CHƯƠNG BA
ĐI TÌM TIỀN KIẾP

Tôi rời phòng ngủ lững thững đi đến một khu vườn trồng đủ các loại kỳ hoa dị thảo. Mới thoạt nhìn tôi không biết được có bao nhiêu loại hoa và gồm những loại hoa gì? Màu sắc rực rỡ của khu vườn làm tôi loáng cả mắt.
Chân tôi cứ chậm rãi bước đi và mắt thì cứ chăm chú nhìn hết nơi này đến nơi khác. Có những cụm hoa rực lên như màu lửa mà cũng có những loài hoa hệt như những loài hoa dại mọc ven đường rừng mà tôi được nhiều lần trông thấy.
Tất cả đều như thể tranh nhau phô bày vẻ đẹp muôn hồng nghìn tía của mình trước các đàn bướm hoa hay các con vò vẽ đang chập chờn bay lượn!
Và cứ như thế, tôi lững thững tiến sâu vào bên trong khu vườn trông hệt như một thảm hoa rực rỡ. Xa xa tiếng sáo diều khi trầm khi bổng véo von vọng lại, như thể đưa hồn người đi vào một thế giới siêu nhiên nào đó.
Tôi tiến sâu thêm vào bên trong, một quang cảnh khác lại phơi bày ra trước mắt. Đó là một cái hồ nước không lớn nhưng cũng chẳng là nhỏ nổi bật giữa một khoảnh đất trồng đầy loài hoa "tý ngọ" rực lên đủ màu sắc.
Hồ nước có hình dáng như khu hồ Balaton mà có lần chú Sĩ Cát cho tôi xem trong tập sách nói về danh lam thắng cảnh nổi tiếng tại đất nước Hung Gia Lợi.
Hồ Balaton ở chân núi Bakony có chiều rộng khoảng một cây số rưỡi là hồ lớn nhất ở Trung Âu, có những dải rừng xanh mướt, cũng như có các suối nước nóng bốc hơi và cả nước khoáng chảy róc rách ven theo sườn núi tạo thành một phong cảnh vô cùng ngoạn mục.
Tôi không biết công trình kiến tạo hồ nước tại khu vườn hoa này nơi đây liệu người xưa có mô phỏng theo cảnh thực của Balaton không, nhưng hồ nước nhân tạo thu nhỏ lại mà tôi đang đứng sững sờ chiêm ngưỡng không có gì khác hơn.
Cũng những dòng nước suối róc rách, cũng một dải thông xanh mướt và nước hồ trông hệt như mặt gương xanh phẳng lì, đứng tự đầu xa trông chẳng khác gì một bức tranh lung linh đủ màu đủ sắc.
Bên kia vườn là một ngôi nhà có mái cong hệt như một ngôi đền, khi tôi bước vào bên trong mới biết đó là một tiểu thư viện, gồm một tủ kiếng lớn chứa đầy sách vở và một số tranh treo trên các tường.
Tôi chú ý đến mấy bức tranh có sắc thái Bắc Tông mà tôi được biết nhờ có lần chú Sĩ Cát giải thích, còn gọi là Phật giáo Bắc Tông hay Phật giáo Bắc Phương. Phái Bắc Tông tức Đại Thừa, phổ biến ở Trung Quốc, Nhật Bản, Tây Tạng và luôn cả Mông Cổ, Triều Tiên và Việt Nam.
Phái Phật giáo này dựa vào những kinh sách Phật bằng chữ Sanskrit nếu mang ra so sánh với phái Phật giáo Nam Tông, dựa vào kinh sách Phật chữ Pali thì phái Phật giáo Bắc Tông cấp tiến hơn, có phần uyển chuyển hơn.
Dễ thích ứng với những đổi thay tùy theo hoàn cảnh và thời đại của trào lưu, nhưng có điều nó dễ pha trộn với những yếu tố tín ngưỡng trong dân gian, vì vậy nó có vẻ xa lạ với Phật Giáo Nguyên Thủy thời đức Phật.
Vừa về đến phòng đã được lệnh của thầy tôi bảo đến ngay gặp Ngài có chuyện cần gấp. Tôi được Minh Sư đưa đến gặp Ngài Trụ Trì cùng hai vị Lạt Ma lớn tuổi. Họ phỏng vấn tôi nhiều điều về gia cảnh. Họ còn nhìn tôi chăm chú, hỏi tôi có nhớ gì về tiền kiếp hay không?
Và bằng cách nào mà tôi liên lạc được với Ngài Lạt Ma Minh Dà Đông Đạt? Cuối cùng cả ba vị này im lặng chậm chạp lê bước ra bên ngoài không nói thêm lời nào. Tôi ngơ ngác chẳng biết có nên theo các Ngài hay không, thì vị tăng sau cùng đã lấy tay vẫy tôi vừa đi vừa nói:
- Đi, đi theo chúng ta. Lúc bấy giờ tôi như cái máy chỉ biết phục tùng ngoan ngoãn theo sau. Tiếng dép lẹp kẹp vang lên dọc nẻo hành lang. Tôi có cảm tưởng như tiếng của con ngựa đói từ đường xa đang cố hết sức mình kéo lê đi một cách miễn cưỡng.
Tôi đành theo sau từng bước. Và tôi có cảm tưởng những ông sư già này là hiện thân của các con sên đang mang cái vỏ già nua cằn cỗi, đang tiến dần đến bờ huyệt để an hưởng tuổi già. Thú thật trước hình ảnh này tôi thật sự cảm thấy khó chịu.
Mỗi lần đi ngang các căn phòng trống, mấy chú tiểu cùng mấy ông phục dịch bên trong cứ trố mắt mắt nhìn tôi lộ vẻ tinh quái. Những lúc như vậy, mặt mày tôi nóng bừng lên thẹn thùng vì phải ở trong đám người lê bước chẳng khác như đàn rùa đói sau giấc ngủ dài vừa bừng tỉnh.
Dẫn đầu là Ngài Trụ Trì bằng vào hai cái nạng khập khễnh bước, còn miệng thì cứ lẩm nhẩm đọc những lời kinh, chẳng biết có phải là những lời kinh sám hối không? Kế đến là hai vị Lạt Ma già lụ khụ, gầy đét như hai con mực khô, lảo đảo bước như một chú gà chọi thất trận.
Còn tôi, thân phận của một chú tiểu giữ vị thế "tập hậu" cứ phải kiềm hãm lại bước chân mà không một chút nào thích thú. Không biết mất bao nhiêu thời gian, song tôi nghĩ là lâu lắm mới đến được phía cửa nhỏ ở chân tường.
Đến đây Ngài Trụ Trì đứng hẳn lại, mò mẫm trong bọc túi áo lấy ra chiếc chìa khóa nhỏ, miệng lâm râm đọc. Vì tiếng quá nhỏ tôi không thể nghe thấy Ngài đã đọc những lời nào! Liền ngay sau đó một vị Lạt Ma khác đến giúp Ngài mở tung cánh cửa, tức thì có tiếng rít kèn kẹt của bản lề vang lên.
Ngay sau đó hai vì Lạt Ma theo chân Ngài Trụ Trì bước vào bên trong. Chẳng một ai ra lệnh cho tôi theo vào, song lần này tôi không còn ngơ ngác nữa, tức thì lẳng lặng bám sát theo từng bước.
Sau khi tôi bước qua ngạch cửa của một ngôi nhà gần như đổ nát thì bỗng một vị Lạt Ma quay lại đóng sập ngay cửa lại. Vào bên trong chúng tôi tiến đến một cái bàn khá dài, bên trên chất đầy những đồ vật cũ kỹ bám đầy bụi bặm.
Những vật cũ kỹ này toàn là áo cà sa từ thời xa xưa nào, cũng như các xâu tràng hạt và nhiều bánh xe quay để các nhà tu già nua đi cầu kinh.. toàn là các loại từ bao nhiêu thời đại lưu lại. Nằm rải rác trên mép bàn có vài ba hộp búa bằng gỗ chạm trổ cùng nhiều vật khác khá lạ lùng tôi chẳng biết các vật lạ ấy là gì nữa?
- Này! Lại đây chú bé ơi! Vị Trụ Trì gọi tôi. Chú thử nhìn xem tất cả các món đồ trên bàn này có nhận thấy cái nào là của chú không ?
Tôi ngạc nhiên nhìn vị Trụ Trì vừa nói, hỏi lại:
- Con không hiểu Ngài định nói điều gì ?
Vị Trụ Trì nhắc lại từng tiếng một:
- Ta muốn nói là chú thử nhìn xem trong đống đồ cũ kỹ này có cái nào của chú không
Tôi lắc đầu:
- Thưa Ngài Trụ Trì, làm sao có được đối với một đứa bé như con?!
- Ta muốn nói những cái mà tiền kiếp của chú kia...
Ngài vừa nói vừa từ từ tiến về chỗ tôi đang đứng rồi dắt về phía cạnh bàn, đoạn nghiêm nghị bảo:
- Nếu chú nhận thấy các đồ vật nơi này không phải của chú thì cứ nhặt một vài món mang đến cho ta xem.
Dứt lời, ngài đến chiếc ghế cách chỗ tôi đang đứng không bao xa ngồi xuống một cách nặng nề. Mặt ngẩng lên, mắt hướng lên trần nhà như đang suy tư một vấn đề gì. Lúc bấy giờ tư bề hoàn toàn yên tĩnh. Thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thoảng vào, làm lay động mấy tấm màn treo nơi cửa sổ.
- Được!
Tôi lẩm bẩm và mỉm cười. Nếu ba Ngài muốn chơi cái trò này, thì "tiểu oắt con" này sẽ làm cho các Ngài ngạc nhiên cho mà xem!
Sở dĩ tôi nghĩ vậy vì cho là các nhà sư già muốn chơi trò tâm lý. Nghĩ vậy, tôi từ từ tiến về phía bàn có đống đồ cũ. Khi đến nơi tôi dừng lại đưa mắt nhìn trong giây lát. Sau đó tôi tự động đưa tay bên trái ra để cách đống đồ cao lối ba tấc, đoạn rà qua rà lại các vật đặt trên mặt bàn.
Có điều làm tôi ngạc nhiên là có một vài đồ vật đã làm tôi rụt tay ngay lại vì cảm thấy như bị điện giật khi tôi mó nhằm vào, đã vậy mà luôn cả mặt mũi như tuồng bị ngứa ngáy khó chịu!
Còn một vấn đề khác nữa, tôi đâu có chú ý đến "bánh xe cầu kinh", ấy thế mà tôi lại nhắc ra để bên cạnh mình. Tiếp đến tôi bưng cái bình bát móp méo cùng một một xâu tràng hạt dính đầy bụi bặm.
Như có một sức hút nhẹ nhàng tiếp tục đưa tôi đi ven theo quanh mép mặt bàn. Và cũng bất giác đứng lại, táy máy đôi tay mó thử một vài vật khác mà tôi nghĩ là dường như quen quen đã từng thấy từ bao giờ.
Đó là chiếc "áo cà sa" màu vàng nghệ thường dành cho các bậc cao tăng! Chiếc áo cà sa này đã ngả màu bạc phếu và gần như mục nát!
Đứng yên lặng trong giây lát, và nhất định không chần chờ nữa, tôi nhấc cái áo này lên một cách thật nhẹ nhàng đưa ra trước mắt mình ngắm nghía. Sở dĩ tôi có cử chỉ thận trọng như vậy chỉ vì sợ nó đã mục nát, có thể bấy ra từng mảnh vụn trước khi mang đến cho Ngài Trụ Trì quan sát.
Vừa cầm trong tay vừa rón rén bước đi không dám động mạnh, đến đặt dưới chân ghế của vị Trụ Trì đang ngồi. Và, tôi lại nhẹ nhàng quay trở lại mang các thứ khác như bánh xe cầu kinh, cái bình bát méo mó và một xâu tràng hạt đã vẩn màu bạc mốc đến trước mặt ngài.
Tôi mang tất cả các vật vừa tìm thấy đến để Ngài Trụ Trì quan sát, và tức thì ngay sau đó, hai nhà sư đang đứng đối diện với tôi bước ngay đến để cùng vị sư già tìm kiếm các dấu vết hoặc những điểm bí mật nào đó trong từng đồ vật một, đoạn mang ra đối chiếu với tập sách "Tiên Tri" và cùng nhau bàn thảo trước khi xác định tính cách riêng tư của các vật này.
Các vị sư này thì thầm bàn tán trong khoảng thời gian khá lâu, bất giác cả ba đều ngẩng mặt lên đưa mắt nhìn nhau, như thể sững sờ trước một sự thể vừa khám phá ra một việc tối quan trọng nào đó.
Tôi đứng bên kia bàn đưa mắt theo dõi, và suýt tí nữa tôi bật phì cười, vì cả ba vị đều có cái cổ khẳng khiu, dài thượt, trông hệt như cổ cò hay con gà tây mồng đỏ đang gật gù trông ra tuồng tương đắc lắm.
Bỗng cả ba vị sư cất tiếng cười vui vẻ:
- A! Ha,ha! Chú tiểu kia ơi !
Cả ba vị cùng cất tiếng cười vui vẻ rồi cùng nói tiếp:
- Đích thị...rồi...
Tôi ngơ ngác, chẳng biết chuyện gì đã xảy đến với tôi? Tôi ngơ ngác nhưng tuyệt đối chẳng hỏi han thêm chuyện gì đã xảy đến cho tôi?
- Hừ, hừ...đúng ...đúng là Người rồi...Ha, ha! Này chú tiểu ơi! Chú có nghe ba ông sư già này nói gì không?
- Thưa, con có nghe, song chẳng hiểu điều gì cả!
- Hả? Không hiểu điều gì cả à? Chúng ta nói rằng chú đích thực. Rõ ràng là đích thực, chú có hiểu không?
Tôi ngơ ngác giương tròn xoe mắt lên hỏi lại:
- Nhưng thưa các đại sư, con chẳng hiểu các đại sư khuyên bảo điều gì!
Vị Trụ Trì mỉm cười:
- Chúng ta đâu dám khuyên bảo chú điều gì, mà chỉ nói rằng là chú đúng là nhân vật mà chúng ta đang tìm kiếm.
Rồi Ngài nắm lấy tay tôi nói tiếp:
- Hừ, hừ. Thành quả chúng ta tìm thấy được thật không gì quý giá bằng. Chúng ta có thể tuyên bố là rất đáng lạc quan rất lạc quan chú biết chứ!
Giờ chú hãy mau trở về thưa với Chân Sư của chú, ông Minh Dà Đông Đạt đó, rằng chúng ta muốn được hân hạnh tiếp chuyện với Ngài tại đây. Tại nơi này. Chú nghe rõ chứ?!
Giọng nói của ngài Trụ Trì nghe có vẻ hoan hỉ! Tôi lập tức chạy đi ngay nhưng vừa bước đến ngạch cửa thì lại nghe tiếng của Ngài Trụ Trì già này nói vói theo:
- Này! Ông bạn bé bỏng kia ơi! Nhớ là chỉ một mình Minh Sư ông bạn thôi đấy nha, còn ông bạn khỏi phải quay trở lại đây nữa. Ha! Ha! Nhanh lên. Phen này đừng hòng mà trốn các lão già này.