lúc nào.
Mãn Ngọc đến đây khi trời chưa rạng.
Trong màn đen, nàng lắng nghe những tiếng kêu đau thương, tiếng những oan hồn đang gào thét, và tiếng bước chân của những kẻ lạc đường.
Khi làn sương tan đi, quảng trường hiện ra thật rộng lớn, nguy nga, hoành tráng.
Chỉ sau khi trải qua những đêm dài vô tận, người ta mới có thể hiểu được đằng sau cái rộng lớn, nguy nga, hoành tráng đó là cả một sự đau thương mất mát.
Bầu trời vẫn thiếu ánh sao,
Và em chẳng thấy nơi nào là anh…
Tóc Mãn Ngọc ướt đẫm sương đêm, trang phục và thanh kiếm của nàng cũng vậy.
Nhất Cú Nhị Quạ cũng đã tới rồi.
Hổ Phách Đao và Miêu Đao cũng đã sẵn sàng, rõ ràng họ không đến để nói chuyện.
Nhưng họ chưa vọng động, dường như còn chờ đợi ai đó.
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu thì nghe những tiếng bước chân chầm chậm và nặng nề. Tiếng bước chân dằn mạnh như tiếng đe dọa của tử thần, như tiếng quỷ về từ địa ngục.
Một người đi trước, theo sau là chín người.
Thập Đại Phi Ưng.
Họ đứng đối diện với Mãn Ngọc.
Kẻ đứng trước mặt vuông, đầu vuông, người cũng thấp lùn vuông vức.
Gã nói : ta là Luân Hồi Phi Ưng Hà Luận, phó tướng nơi Kinh Thành, đứng đầu Thập Đại Phi Ưng, dưới một người và trên vạn người.
Gã nói câu đó một cách hiu hiu tự đắc, bởi vì để có được điều đó gã đã phải phấn đấu không ngừng nghỉ, đã phải hi sinh mọi thú vui, mọi cám dỗ để rèn luyện… rèn luyện không ngừng cho đến khi công thành danh toại.
Mãn Ngọc không muốn đua tranh, nàng nói : ta thực sự chỉ muốn tìm một người bạn, muốn biết huynh ấy còn sống hay đã chết.
Hà Luận : nếu ta nói rằng tên nhà quê đó đã chết thì cô sẽ làm gì?
Mãn Ngọc : ta thừa biết các người muốn dụ ta đến Kinh Thành, và những lý do đưa ra khiến ta không thể từ chối được.
Một người quí trọng tình bạn như Mãn Ngọc sẽ không thể không đến Kinh Thành, cho dù biết rằng đó là một cái bẫy. Bạn bè lâm nguy không thể không cứu. Kẻ giăng cái bẫy này tỏ ra vô cùng thâm hiểm, đã đánh trúng tâm lý của con người.
Nhất Cú tiến đến, bà ta đổ thêm dầu vào lửa : rượu mời cô không uống mà lại muốn uống rượu phạt. Nếu ở Vô Thường Đình cô chấp nhận những món quà tặng, một điều đâu có gì là khó khăn, thì bất cứ yêu cầu nào của cô không lẽ không được thỏa mãn?
Nhị Quạ tiếp lời : có mấy ai được Phúc Vương quan tâm như thế? Cô nên tự trách mình, bây giờ có hối tiếc e rằng đã muộn.
Mãn Ngọc : ta không hối tiếc gì cả, trước sau như một đến đây là để tìm một người bạn.
Trời bể bao la,
Không thể gặp lại cố nhân dù chỉ trong giấc mộng…
Hà Luận lên giọng thách thức : giả sử ta nói với cô rằng chính tay ta đã giết gã nhà quê đó, và chính ta là người đã thuê Vân Sơn Tứ Tử gửi về cho cô thanh kiếm và cái áo thì cô sẽ làm gì?
Mãn Ngọc cảm thấy không còn giữ được bình tĩnh. Chính nơi đây - vì Thường Như, nàng đã chiến đấu quên mình, và giờ đây…
Nàng nói : nếu ngươi dám tự nhận như thế thì ta cũng sẵn sàng cùng ngươi quyết đấu.
Hà Luận cũng chỉ mong chờ có thế.
Chính tại đây gã đã nói với Vũ Tuân “không giết ta thì có ngày ngươi sẽ phải hối hận” - bây giờ gã quyết dốc hết sức để làm điều đó.
Kinh Hồng Kiếm đã ra khỏi vỏ, dưới ánh mặt trời bảy màu cầu vồng càng trở nên rực rỡ.
Luân Hồi Song Đao cũng đã tóe lên sát khí.
Gió trên quảng trường như vần vũ, chưa có cuộc đấu nào kinh thiên như thế.
Sau hơn năm mươi chiêu, Mãn Ngọc lùi lại, nàng đứng dựa vào cột cờ giữa quảng trường. Tà áo hồng của nàng như chìm đi dưới cái nắng chói chang của mặt trời.
Nàng chưa phải là đối thủ của Hà Luận.
Không bỏ lỡ dịp may, chín con phi ưng còn lại tiến lên bao vây thành một vòng tròn, chất độc trong tay họ cùng phóng ra một lúc…một màn bụi độc bao trùm lên, Mãn Ngọc vô phương tránh né.
Mãn Ngọc bây giờ như con cá nằm trên thớt, nhưng thay vì tiến lên bọn Hà Luận lại lùi tuốt ra xa… Nhất Cú Nhị Quạ cũng thế…
Dường như bọn họ đang chờ đợi một điều gì đó.
Thời gian chậm chạp trôi qua, mây trên quảng trường bắt đầu sẫm lại, trời đã chuyền về chiều.
Mây kia trôi mãi thênh thang,
Có hay chiều đã sang ngang mất rồi.
Mãn Ngọc không hiểu vì sao kẻ thù không thừa cơ xông đến… mà lại lùi ra xa như vậy.
Cả một bức tranh quá khứ bỗng hiện ra trước mắt…
Trong lòng dù vẫn chất chứa biết bao nhiêu yêu thương và sầu muộn - Thế nhưng tình yêu đến tận cùng cũng chẳng còn lý do gì để vãn hồi - Cuối cùng cũng chỉ có thể rơi giọt lệ rồi nhủ lòng mình hãy buông tay - Giữa Quảng Trường - Không phải không muốn tiếp tục chờ đợi - Nhưng dường như sự chờ đợi trong phút chốc đã trở thành vô nghĩa…
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks