Chương V
(Chuyện gì đã xảy ra.........)
Tự dưng thấy sống lưng mình lạnh buốt một cách đáng sợ, Chinh cố kiềm nén nỗi sợ hãi của mình, 2 chân hắn giờ như bị đổ bê tông sính chắt xuống sàn, không thể cử động được nữa, tâm trí hoảng loạn, chợt " kétttttttttt..........." cánh cửa buồn tắm không ai động vào từ từ kéo nhẹ ra như có một bàn tay vô hình nào đó mở nó ra vậy, lúc Chinh cố giương mắt nhìn vào bất chợt hoảng hốt khi thấy bóng mình in rõ lên tấm gương đang bị phủ kín bởi hơi nước trong nhà tắm nhưng đó không phải điền anh sợ hãi mà chính là bóng người đang đứng đằng sau lưng anh, dáng dấp ủ rủ, mái tóc phất phơ như trong gió, mờ mờ ảo ảo tự như người cõi âm, hoảng loạn đến tột độ, thì bất chợt một điều nữa khiến hắn cảm thấy kinh hãi hơn đó chính là cái xác đang nằm trong bồn tắm kia chính là thằng Hải, 2 đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt hốc hác, xanh xao, toàn thân vẫn nhớt nhợt vì đã ngâm nước quá lâu."ÁAAAAAAAAAAAAA "Hoảng hồn như có một sức mạnh vô hình khiến anh bật tung cánh cửa ra và cắm đầu chạy một mạch ra đường tâm thần hoảng loạn, vô tình hắn đụng phải ông Sáu Trí đang đi ngang qua. Thấy Chinh có gì đó bất thường ông hỏi " Mày sao vậy, có chuyện gì vậy?" Chinh lúc này như người mất hồn, mắt nhìn trừng trừng vào ông Sáu nhưng lại không thể nào nghe được tiếng ông Sáu đang nói gì mà bây giờ trong đầu hẳn chỉ còn âm thanh vang vọng như từ cõi Âm tàu về " sẽ đến lượt mi, sẽ đến lượ mi,..........", gương mặt hắn bây giờ như không còn một hột máu, toàn thân bủng rủng, rồi bỏ chạy như một người điên vừa chạy hắn vừa la thất thanh " không phải tôi, không liên quan gì đến tôi hết, xin tha cho tôi............"
Không hiểu chuyện gì đã xảy ra, ông Sáu Tri thấy cánh cửa nhà còn mở ông tò mò tiến vào trong và vô cùng kinh hãi, đó là Hải hắn đã chết, một cái xác đáng sợ từa như thằng Tiến, vì đã sống lâu và có nhiều kinh nghiệm nên ông cũng không sợ mấy, tỉnh táo ông liền lấy điện thoại gọi ngay cho công an xã ngay lập tức.
10 phút sau công an xã đã đến đông dủ, lúc này những người tò mò hiếu kỳ cũng kéo đến xem thật hư thế nào. Các chú công an bắt đầu vào vị trí làm việc và tìm ra nguyên nhân vì sao tên Hải lại chết. Dì Tư như muốn ngất xỉu khi thấy công an đến nhà mời Chinh về đồn để làm rõ vụ viecj cái chết của tên Hải, dì vừa la vừa khóc sướt mướt " trời ơi! con ơi là con, sao tôi khổ thế này hả trời". Mặc dù được 2 anh công an đưa lên tận đồn nhưng lúc này Chinh có vẻ như là người mất hồn, miệng cứ " ú ớ.." không nói được gì cả, lâu lâu lại thét lên, tiếng thét kinh hoàng như người từ địa ngục trở về. Bấy giờ nghe anh mìn xảy ra chuyện Hương tức tốc chạy ngay lên đồn nhằm kêu oan dùm cho anh mình, sau khi lấy lời khai của Hương và dì Tư xong phía công an cho rằng " Chinh suốt đếm hôm qua không qua nhà của Hải, chỉ có sáng nay mới qua và phát hiện được cái xác, còn việc tại sao anh ta bị như vậy cũng không ai hiểu cả". Biết bao câu nghi vấn được đặt ra, "Chinh có liên quan gì đến vụ này? không lẽ hắn ta chứng kiến toàn bộ sự việc?" , " chỉ trong 1 tuần mà có 2 người chết, và 2 người này đều là trong nhóm của Chinh".
Qua khám nghiệm nhà cửa, người ta vô tình phát hiện trong tủ thuốc gia đình có khá nhiều viên thuốc an thần, lúc này anh trai của Hải là Toàn cũng vừa trên Thành Phố LongAn về, nghe qua sự việc anh vô cùng bàng hoàng và không quên mắng nhiếc thằng em xấu số của mình,qua lời kể của Toàn thì ra " bấy lâu nay Hải đã lén bố mẹ sử dụng ma túy, nhưng lần này hắng đã sử dụng quá liều và bị ngất đi trong nhà tắm kín gió, trong không gian thiếu o xy trầm trọng như vậy cộng thêm hơi nước nóng nồng nặc bốc ra từ bồn tắm khiến tên Hải đã tử vong". Một cái chết mà ai cũng cho là do bất cẩn nhưng đối với Chinh bây giờ đó chính là một sự trả thù.
Đang làm ngoai công trường, Hậu vô tình nghe người dân kể lại cái chết của Hải, hắn ta bắt đầu bần thần, làm việc này lại xọ việc kia, khiến cho Hoàng cứ luôn nhắc nhở. Hoàng thấy cũng lạ, tại sao chỉ 1 tuần mà lại có đến 2 vụ chết người, suy nghĩ lại 2 vụ án này anh đã đưa ra một điểm chung là : cả 2 đều chết trong nước. Không lẽ chuyện này có liên quan đến con ma ngoài bờ kênh, mà tại vì sao đến bây giờ nó mới ra tay, và những nạn nhân có thù oán gì với nó chăng. Lo mải mê suy nghĩ anh đã không để ý đến Hậu, Hậu bây giờ với gương mặt biến sắc, tái nhợt vì khi ngĩ đến cái chết của thằng Tiến rồi đến thằng Hải, liệu có phải người tiếp theo sẽ là mình. Trời mặc dù đang giữa trưa, nắng khá gat gắt nhưng không ai để ý đến Hậu vì bây giờ hắn ta không giống mọi người, toàn thân hắn trở nên lạnh toát, run cầm cập giống như đang bị lên cơn sốt, đang ăn dở hộp cơm thì hắn nôn thốc nôn tháo ra, mắt đờ đễnh. Thấy không ổn anh liền bảo một anh thợ khác chở Hải lên trạm xá, dù là người được xem là anh chị có tiếng trong làng, cơ thể rắn chắn, không sợ một ai vậy mà bây giờ hắn giống như con mèo đang mắc mưa, cả người cứ run lên bần bật.
"Xin tha cho tôi, tôi hối hận lắm rồi..." hắn nằm trong trạm xá mà miệng cứ lẩm bẩm.
"Sẽ ổn thôi, chú chỉ bị sốt nhẹ thôi mà" giọng một cô y tá ân cần bảo.
Dường như cảm giác của hắn bây giờ hoàn toàn giống hệt với tên Chinh, cả 2 đều cảm thấy nỗi sợ và dường như đã thấy được tử thần đã đến.
Trời về chiều, không khí cũng đã dịu lại cơn nóng của buổi trưa. Chỉ mới 4h chiều mà quang cảnh hoàn toàn u ám, không lẽ vì 2 cái chết trong một tuần mà khiến cả làng đều cảm thấy run sợ. Không một ai dám ra đường, về phía công an vẫn đang tức tốc điều tra rõ vụ việc này chỉ mong sớm điều tra được thật hư để bà con có thể yên tâm làm ăn nhưng bí ẩn vẫn chìm sâu vào bóng tối.
4h chiều Tuấn cũng vừa ngủ dậy, bất ngờ khi thấy Hương và dì Từ đang ngồi khóc sướt mướt bên cái đi văng mà trên đó là Chinh đang nằm với giọng rên rên như người bị ma ám. Tuấn hỏi" có chuyện gì vậy dì Tư". Dì Tư vừa nuốt nước mắt vừa kể, nghe xong sự việc Tuấn nhìn kỹ vào Chinh, đúng là có gì lạ lắm nhưng anh không thể giải thích nổi. Ngôi nhà bây giờ không còn vui vẻ như xưa nữa, dường như không ý âm u tĩnh mịch đến đáng sợ đang bao trùm cả ngôi nhà, và lau lâu lại là tiếng la thất thanh của Chinh.
" Chắc phải chở anh Chinh lên Sài gòn để trị quá, để như vầy ở nhà em cũng không biết phải làm sao nữa?" Hường vừa khoc vừa nói với Tuấn
"EM cứ ở nhà lo cho Chinh vài bữa nữa xem tình hình có khá hơn không, nếu không anh sẽ sắp xếp chở Chinh lên Sài Gòn" Tuấn an ủi.
Quá buồn chán, Tuấn ra ngoài đón chiếc xe ôm lên công trường với Hoàng. " mày nghe tin gì chưa" Tuấn vội vã hỏi. " Thằng Hải chết trong nhà tắm" Hoàng trả lời tỉnh queo. " người ta cũng đã khám định rồi, do nó xài ma túy qua liều mà thôi, thằng nào chơi cái đó mà chẳng có ngày này" Hoàng khẳng định chắc nịch. Không thấy Hậu đâu hết, Tuấn thắc mắc " Hậu bữa nay nghỉ à?" " Không, hồi trưa nó tự dưng bị sốt tao cho người chở lên trạm xá rồi", quá buồn bã, không ngờ lần về quê này lại xảy ra quá nhiều chuyện Hoàng có vẻ không vui tí nào.
" Thôi mày về mà giúp Hương lo cho thằng Chinh đi, nếu được thì chở nó lên Sài Gòn khám thử xem." Hoàng quay qua nói
"Ừ, tao cũng nghĩ vậy, tội nghiệp dì Tư và bé Hương " giọng của Tuấn cứ buồn buồn, rồi anh lủi thủi ra về, Hoàng nhìn theo dần dần bóng Tuấn đã khuất sau bụi cây rồi những tiếng bước từ từ chìm vào đêm tối.
Càng về đêm , không gian càng tĩnh lặng, trạm xá bây giờ đã thưa thớt người, dọc suốt dãy hành lang tối đen như mực, thỉnh thoảng xuát hiện 1 vài bóng áo trắng của những bác sĩ và y tá trực đêm. Phòng mà Hậu đang nằm giờ đây chỉ còn 1 mình anh, các bệnh nhân khác cũng đã trở về với gia đình, không gian u ám dường như đang từ từ muốn nuốt sống hắn, vừa muốn về nhà nhưng nghĩ đến cái chết của thằng Tiến khiến anh cảm thấy chùn chân, chỉ biết trùm mền lại và mong sao trời sáng càng nhanh càng tốt. Vốn là dân hay đi chơi khuya vậy mà bây giờ cái suy nghĩ con nít ấy lại đè nặng lấy hắn. Bốn bề im ắng không một tiếng động, dù là tiếng động nhỏ nhất vẫn không có.
" Sao vậy, chưa ngủ à, dậy uống thuốc đi nè". Bất chợt Hậu giật mình nhưng không đó là một cố y tá khá xinh và bảo " bác sĩ kêu tụi đem đến cho anh mấy viên an thần cho anh dễ ngủ". Thấy đỡ sợ hơn, hắn vừa run vừa cầm viên thuốc mà uống. Co y tá có vẻ khá xinh trong bộ trang phục bluse trắng, hắn cứa nhìn cô một cách đắm đuối, và dường như quên rằng ngoài trời đã tối hơn lúc nãy, chỉ còn ánh đèn váng loe lói đung đưa khẽ theo từng ngọn gió. Vừa pha nước cô vẫn không quên tặng về phía hắn một nụ cười, cảm thấy yên lòng, sự hùng dũng trong hắn dường như tỉnh dậy và hỏi " em làm ở đây lâu chưa, em tên gì?". Cô y tá vừa cười vừa đáp" dạ, em làm cũng khá lâu rồi, còn em tên gì thì chắc anh cũng biết rồi đó" vẫn nụ cưới đó nhưng bây giờ nụ cười đó trở nên ma quái khác thường. Khi nghe xong hắn liền giật thót tim và nhìn kỹ lại cô y tá đó, luc này bộ dạng xinh xắn kia đã không còn nữa mà thay vào đó là 1 nụ cười ghê tởm, 2 đôi mắt tư từ trắng bệch ra, mái tóc cũng từ từ dài ra, tay chân trở nên khô quắc lại và nhớt nhát, bỗng ngoài trời giật một tia sét bất ngờ " Đùnggggggggg......" tia chớp vô tình chiếu ánh sáng thẳng vào cô y tá và hắn giật bắn cả mình dậy, 2 chân như cứng đơ và lạnh ngắt, vì đứng trước mặt hắn không còn là cô y tá xịnh xắn đó nữa mà là một cái xác, nói chính xác hơn đó là một cái xác chết trôi lâu ngày đang chĩa cặp mắt căm thù về phía hắn.
"AAAAAAAAAAAA................................. ..." âm thanh như bị im bặt trong không gian tĩnh mịch, một không khí âm u ảm đạm đến kinh hoàng..............
(to be continue............:D)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks