Trích dẫn Nguyên văn bởi tritue Xem Bài Gởi

Chiều buồn nhìn cảnh héo hon
Quây lên trên mạng thấy con âu sầu
Đời sao lắm cảnh bể dâu
Vô tư cứ sống chớ sầu chi con
Nhai lư nếu dạ sắc son
Thì con mau trã nợ còn năm xưa
Dù nghèo mang nặng tình xưa
Khi nào đã hết thích ưa chia lìa
Mau mau trã hết trở về
Huyền linh cửa phật chớ mê cõi phàm

Thầy ơi, nhiều lúc con buồn lắm
Người ta hay nói con là cục nợ của người ta
Người ta muốn rứt nó ra để quăng đi
Nhưng nó cứ đu theo hoài

Chắc kiếp trước con mắc nợ Người ta
Nên kiếp này phải trả nợ
Con cũng mong trả hết nợ
Để không là cục nợ của Người ta
Để không phải đeo bám Người ta
Khi Người ta không thích gặp
Khi người ta chán
Để Người ta được nhẽ nhõm
Để Người ta không gánh cục nợ này trên lưng nữa
Vì Con chỉ làm vướng víu người ta thôi..

Càng yêu càng buồn nhiều
Khi buồn khi khóc chỉ có mỗi mình biết
Có ai thấy mình cười mà biết lòng mình đang khóc.....