"cái gì rồi sẽ xảy ra", như trường hợp của con chẳng hạn?! Và cũng như tại làm sao, vì những lý lẽ gì mà chúng ta không nhìn thấy rõ tất cả mọi sự việc xảy ra trong cuộc đời mình?
Nghe tôi hỏi vậy, bất giác Ngài Minh Dà Đông Đạt phá lên cười. Giọng cười của Người làm tôi có cảm tưởng như âm vang chuyển động cả dãy Hy Mã Lạp Sơn đầy huyền nhiệm này.
- Chú quả thật biết quá nhiều, mà chú cũng vừa là con người lại chóng quên tất cả. Gần đây, có lần ta đã nói với chú là thông thường chẳng ai nhớ được những gì ở kiếp trước của mình được. Nếu biết được chỉ gây thêm cho mình những nỗi bận tâm không ít.
Như chú đã biết, bánh xe luân hồi quay đều đặn và rất công minh, khi thì đem phú quí cao sang cho người này, và cũng cùng lúc mang cho kẻ khác bao cảnh khốn cùng đau khổ! Kiếp này làm kẻ ăn xin, cơm không, áo chẳng, kiếp sau lại trở thành là những ông hoàng bà chúa, sống trong chốn lầu son gác tía, ăn sung mặc sướng, rủng rỉnh ngựa xe, lắm kẻ hạ người hầu.
Nói đến đây, thầy tôi im lặng trong giây lát như tuồng Người đang trầm ngâm suy nghĩ đoạn sau đó tiếp tục giải thích về điều tôi thắc mắc:
- Con người không thể nhớ về quá khứ, đó là một qui luật của sự sống mà tạo hóa đã an bài. Con người không nhớ được cái quá khứ là một sự "thử thách" bắt đầu lập lại cuộc đời mới của một kiếp tái sinh!
Tôi chận lại hỏi thầy tôi:
- Nhưng, thưa thầy còn những cảnh phải dấu diếm là tại làm sao? Nếu cứ để cho mọi người đều biết được cái tiền kiếp của mình thì chắc chắn họ sẽ tiến nhanh hơn.
- Đâu có phải giản đơn như vậy. Chúng ta có những tiềm năng ở trong người chúng ta thuộc quyền điều khiển của chính ngay thể phách mình. Không có gì so sánh được vì nó quá vĩ đại đối với tất cả cái gì.
Chẳng biết thầy tôi nghĩ thế nào, đến đây Người mỉm cười chậm rãi nói:
- Ta càng nghĩ càng không thể hiểu được khi nhìn thấy người Tây phương họ dùng một lúc hàng loạt các phương tiện máy móc để gửi tin tức bằng đường vô tuyến qua các đại dương mênh mông xa thẳm. Họ gọi đó là đường dây "vô tuyến" nhưng thật ra trong các máy móc đó lại chứa đựng hàng ngàn cây số dây điện.
Trong lúc đó ở xứ sở Tây Tạng này các thông tin với nhau bằng "thần giao cách cảm". Chúng ta đâu có phải sử dụng cái vô tuyến như họ? Chúng ta còn có thể du hành trong cõi "Vô Hình", qua không gian và thời gian, đi khắp cùng thế giới hoặc các cảnh giới khác nhau.
Chúng ta có thể dùng tiềm năng cho thể xác ta lướt trên không khí hoặc dùng nhãn lực của mình nhấc bổng được những khối nặng cả ngàn cân... Lỗ San ơi! Chẳng phải trên cõi đời này thảy đều trong sạch.
Cũng chẳng phải tất cả những vị sư mặc áo cà sa đều trở thành Đức Phật. Đừng nghĩ đâu xa xôi, ngay cả ở Cửa Thiền này các nhà sư thảy đều hiền lành, đạo đức mà thật ra cũng lắm kẻ làm cho Cửa Thiền hoen ố!
- Thưa thầy! Làm thế nào chúng ta có được những điều thầy vừa nói?
- Mật pháp ! Mật pháp bảo vệ sự sinh tồn cho toàn thể nhân loại.
- Thưa thầy, thật tình con chưa được hiểu điều này.
- Mật pháp (Secret Knowledge) có thể cho ta biết trước những điều gì sắp xảy ra. Chính vì "mật pháp" đó mà có nhiều Đức Lạt Ma thuộc hàng cao cấp bị bách hại... chỉ vì các Ngài nhất quyết không chịu tiết lộ dù chỉ là một vài chi tiết.
- Truyền đạt cho nhau là một điều nên làm, tại sao chúng ta phải giữ bí mật ?
Ngài Minh Dà Đông Đạt nhìn tôi lắc đầu:
- Lỗ San! Không nên nghĩ một cách nông cạn như vậy. Giữa cái xã hội ngày nay, con người đa phần chỉ nghĩ đến "tiền tài và quyền lực". Nếu "mật pháp" của chúng ta trao nhầm tay quỉ dữ thì chú thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra đây?
Như thể nghi ngờ rằng tôi chưa nghe rõ sự cần thiết giữ bí mật các Mật Pháp, Minh Sư nhấn mạnh lại vấn đề này:
- Để bảo vệ sự sinh tồn cho nhân loại chúng ta bắt buộc phải tuyệt đối giữ bí mật các "Mật Pháp" như ta đã nói với chú. Lỗ San, nghe rõ chứ?
- Thưa thầy vâng. Con nghe rõ.
Ngài Tiên Tri và nhiều vị khác nữa đều tiên đoán rằng mảnh đất Tây Tạng này rồi đây sẽ bị một loại tôn giáo ngoại lai khác mang quân đến chinh phục. Đó là loại tôn giáo bất bình thường.
Mục đích của họ không ngoài củng cố bạo lực cho những nhà độc tài bắt toàn thể nhân loại hoặc ít nhất là một nửa số người trên hoàn vũ này làm nô lệ cho họ.
Có nhiều Đức Lạt Ma thuộc hàng cao cấp đã bị người Nga bách hại đến chết, chỉ vì các vị này đã nhất quyết không chịu tiết lộ "mật pháp" dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhặt.
Một kẻ tầm thường nếu có mật pháp trong tay họ sẽ làm gì khi mà kẻ ấy đã thấu đáo là mình sẽ tóm thâu tất cả những gì mình muốn bằng vào "quyền lực" siêu phàm mình đang sẵn có? Lúc ban đầu họ còn sợ hãi, hoang mang chẳng biết việc gì sẽ xảy ra nếu một khi họ sử dụng đến?
Nhưng rồi sự sợ hãi ấy dần dà tan biến đi, tà tâm của họ bắt đầu khuấy động. Và từ sự khuấy động đó lòng tham lam của họ sẽ dấy lên và ý đồ lợi dụng sẽ từ từ nẩy nở... Từ đó họ bắt đầu cảm thấy phải thực hiện cái quyền lực vô song và phi thường này để thỏa mãn sự khát vọng của mình.
Nói đến đây, Minh Sư nhìn tôi hỏi:
- Chú hiểu chứ ?
- Thưa thầy, con hiểu.
- Lỗ San à! Họ thèm khát "mật pháp" của chúng ta là vì họ cần có tiền. Khi mà họ có tiền trong tay rồi thì quyền lực của họ càng tăng trưởng hơn lên. Từ đó họ bắt đầu biến thành một con thú dữ.
Vốn là một con hổ dữ, giờ thêm mật pháp nữa thì chẳng khác nào ta cho họ thêm vây. Túi tham của họ không đáy. Với họ của cải quí
báu có bao nhiêu cũng không đủ. Lúc nào họ cũng không thỏa mãn với sự hiện hữu của mình. Đừng nói "tri túc" với họ.
Thầy tôi nói đến đây, thở dài lắc đầu:
- Ôi! Không có gì đáng buồn bằng khi một kẻ giàu lòng tham vọng mà trong tay họ có quyền năng tối thượng, thì quả đất này sẽ có một ngày kia tan nát hết!
Tự nhiên trong đầu óc tôi lóe lên một tia sáng vì nghĩ rằng nhờ "mật pháp" sẽ cứu nguy cho chính mảnh đất ven dãy Hy Mã Lạp Sơn đầy huyền nhiệm này thoát ra khỏi cảnh đau khổ. Tôi bèn lên tiếng hỏi Minh Sư:
- Nếu vậy thì thưa Minh Sư, "mật pháp" sẽ cứu nguy cho quê hương yêu dấu của chúng ta được có cảnh thanh bình an lạc.
Người khẽ thở dài lắc đầu :
- Không.
Tôi vô cùng kinh ngạc khi nghe Minh Sư phủ nhận về cái quyền lực tối thượng của "mật pháp", bèn hỏi lại:
- Thưa Minh Sư, tại sao lại không?
- Không thể nào được. Chúng ta không có quyền mang bí pháp ra sử dụng với công việc làm như vậy.
- Mật pháp của chúng ta, chúng ta có quyền mang ra bảo vệ hoặc làm tăng trưởng thêm quyền lực của chính mình. Tại sao lại không ?
Minh Sư nhìn tôi trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng đáp:
- Không. Không thể được. Chúng ta không được phép mang bí pháp ra sử dụng với công việc như chú mong muốn. Chú nghĩ rằng Tây Tạng từ ngàn xưa không có tội lỗi hay sao?
- Theo con nghĩ là không.
- Chú lầm rồi! Có. Tây Tạng đã bị lỗi lầm to lớn, không phải như Lỗ San nghĩ hoàn toàn thánh thiện. Tây Tạng từng một thời như các quốc gia khác có một quá khứ dẫy đầy tội ác! Tây Tạng cũng bị trừng phạt theo định luật của Đất Trời.
Mảnh quê hương này của chúng ta đã có một thời gian gần như bị tiêu diệt, nhưng may mắn thay chúng ta đã thoát ra được cảnh đau thương ấy. Hiện giờ tuy còn bị chìm trong nỗi tang thương thật nhưng trong tương lai sẽ được phục hồi và sẽ trở thành lớn mạnh!
Mảnh quê hương yêu dấu có dãy Hy Mã Lạp Sơn này sẽ thanh lọc mọi cặn bã xấu xa ngay trong ngọn lửa chiến tranh và sẽ đưa toàn thể thế giới cùng hòa nhập vào đời sống thanh bình, an lạc...
Rồi Người mỉm cười nhìn tôi nói nhỏ:
- Lỗ San ! Chiến tranh thật tàn ác, nhưng nó cũng là một đường lối giải quyết tất cả những cái xấu xa...
- Thưa Minh Sư, còn nếu không có chiến tranh thì sao?
- Thì loài người sẽ bị chết về mọi bệnh dịch bất trị khác. Đó là một đáp số thật công bình vì nhờ nó mà quân bình được dân số trên hoàn vũ để loài người trên Địa cầu này có cơ hội cùng các Thế Giới khác ở một cõi xa xôi nào đó, có cơ hội nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau.
Chiến tranh sẽ xảy ra hết giai đoạn này đến giai đoạn khác, cho đến khi quả đất được điều hòa bằng một phương pháp hợp lý để đạt được một đời sống không còn hận thù đau khổ nữa, một thế giới hoàn toàn an bình, cực lạc.
Tiếng cồng từ xa bỗng rền rĩ đưa lại. Minh Sư vội đứng lên và bảo tôi hãy cùng đến Chánh Điện. Ra khỏi cửa phòng, thầy trò tôi đi dọc theo hành lang vào trong sân chùa. Tiếng cồng càng lúc càng vang lên như thể thúc giục, có vẻ càng lâu hơn cả khi chúng tôi còn ở Trắc Phổ Di.
Trước mắt chúng tôi là một đám đông người toàn là các vị tuổi tác già nua hoặc những vị bị tàn phế khập khễnh bước đi một cách nặng nề, khó khăn nhất đối với họ là khi bước lên các bậc thềm của ngôi chùa vĩ đại này.
Minh Sư khẽ nói bên tai tôi:
- Lỗ San, chú hãy tìm chỗ đến ngồi cạnh với các tăng sĩ trong dinh Ngài Tiên Tri thì hơn.
Tôi gật đầu vâng lời và tiến đến cạnh với đám tông đồ áo nâu đang ngồi bên trong ngay giữa Chánh Điện. Đám Tăng sĩ nhìn tôi có vẻ như tò mò. Rồi bất thần đám này thừa cơ viên giám thị nhìn đi nơi khác, liền sẽ sàng phóng nhanh đến bu quanh tôi để nhìn tôi được tường tận hơn.
Trong đám đông Tăng sĩ bao quanh tôi đó, có tiếng khẽ hỏi:
- Ông anh từ đâu đến ?
- Trắc Phổ Di.
Rồi một giọng có vẻ còn non choẹt hỏi tiếp theo:
- Chú là người của Ngài Đại Lạt Ma gửi đến phải không ?
Tôi nhìn chú tiểu nhỏ tí xíu này một lát rồi gật đầu:
- Phải.
- Để làm gì thế ?
- Để gặp Ngài Tiên Tri.
Bỗng một giọng oang oang như tiếng đồng chung từ phía sau lưng tôi vang lên:
- Im ngay đi. Không được phép làm ồn nữa nghe không?
- Tôi giật mình khẽ liếc mắt nhìn. Thì ra đó là ông cảnh sát Hộ pháp đang quắt mắt nhìn đám trẻ chúng tôi, nhưng may mắn thay, ông cảnh sát Hộ pháp này nói xong liền bỏ đi nơi khác.