Trích dẫn Nguyên văn bởi mt1974 Xem Bài Gởi
Kính chào các anh, các chị.
Em là thành viên mới của TGVH. Sau khi có người thân bị chết (khi tuổi còn trẻ), với tâm trạng đau buồn, em bắt đầu nghiên cứu lĩnh vực tâm linh. Kể từ đó, TGVH là trang web em xem hàng ngày, cùng với vnexpress hay dantri...
Em đã ngộ ra nhiều điều, và tin tưởng rằng con người có linh hồn, vẫn trường tồn sau khi người ta mất. Cuộc sống trên trần gian bị chi phối theo luật Nhân quả và thuyết Luân hồi, giai đoạn sống trên đời này là để học tập, tu dưỡng, rèn luyện cho linh hồn mà thôi... Em đã bớt đau buồn, và đang cố gắng giảng giải cho người thân những điều này. Gia đình em cũng dần khuây khỏa, tin rằng người thân đã mất về thể xác, nhưng vẫn ở đâu đó hàng ngày, dõi theo và phù hộ độ trì cho những người còn sống. Em cũng bắt đầu sống có tâm linh hơn, từng bước tham gia công tác từ thiện, cho dù còn rất nhỏ bé, khiêm nhường, phù hợp với hoàn cảnh của mình.
Tuy nhiên, em có một số thắc mắc sau đâu, mong các anh chị cùng thảo luận, chia sẻ:
1. Số phận con người trần gian bị chi phối theo luật Nhân quả từ các kiếp trước. Nghĩa là những người phải chịu khổ đau do người khác gây ra trong kiếp này là "hợp lý" theo luật này. Vậy thì những người gây ra đau khổ cho người khác có thực sự có tội không? Vì kiểu gì thì những người kia cũng phải chịu đau khổ để trả nghiệp. Ta có thể coi những người phạm tội với người khác cũng là do số phận đã định, buộc họ phải làm như vậy không?
2. Em thấy có người ở cuộc sống trần gian hiện nay quá hoàn hảo, ngược lại có những người bạc ác vô cùng. Câu hỏi của em ở đây là: những người quá hoàn hảo này nếu có kiếp sau thì họ còn phải học tập gì nữa (vì quá hoàn hảo rồi), còn những người quá bạc ác thì chẳng lẽ ở nhiều kiếp trước họ không hỏi hỏi, trau dồi được gì à? (mà ở kiếp này họ vẫn ác thế).
3. Con người sau khi mất, linh hôn có thể đi đầu thai (rất nhanh - cũng có thể là rất lâu sau khi mất. Ở đây em muốn nói đến trường hợp đầu thai rất nhanh) vào 1 gia đình khác, có thể ở một nước khác, một dân tộc khác... Như vậy là họ sẽ có 1 gia đình mới với bố mẹ, anh chị em, con cái hoàn toàn mới. Hầu hết họ sẽ quên hẳn kiếp trước (trừ 1 số ít trường hợp đặc biệt). Vậy là họ không thể biết được ở đâu đó vẫn có những người bố, mẹ, anh, em, vợ con họ đang ngày đêm nhớ mong, thương tiếc mình ư? Nghĩ đến đây em lại thoáng nỗi đau lòng. Vì điều đó có nghĩa là mình không mất người thân sau khi người ấy chết (vì vẫn còn linh hồn người ấy sống cùng ta), mà lại chỉ thực sự mất người thân sau khi linh hồn người ấy đi đầu thai (nếu chuyện ấy xảy ra). Liệu em có ích kỷ quá không khi có suy nghĩ này.
Mong mọi người cũng cho ý kiến.
Em xin cám ơn.
chào bạn tôi cũng tham gia vao diễn đàn này cũng đã lâu nhưng , không viết bài gì nhiều . nay thấy bạn hỏi vậy cũng như nhiều người khác cùng một câu hỏi .
nhân đây tui cũng muốn chia sẻ quan điểm của mình mong mọi người tham khảo đóng góp.
1 . tôi tin là có luật nhân quả , điều này thì các bạn sẽ tìm hiểu qua quy luật của vũ trụ có âm thì phải có dương hai nguyên tố này , 1 luôn luôn đối nghịch nhau , 2 nhưng không thể tách rời nhau . vậy suy ra có nhân thì phải có quả . và cũng như bạn tạo ra nhân gì . ( đánh , chửi , giúp đỡ hay giết người hoặc bất kì một điều gì ) thì bạn sẽ phải nhận quả nấy thôi . còn những người đánh hay giết ta thì cũng điều do cái nhân trước đây ta tạo ra cho họ , khi hội đủ duyên thì nay họ trả lại ta . không thừa cũng không thiếu một chút lực nào . và nếu như bạn ( giác ngộ ) ra điều đó thì bạn bạn sẽ không thù oán gì người ta nữa cho rằng như vậy là phải có làm có chịu thì nghiệp quả của bạn mới được tiêu trừ . còn bằng ngược lại bạn không hiểu ra vấn đề bạn ôm mối thù hận trong lòng rồi khi có cơ hội bạn lại trả thù . thì oan oan tương báo không bao giờ bạn thoát khỏi vòng luân hồi này cả . và vấn đề ở đây là giác ngộ . . . phải đạt được sự giác ngộ.

2. vấn đề thứ hai thì mình cũng xin được giải thích theo sự hiểu biết của mình .
có những người sinh ra đã hoàn hảo nhưng bạn không nói rõ hoàn hảo như thế nào tâm tính tốt hay giàu có hay tài năng hơn người .nhưng còn có những người sống bạc ác coi trời bằng vung . ỏ đây tôi cũng nói luôn khi mà chưa đạt được sự ( giác ngộ ) thì hai loại người này trong phạm trù nào đó cũng giống nhau cả thôi . tại sao có người sinh ra đã giàu ,đã sung sướng không làm mà vẫn no đủ . có những người sinh ra đã nghèo đói rách nát làm quần quật cũng chẳng đủ ăn . nghe có vẻ bất công nhưng bạn nên hiểu rằng vũ trụ là hoàn hảo . không thừa mà cũng chẳng thiếu . vậy nên những người sinh ra đã sung sướng thì trong vô lượng kiếp trước bù trừ nhau làm nhiều mà hưởng ít nên kiếp kiếp này sinh ra đã được no đủ sung sướng . còn người sinh ra đã nghèo làm thì ít mà muốn được hưởng nhiều ,khi nhìn thấy người khác sung sướng giàu có thì đem lòng đố kị tìm đủ mọi cách ( lừa đảo , cướp giật vv...vv..) để được hưởng những thứ khống đúng với công sức của mình . nên kiếp sau sẽ nghèo khổ thôi. nhưng lại xin nói vói bạn rằng sướng mà không ( giác ngộ ) thì khi hưởng hết âm đức rồi thì lại trở vệ con số không tròn trĩnh . lại phải nhịn đói nhịn khát để được cái sự sung sướng kia .lúc đó lại quay lại cảnh khổ ^^!!:smug: và lai cứ luẩn quẩn trong vong luân hồi đó mãi không thoát đc.
3. vấn đề này tôi chưa có hiểu nhiều nhưng chung quy đai loại cũng suy theo những điều trên thôi . không nên đau buồn khi những người thân chết .chỉ nên cầu mong cho mọi người đều đạt được sự giác ngộ . vì khi không thoát ra khỏi được luân hồi thì còn đau khổ . chúng ta nên lấy cuộc đời của đức phật ra để học tập . A di đà phật . . . . .