Tôi lặng lẽ bước đi và miên man suy nghĩ. Anh Hà Mịch đã có lần giúp tôi giữ vững lập trường trên con đường đi tìm đạo hạnh. Anh nhắc lại chuyện Đức Thích Ca Mâu Ni
- Đấng đã tìm ra con đường dẫn dắt chúng sinh đi vào Cõi Thiện. Có một hôm một môn sinh kia đến hỏi Ngài: "Bạch Thầy, con phải tin ai đây, vì người thì nói điều này, kẻ lại bảo điều kia, cả hai đều đoan quyết là lời mình nói đúng!"
Đức Phật đã trả lời: "Đừng tin lời ai cả, kể cả lời nói của ta trừ phi thấy lời nói của ai đó có ý nghĩa với ngươi. Và ngay cả với ngươi nữa khi không tin được điều nào đó thì hãy xử sự nó như một giả thuyết hợp lý, mãi đến khi chính bản thân ngươi cảm nhận rằng điều ấy là đúng."
Lời nói này của anh Hà Mịch làm tôi suy nghĩ nhiều. Anh Hà Mịch hay chú Sĩ Ca đều có lý. Rồi tôi lại miên man nghĩ đến anh Lâm Chánh có lần cùng tôi mạn đàm về "sự sống" của các vật thể trên đời.
- Lỗ San à ! Chưa ai có thể phân tích được "Sự Sống" một cách rõ ràng, mặc dù tất cả mọi người đều phải tiếp xúc với sự sống hiện hữu của mình. Có ai đã từng được nhìn thấy một sinh vật bắt đầu từ giã cõi đời, và trong giờ phút đó những gì đã xảy ra trong giờ phút lâm chung của họ?
Tuy không nói ra bằng lời, nhưng có điều chẳng ai có thể chối bỏ là chắc chắn có một cái gì đó đã rời khỏi ngay thân xác một lớp vỏ bằng da thịt, xương xóc hay đúng hơn là một thi thể đang đi vào sự tan rã rữa nát để rồi vĩnh viễn trở về với cát bụi.
Tôi nhìn anh Lâm Chánh một hồi lâu rồi lên tiếng hỏi:
- Vậy, thưa anh Lâm Chánh, "Sự Sống" có phải là một hiện tượng có thật hay không?
- Đúng vậy! Nó là một hiện tượng hiển nhiên có thật. Dù rằng, ta khó lòng hiểu được nó. Đành rằng trí tuệ của nhân sinh đã cố gắng sản xuất ra được các tổng hợp nhân tạo để hỗ tương cho những hiện tượng thiên nhiên!
Đang nghĩ đến đây tôi bất giác giật mình đánh thót khi nghe giọng nói ồ ồ của người cảnh sát khổng lồ đang đi bên cạnh.
- Thưa quý khách đã đến nơi rồi. Xin Ngài cho phép kẻ đưa đường này được cáo từ tại đây!
Nghe lời nói một cách trịnh trọng này khiến tôi lúng túng, mặt mày đỏ au lên vì cả thẹn, không biết phải trả lời làm sao cho đúng phép
! Tôi chỉ là một đứa bé thân phận không hơn không kém một chú tiểu đâu có gì mà khiến ông cảnh sát có thân hình hộ pháp lại đến nỗi phải khuất mình trước một đứa bé con như vậy?!
Bỗng ngay trong lúc đó giọng nói của Minh Sư vẳng vọng vào tai tôi, như thể muốn cắt đứt dòng mạch suy tư của tôi về những nỗi thắc mắc này:
- Lỗ San, đừng quá ưu tư về những gì chú đã nhìn thấy trên màn ảnh đầy huyền diệu đó. Âu đó cũng chỉ là một chuyện thông thường có gì phải đáng quan tâm đâu?

MẬT PHÁP MỘT QUYỀN NĂNG TỐI THƯỢNG
Minh Sư đã ngồi đợi sẵn từ lúc nào. Vừa nhìn thấy tôi Người đã ra hiệu ngồi xuống chiếc ghế đối diện tại một bàn ăn làm bằng loại gỗ mun đen bóng lộn. Tôi vừa ngồi xuống thì cũng vừa lúc chiếc chuông bạc trên tay Người rung và ngân lên một hồi dài như tiếng của phong linh đong đưa trước gió.
Trả cái chuông bạc về chỗ cũ, Người nhìn tôi cười bảo:
- Hãy ăn cái đã...Thể xác phải được bồi dưỡng trước, nhiên hậu mới lo đến phần hồn. Có phải thế không chú ?
- Thưa Minh Sư, con cũng nghĩ vậy.
Từ nhà trong một chú tiểu đầu vừa gọt sạch nhẵn bưng khay thức ăn ra đặt giữa bàn đoạn cúi đầu lui lại trước khi quay mặt trở vào. Cũng may tôi về đúng vào giờ ăn, nên khỏi phải lo chạy xuống nhà bếp, lắm khi xui xẻo gặp các ông hỏa đầu hổ mang thường sừng sộ hạch sách đủ điều về sự trễ nải của mình về giờ giấc ăn uống. Thật ra với tôi thì giờ giấc ít khi được đúng theo điều lệ ấn định cho các chú tiểu tập huấn tại Thiền Viện.
Nhưng các ông Sư Hỏa Đầu đâu có biết sự hiện diện cùng trách vụ đặc biệt của tôi tại ngôi Thiền Viện cao nhất nước này! Có lần khi mới cùng thầy tôi đến nơi, đã lãnh ngay chiếc đũa bếp còn đang có nhiệt độ cao từ trong bếp lửa ra đập mạnh vào đầu tôi, chỉ vì cái tội ăn uống ngoài giờ giấc qui định.
Những lúc như vậy tôi cảm thấy mình bị xúc phạm một cách quá đáng, hai dòng lệ bất giác tuôn trào lên đôi má. Nhưng tôi được an ủi từ một chú tiểu ngồi bên cạnh thầm thì vừa đủ để cho tôi nghe: "Rồi cái gì cũng quen đi ông bạn ạ!.
Các ông sư hỏa đầu hổ mang có la lối, hạch sách hay đánh đập đến đâu, chúng ta hãy xem đó như việc làm công quả, dù là công quả hóc búa hay công quả êm đẹp cũng đều như nhau, có nghĩa là cùng một thứ công quả để mong có được ngày đạt thành chánh quả cả chú ạ!".
Rồi ngồi trầm ngâm trong giây lát, chú đưa cho tôi chiếc khăn tay và bảo: "Hãy thấm nước mắt vào trong chiếc khăn này và chú hãy giữ lấy để làm kỷ niệm". Về sau, có nghĩa là hơn nửa thế ký sau đó tôi mới truy ra được ông bạn "Tiểu Tiểu" này, trước kia, kiếp trước là một người bạn chí thân của tôi tại ngay đất nước có nhiều giai cấp nhất thế giới. Đó là đất nước Ấn Độ.
Ăn uống ở cửa Thiền cũng có qui tắc. Khi ăn không được nhìn ngửa nhìn nghiêng. Tuy đang ăn uống cũng phải lắng nghe lời kinh tại ngôi đại sảnh đường vẳng vọng lại và tuyệt đối không được phân trí. Mọi hành động đều không thể thoát qua khỏi tầm mắt của các nhà sư già.