Tàu Titanic, tên chính thức là RMS Titanic (RMS được viết tắt của Royal Mail Ship), được khởi công đóng năm 1909 và được hạ thủy năm 1912, là một tàu vượt đại dương của hãng tàu The White Star Line. Tàu này lớn nhất thời đó, có khả năng chở 1500 hành khách và nhiều tấn hàng hoá. Trong chuyến vượt Đại Tây Dương vào tháng 4 năm 1912, do bị đâm vào tảng băng trôi, Titanic đã bị đắm. Sự kiện Titanic đã đi vào lịch sử ngành hàng hải vì là vụ tai nạn lớn nhất thế giới; đó là chuyến đi đầu tiên và cũng là cuối cùng của con tàu này.
Sự xa hoa tột bậc
Bánh lái và các chân vịt của Titanic
Ở thời đó, Titanic là chiếc tàu xa hoa và lộng lẫy nhất. Nó có một bể bơi trên boong, một phòng tập thể dục, một nhà tắm Thổ Nhĩ Kỳ, một thư viện, và một sân squash. Các phòng hạng nhất thông thường được ốp bằng những thanh gỗ chạm khắc tỉ mỉ, đồ đạc đắt tiền và các trang trí sang trọng khác. Hơn nữa, quán Café Parisienne cung cấp những món ăn tuyệt vời cho khách hạng nhất với một hàng hiên ngập nắng cùng những trang trí tinh xảo.
Trang bị tại các phòng hạng hai và hạng ba có lẽ cũng được xếp hàng sang trọng so với những phòng đồng hạng trên các con tàu khác thời ấy. Titanic có ba thang máy dành riêng cho những khách hạng nhất và một sự cải tiến khác, thêm một thang dành cho khách hạng hai.
Nơi được trang trí đẹp nhất trong nội thất con tàu chắc chắn là cầu thang khu vực hạng nhất, nằm giữa ống khói thứ nhất và thứ hai. Cầu thang kéo dài xuống boong hạng hai và được trang trí bằng các phiến gỗ sồi và có lan can mạ vàng, trên đỉnh là một vòm kim loại kính trang trí tỉ mỉ để lấy ánh sáng trời. Đỉnh cầu thang là một tấm gỗ lớn treo một chiếc đồng hồ với những chữ số biểu tượng theo Honour and Glory crowning Time. Một cầu thang tương tự nhưng ít được trang trí hơn nằm giữa ống khói thứ ba và thứ tư.
Hành khách
Danh sách hành khách hạng nhất trên chuyến đi đầu tiên của Titanic gồm một số người giàu có và nổi tiếng nhất thế giới. Trong số họ có nhà triệu phú John Jacob Astor IV, người được coi là giàu nhất trên tàu và bà vợ Madeleine đang mang thai; nhà công nghiệp Benjamin Guggenheim; người sở hữu tập đoàn bán hàng Macy's Isidor Straus và vợ Ida; triệu phú người Denver Margaret "Molly" Brown người được xem là chưa bao giờ biết gục ngã; Ngài Cosmo Duff Gordon và vợ, nhà thiết kế thời trang Lady Duff-Gordon chuyên thiết kế quần áo lót cho giới quý tộc; trùm dịch vụ xe chở khách công cộng George Dunton Widener, vợ Eleanor và con trai 27 tuổi, Harry Elkins Widener; Ủy viên Đường sắt Pennsylvania John Borland Thayer, vợ Marion và con trai 17 tuổi, Jack; nhà báo William Thomas Stead; Charles Hays, chủ tịch Grand Trunk Railway của Canada, với vợ, con gái, con rể và hai nhân viên, Nữ bá tước Rothes; Sĩ quan phụ tá tổng thống Hoa Kỳ Archibald Butt; tác gia nổi tiếng Helen Churchill Candee; tác gia Jacques Futrelle, vợ ông May, và bạn bè, những đạo diễn sân khấu Broadway Henry và Rene Harris; nhà văn và họa sĩ Francis Davis Millet; doanh nhân hàng không Pierre Maréchal Sr.[5]; Diễn viên phim câm Mỹ Dorothy Gibson, Giám đốc điều hành White Star Line J. Bruce Ismay (sống sót sau vụ thảm hoạ) và, trong số những người tham gia đóng tàu, Thomas Andrews, có mặt trên boong để quan sát vấn đề có thể xảy ra và đánh giá mức độ hoạt động của con tàu mới.
Những người khách hạng nhất khác, cũng nổi tiếng trong giai thoại về chiếc Titanic là Giáo sư A.P. Kiehl và Tướng Sam Hawkins đều là nhân vật tưởng tượng.
Trong số những hành khách khoang hạng hai có Lawrence Beesley, một nhà báo đã viết một trong những bài bình luận trực tiếp về chuyến đi và sự kiện đắm tàu. Ông rời tàu trên chiếc Thuyền cứu sinh số 13. Cha Thomas R.D. Byles là một linh mục Công giáo đang trên đường tới Hoa Kỳ tham gia lễ cưới của người em trai. Cũng trong số khách hạng hai còn có Michel Navratil, một người Pháp đã bắt cóc hai con trai của mình là Michel Jr. và Edmond và đang đưa chúng sang Mỹ.
Cả J. P. Morgan và Milton Hershey[6] đèu có kế hoạch đi trên chiếc Titanic nhưng đã hủy chỗ trước chuyến đi.
Đêm ngày 14-15 tháng 4, 1912, chiếc Titanic đâm phải một núi băng và chìm, với con số thiệt hại nhân mạng lớn. [7] Nhiều con số về số người hành khách và thủy thủ đoàn thiệt mạng đã được đưa ra. Điều tra của Thượng viện Hoa Kỳ đưa ra con số 1,517[8] người thiệt mạng trong vụ tai nạn, trong khi cuộc điều tra của Anh cho con số này là 1,490[9].
Dù sao chăng nữa, mức độ thảm khốc của sự kiện này đã được xếp hạng là một trong những thảm hoạ hàng hải lớn nhất và nổi tiếng nhất trong thời bình. Thiết kế của Titanic sử dụng một số kỹ thuật tiên tiến nhất thời ấy, và chiếc tàu được hầu như tất cả mọi người tin rằng "không thể chìm." Đó là một cú sốc lớn, bởi dù có những kỹ thuật tiên tiến và thủy thủ đoàn giàu kinh nghiệm, chiếc Titanic đã chìm với số thiệt hại nhân mạng to lớn. Các phương tiện truyền thông đại chúng điên lên với những nạn nhân là người nổi tiếng trên Titanic, những huyền thoại về điều đã diễn ra trên boong tàu, những thay đổi sau đó trên luật hàng hải, và sự khám phá xác tàu năm 1985 bởi một đội do Robert Ballard and Jean Louis Michel dẫn đầu khiến chiếc Titanic vẫn rất nổi tiếng dù đã nhiều năm trôi qua. Rõ ràng núi băng đã phá vỡ các tấm vỏ tàu, làm thủng một lỗ lớn khiến nước băng lạnh giá tràn vào trong Titanic.
Titanic không hề biết được vận mệnh dành cho nó
Thuyền trưởng Smith ra lệnh chuẩn bị tất cả thuyền cứu sinh, vâng tất cả, và ông hiểu, nó chỉ đủ cho hơn 1 nửa số người, ưu tiên phụ nữ và trẻ em.
vị thuyền trưởng dày dạn Edward J. Smith, chắc ko thể ngờ rằng điều này lại xảy ra. Chưa bao giờ ông mắc 1 sai lần đến thế! ông đã từng là con sói biển lão luyện bao năm, được hãng White Start Line trao trọng trách chèo lái con tàu Titanic, con tàu số 1 cho người thuyền trưởng số 1
Nhưng bây giờ chắc mọi thứ sắp trở về con số 0. Đâu có thể ngờ mọi thứ trở về ze-rô, thậm chí còn âm, âm cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, vì tại đó nhiệt độ đang rất thấp, nếu ko ở trên xuồng thì dù ko chết đuối cũng lạnh mà chết chỉ trong 5-10 phút
12:45 sáng - Chiếc thuyền cứu sinh đầu tiên được hạ xuống
Các hành khách ở khoang hạng nhất và hạng hai dễ dàng tiếp cận với các thuyền cứu sinh bằng đường hai cầu thang chính dẫn thẳng lên boong, nhưng những hành khách ở khoang hạng ba không có được may mắn ấy. Nhiều người thấy các cầu thang dẫn từ khu vực dưới con tàu lên trên rất rắc rối và vì thế khó lên được thuyền cứu sinh. Một số cửa ngăn cách khu vực hạng ba với các khu vực khác, như cửa dẫn từ đuôi lên khoang hạng hai, chắc chắn đã bị khóa lại. Trong khi đại đa số phụ nữ và trẻ em ở khoang hạng nhất và hạng hai sống sót sau vụ đắm tàu, đa số phụ nữ và trẻ em ở khoang hạng ba đã thiệt mạng. Các cánh cửa khu vực hạng ba bị khóa do nguyên nhân thông tin sai lạc giữa boong trên và boong F-G. Theo tính toán các thuyền cứu sinh với phụ nữ và trẻ em ở trên được hạ xuống từ boong chính và tiếp tục nhận thêm phụ nữ, trẻ em từ boong F-G thông qua các ô cửa. Không may thay, vì không được tập luyện, các thủy thủ đã hạ thẳng thuyền xuống nước mà không hề dừng lại.
đó là những người may mắn bởi chỉ có hơn nửa số thành viên là được ngồi trên nó sau quá trình này.
cô nàng Titanic chưa đầy tuổi chổng mông nhằm đáy biển thẳng tiến
Ở gần hơn nhưng chiếc Californian đã ko hề biết về thảm kịch đang diễn ra chỉ cách đó vài dặm vì sĩ quan điện tín trên đó đã ngủ suốt đêm. Hai giờ sau khi Titanic đắm, chiếc RMS Carpathia, dưới sự chỉ huy của Thuyền trưởng Arthur Henry Rostron, tới nơi và kéo chiếc thuyền cứu sinh đầu tiên lên lúc 4:10 sáng.
tàu trên là Titanic, dưới là Capathia, cái tới cứu hộ vào rạng sáng sau khi Titanic chìm
các kí hiệu bên trên là SOS - Save Our Souls - Hãy cứu linh hồn chúng tôi (S-O-S tín hiệu gọi cứu hộ quốc tế)
ngày hôm sau báo chí rầm rộ đăng tin về một DISASTER - THẢM HỌA
Bài chi tiết: Các giả thuyết khác về Titanic
Nhát đâm vào sườn và sức căng quá mức do nước dồn quá nhiều về một phía khiến Titanic gẫy ra thành hai mảnh lớn,[13] tại khoảng giữa ống khói thứ ba và thứ tư, và phần mũi tàu chìm ngập hoàn toàn dưới nước. Do phía đầu chìm xuống, phần đuôi vểnh lên, cho tới khi hoàn toàn thẳng đứng, đuôi tách ra và nổi trên mặt nước. Đuôi tàu bắt đầu ngập nước và chìm hẳn xuống biển cùng với phần đầu tàu. Những người ở dưới nước la hét kêu cứu nhưng nhẳng mấy chốc, tiếng kêu của họ yếu dần. Những người sống sót túm tụm lại với nhau, lạnh cóng và hoảng sợ.
Công ti White Star Line đã cố gắng thuyết phục thủy thủ đoàn còn sống sót không nói rằng con tàu Titanic đã bị gãy đôi. Công ty tin rằng thông tin này sẽ gây ra những nghi ngờ về tình trạng của những con tàu khác của họ. Trên thực tế, những lực tác động vào vỏ tàu khi nó đang nghiêng 12 độ so với mực nước biển (mũi chìm và đuôi chổng lên trời) vượt khá xa các giới hạn thiết kế tính bền vững, và không một kỹ sư nào có thể chê trách những nhà đóng tàu về vấn đề này.[14]
Trong tổng số 2.208 người, chỉ 712 người sống sót; 1.496 người chết đuối.[15] Nếu các thuyền cứu sinh chở đủ sức chứa, 1.178 người đã được cứu sống. Trong số hành khách hạng nhất, 201 người được cứu (60%) và 123 người chết. Hành khách hạng hai, 118 (44%) người sống 167 người chết. Trong số hành khách hạng ba 181 người được cứu (25%) và 527 người chết đuối. Thủy thủ đoàn, 212 người được cứu (24%) và 679 người chết đuối. Cần lưu ý đặc biệt, toàn bộ nhân viên kỹ thuật 35 người (trong đó gồm 25 kỹ sư, 6 kỹ sư điện, 2 kỹ sư nồi hơi, một kỹ sư đường ống và một thư ký) đều thiệt mạng. Toàn bộ nhạc công thuộc giàn nhạc trên tàu cũng thiệt mạng. Dưới sự chỉ huy của nghệ sĩ violon Wallace Hartley, họ đã chơi nhạc trên boong tàu Titanic trong đêm đó để giúp hành khách đỡ hoảng loạn. Có lời đồn rằng trong giây phút cuối cùng họ đã chơi bản phóng tác "Horbury" của bài thánh ca "Nearer, My God, to Thee".[16] Đa số người chết do không chịu nổi sự giảm thân nhiệt trong nước có nhiệt độ 28 °F (−2 °C).
Khi con tàu chìm sâu, hai đoạn kết thúc số phận của mình rất khác nhau. Phần đầu do có hình dáng thuôn trượt gần 2.000 feet (600 m) dưới mặt nước giảm tốc độ và chạm đáy khá nhẹ nhàng. Phần đuôi rơi hầu như thẳng xuống đáy biển, có lẽ vừa chìm vừa quay, vì không khí bị kẹt bên trong trở thành những khoang kín. Nó bị hư hại nhiều khi chạm đáy với tốc độ cao; mọi thứ bên trong vì thế đều bật ra khỏi vị trí. Phần đầu đã bị núi băng đâm vỡ, chìm chậm hơn và cũng có ít không khí bên trong hơn nên còn khá nguyên vẹn.
Huyền thoại ban nhạc Titanic
Một số sự kiện diễn ra trong thảm hoạ Titanic đã trở thành huyền thoại. Một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất là ban nhạc trên tàu Titanic. Ngày 15 tháng 4, ban nhạc tám người của Titanic, do Wallace Hartley chỉ huy, đã tập trung tại phòng khách khoang hạng nhất cố gắng giữ hành khách bình tĩnh và tin tưởng. Sau đó họ chuyển ra chơi nhạc phía trước boong. Các thành viên ban nhạc đã chơi trong buổi cầu nguyện ngày Chủ Nhật sáng hôm trước, và họ vẫn tiếp tục chơi thậm chí cả khi con tàu rõ ràng sắp chìm.
Một đài kỷ niệm tại Southampton dành cho những nghệ sĩ trên tàu Titanic
Không ai trong số thành viên ban nhạc sống sót sau vụ đắm tàu, và có nhiều quan điểm về bản nhạc cuối cùng của họ. Một số nhân chứng nói rằng bài cuối cùng được chơi là thánh ca "Nearer, my God, to Thee." Tuy nhiên, có ba luồng ý kiến về bài hát này và không ai biết chắc được chính xác bài nào, nếu quả thực như vậy, đã được chơi. Hartley được cho là đã kể với một người bạn rằng nếu mình ở trên một con tàu sắp chìm thì bài "Nearer, My God, to Thee" sẽ là một trong những bài được ông chơi[16]. Cuốn sách A Night to Remember (Một đêm đáng nhớ) của Walter Lord lại đưa ra lời kể của sĩ quan điện tín Harold Bride rằng trước khi tàm chìm, ông đã nghe thấy bài "Autumn" (Mùa thu) (một bài thánh ca tương tự như bài kia nhưng có liên quan tới hàng hải với dòng viết về "những vùng nước rộng lớn").[21] Mọi người cho rằng Bride có thể nói bài hát đó là "Autumn" hay "Songe d'Automne," một bài hát ragtime phổ biến thời ấy. Những người khác nói họ đã nghe thấy bài "Roll out the Barrel."
Xác của Hartley đã được tìm thấy và nhận dạng. Được coi là một anh hùng, đám tang của ông tại Anh Quốc được hàng ngàn người tham dự.
Giống như với nhiều sự kiện nổi tiếng khác, cùng với thời gian nhiều giả thuyết khác nhau đã được đưa ra giải thích nguyên nhân vụ đắm tàu Titanic. Những giả thuyết cho rằng không phải một núi băng mà là một lời nguyền đã gây ra thảm họa cũng thường xuất hiện trên báo chí và những cuốn sách. Đa số những giả thuyết này đều bị các chuyên gia về Titanic bác bỏ, bởi chúng đều không có đủ cơ sở thực tế ủng hộ.
Một truyện ngắn của Morgan Robertson, The Wreck of the Titan, xuất bản năm 1898, nói về vụ đắm một con tàu mang tên Titan. Những điều tương tự khác với vụ đắm tàu Titanic cũng đáng chú ý, gồm cả tháng và vị trí của thảm họa tưởng tượng.
Năm 2003 Thuyền trưởng L. M. Collins, một cựu thành viên của Ice Pilotage Service đã xuất bản cuốn The Sinking of the Titanic: The Mystery Solved cho rằng, dựa trên chính những kinh nghiệm thám sát băng của ông và những lời kể của nhân chứng ở hai vụ điều tra sau thảm hoạ, Titanic không phải đâm vào một núi băng mà là một tảng băng chìm. Kết luận của ông dựa trên ba phần lời chứng chính.
Một giả thuyết khác cho rằng Titanic đã bị hy sinh, bởi vì, khi việc đóng tàu hoàn tất, nó bị cho là một nguy cơ thua lỗ tài chính. Những người ủng hộ giả thuyết này đưa ra chứng cớ rằng, tất cả mọi người liên quan, cả công ty và những sĩ quan trên boong đều đã nhận được những lời cảnh báo núi băng và Titanic vẫn giữ hướng chạy chứ không đi chếch về phía nam.
Thậm chí còn có cả một huyền thoại về lời nguyền. Khi con tàu đang được đóng tại xưởng tàu ở Belfast, nhiều công nhân theo Cơ đốc giáo đã nhiều lần bỏ việc để để phàn đối những lời báng bổ kinh khủng với Cơ đốc giáo và Đức mẹ đồng trinh Mary do những công nhân Tin lành dùng sơn phun lên trên vỏ tàu. Một trong những người công nhân đã nói, "Con tàu này sẽ không hoàn thành chuyến đi đầu tiên của nó". Những lời báng bổ đã được những người công nhân tiếp than khi con tàu dừng tại Cobh, Ireland nhìn thấy.[cần chú thích]
Một huyền thoại tương tự cho rằng Titanic được đánh số vỏ 390904 (con số này nếu viết ngược (nhìn qua gương) sẽ giống "không (có) Giáo hoàng"). Đây là một câu chuyện hoang đường.[4]
Một câu chuyện tưởng tượng khác trong quần chúng cho rằng Titanic chở theo một xác ướp Ai Cập đã bị nguyền rủa. Xác ướp, có tên hiệu Shipwrecker (Kẻ làm đắm tàu), sau khi nhiều lần đổi chủ đã gây ra những tai họa khủng khiếp cho những người sở hữu, và lần trả thù cuối cùng chính là vụ chìm tàu nổi tiếng này. Câu chuyện này không hề chính xác.[5]
Một câu chuyện hoang đường khác cho rằng chai sâm panh được dùng trong lễ rửa tội Titanic đã không vỡ trong lần thả đầu tiên, đây là điềm xui xẻo với một con tàu. Trên thực tế, Titanic không có lễ rửa tội, bởi theo lệ thường White Star Line hạ thủy tàu mà không cần làm lễ rửa tội. [6]
Những người sống sót cuối cùng
Ngày 6 tháng 5, 2006, người Mỹ cuối cùng còn sống và cũng là người cuối cùng còn nhớ về vụ đắm tàu Titanic, Lillian Gertrud Asplund, mất tại nhà ở Shrewsbury, Massachusetts. Asplund, khi ấy mới 5 tuổi, đã mất cha và ba người anh em trai (một cặp sinh đôi) trong thảm hoạ. Mẹ bà Selma Asplund và người em trai Felix, khi ấy lên 3, sống sót. Selma Asplund đã chết vào dịp tưởng niệm vụ đắm tàu năm 1964. [7]
Khi Lillian Asplund chết, hai người còn sống khác là Barbara West Dainton tại Truro, Anh Quốc, mới mười tháng tuổi khi xảy ra vụ đắm tàu và Millvina Dean tại Southampton, Anh Quốc, mới 10 tuần tuổi, nhưng họ quá nhỏ để có thể nhớ về thảm họa đó. Vì thế, với cái chết của Lillian Gertrude Asplund, tất cả những người hành khách trực tiếp trải qua thảm họa đắm tàu Titanic đều đã qua đời.
Mười người sống sót cuối cùng
Beatrice Irene Sandström (9 tháng 8, 1910 – 3 tháng 9, 1995), chết ở tuổi 85
Eva Miriam Hart (31 tháng 1, 1905 – 14 tháng 2, 1996), chết ở tuổi 91
Edith Eileen Haisman (tên khi sinh Brown) (27 tháng 10, 1896 – 20 tháng 1, 1997), chết ở tuổi 100
Louise Laroche (2 tháng 7, 1910 – 28 tháng 1, 1998), chết ở tuổi 88
Eleanor Ileen Shuman (tên khai sinh Johnson) (23 tháng 8, 1910 – 9 tháng 3, 1998), chết ở tuổi 87
Michel Marcel Navratil (12 tháng 6, 1908 – 30 tháng 1, 2001), chết ở tuổi 92 (người nam giới cuối cùng sống sót)
Winnifred Vera van Tongerloo (tên khai sinh Quick) (23 tháng 1, 1904 – 6 tháng 7, 2002), chết ở tuổi 98
Lillian Gertrud Asplund (21 tháng 10, 1906 – 6 tháng 5, 2006), chết ở tuổi 99 (người sống sót cuối cùng còn nhớ được về vụ đắm tàu)
Barbara Joyce Dainton (tên khai sinh West) (sinh 24 tháng 5, 1911), hiện là người cao tuổi nhất còn sống
Elizabeth Gladys Dean (sinh 2 tháng 2, 1912), hành khách và người còn sống nhỏ tuổi nhất
Robertha Josephine "Bertha" Marshall (tên khai sinh Watt) và Ellen Natalia "Helen" Callaghan (tên khai sinh Shine), hai người, số mười hai và số mười một trong những người còn sống, chết hầu như đồng thời: Marshall mất ngày 4 tháng 3, 1993 và Callaghan ngày 5 tháng 3, 1993 ở tuổi 93 và 101. Callaghan là người Ireland cuối cùng còn sống sau vụ Titanic.
Lễ kỷ niệm lần thứ 100
Ngày 15 tháng 4, 2012, lễ kỷ niệm lần thứ 100 ngày tàu Titanic đắm sẽ được tổ chức khắp thế giới. Vào ngày đó Khu Titanic tại Belfast sẽ được hoàn thành. Vùng này sẽ được khôi phục và một dự án tưởng niệm cũng được khánh thành để kỷ niệm những liên hệ của con tàu Titanic với Belfast, thành phố nơi con tàu được chế tạo.
Video về titanic
http://youtu.be/ZFrDhpzigug
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)
















Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks