NẮNG PHƯƠNG XA
(tản văn viết xuống dòng)


Tháng ngày trống rỗng rảnh rang.
Sáng nay lai dậy sớm mới chết, thôi thì dạo ra ngoại ô mua ly café uống chơi vậy.

Qua bên này cầu là city, qua bên kia đã là suburb.
Hai bên không khác nhau là mấy. Bên nhiều cỏ, bên nhiều bê tông.

Chỗ con người ngừng chỉ định, cỏ cây bắt đầu hát.
Vệ đường thơm ngậy lên. Không phải nước hoa đàn bà.
Thơm hăng hăng, là hoa mộc.
Thơm nhàn nhạt là cỏ hoang.
Thơm nồng nàn là hoa li ti trắng kia, chả biết tên gì nữa.

Cây Pohutukawa hoa đỏ nghìn sợi múa may như con điên giữa đám cỏ xuề xoà.
Cái xích đu không người, lốp đung đưa, gió vô hình.
Quán chủ nhật nghỉ, nắng tràn cả vào quầy ghế chổng.
Vỉa hè mát, mấy giọt mưa đêm sáng long xòng xọc.
Cây mùa này ít lá, cành gày vẽ lên trời nhiều bức tranh lạ

Đi qua nhà thờ
Dưới hành lang rêu khách chậm chân nghe tiếng hát
Mái nhà, gạch thân tường, cây cổ thụ, tiếng đàn organ đều giống nhau
Tinh khiết, dừng đúng chỗ, nhỏ nhắn, yên vui
Con chó già đen kịt hiền lành khụt khịt nhìn bàng quang
Gió sớm vẫn còn lạnh, nắng thì đã làm nóng lớp áo trong

Capucino
Ly sứ men 2 màu đỏ đen óng ánh
Anh kia mải đọc báo quên cả nắng đến hôn
Cô tóc vàng ăn sáng, tóc lấm lem nắng vàng
Dưới chân đồi có biển và núi xa xanh mượt
Khách chợt nhớ hình như thân mình chưa sạch sẽ lắm để đón món quà của mặt trời. Mà thôi có sao cũng được.

Lại đi
Đến một gốc cây thì ngồi lại nói chuyện với hai con chim sẻ ngu đần đang nhạt vụn bánh mỳ quanh sọt rác.
-Tao giống chúng mày, không cao quý hơn là mấy, bằng chúng mày, đủ ăn đủ mặc hề hề
Cửa hàng đóng cửa, đồ bày thành nhiều gói xanh đỏ xinh xắn
Hai cô cậu bé chơi xe đạp đi qua dừng lại nhìn thèm thuồng

Khách lại đi, chân mỏi nhẹ bâng
Trần gian vui thú biết đâu là tận
.