Luật lệ của Thiền Viện thật nghiêm minh. Lúc nào cũng có vẻ yên lặng. Chẳng bao giờ có tiếng nói lớn hoặc tranh luận gây sự ồn ào làm mất cả vẻ tôn nghiệm. Bảo vệ khu Thiền Viện là một toán cảnh sát hộ pháp người Kham, thuộc giống to lớn, lực lưỡng nặng lối 250 cân Anh và cao không dưới hai thước công xích.
Vẻ mặt họ lúc nào cũng lạnh lùng, sắt đá. Nhất là đôi mắt họ như có hai luồng điện cực mạnh sẵn sàng phóng ra đốt cháy trước bất cứ đối tượng nào xâm nhập đến vùng cấm địa hoặc làm băng hoại kỷ luật nghiêm minh của nhà chùa.
Họ cũng được trang bị chiếc dùi cui đeo lủng lẳng bên thắt lưng. Gần như người nào trong giống dân này cũng có chiếc mũi quặp hệt cái mỏ con chim ó chấm đến bờ môi trên dày sấn và cũng đen sì như làn da của họ.
Đứng trước thân hình khổng lồ cùng bản mặt dữ dằn ấy cho dù kẻ gian có gan sắt dạ đồng cũng phải tỏ ra kiêng dè, nể sợ... Tôi cũng không lấy làm lạ tại sao chốn tu hành nghiêm chỉnh của xứ sở có Đức Phật Sống cai quản mà cũng phải cần đến các ông hộ pháp dị hợm này, chỉ bởi không phải tất cả những người mặc áo cà sa nằm trong cửa Phật đều lương thiện cả.
Xã hội của cửa Thiền nhiều khi cũng na ná như ngoài đời. Bề ngoài có lắm ông cũng mặc áo vàng, trông có vẻ tu hành đượm màu đạo hạnh nhưng thật ra đa phần cũng vướng phải nhiều tội lỗi, đi lang thang đây đó, trốn tránh nhiệm vụ làm công quả, vi phạm quy luật nhà Thiền. Bởi vậy phải nhờ đến sự tuần tra của các toán cảnh sát để chận đứng sự luông tuồng của các ông sư trắc nết này.
Hầu hết các ngôi tịnh xá đều có lối kiến trúc giống như kiểu cách ngoài đời. Tuy nhiên các ngôi nhà nơi đây không cao lắm và cũng chẳng bao giờ làm cầu thang bằng những thân cây ghép lại.
Lý do không thể làm như vậy vì ở nơi Thiền Viện gồm toàn người già yếu lụm cụm dễ dàng xảy ra sự nguy hiểm nếu rủi ro gặp phải bất trắc. Hành lang tại các Thiền Viện đều rộng rãi tiện bề đi lại. Công việc xây cất được tính toán cân nhắc cẩn thận trước.
Những gian phòng nơi tầng trệt dành cho các bô lão già yếu. Phòng riêng tư của Ngài Lạt Ma Tiên Tri cũng ngay ở tầng trệt và sát ngay cạnh đền Thiên Văn.
Để bảo vệ an ninh cho Ngài Lạt Ma Tiên Tri cùng các bô lão là đồn trại của Ban Chỉ Huy Đoàn Cảnh Sát người Kham...luôn luôn được canh phòng cẩn mật ngay sát cạnh bên những căn hộ của các bậc yếu nhân.
- Lỗ San! Chúng ta hãy đến yết kiến ngài Tiên Tri. Ngài có bảo với ta là rất lưu ý chú và sẽ dành nhiều thời giờ để cùng chú thảo luận.
Với tôi được mời đến hay có lệnh gọi đi trình diện ngài Lạt Ma Tiên Tri đều làm cho tôi lo lắng không ít. Tôi đã từng gặp các ông "thiên văn", các thầy "giải đoán" mấy lần trước đây, lần nào cũng đều gặp lắm điều phiền nhiễu bởi những sự việc bắt buộc tôi phải thực hiện không phải là dễ dàng gì.
Chắc chắn lần này cũng chẳng khác gì hơn mấy cuộc gặp gỡ trước là phải ăn vận cho lịch sự chỉnh tề, ngồi cho thật ngay ngắn, giữ cho thân thể không bị chuyển động.
Phải làm sao tự tạo cho mình thành một pho tượng gỗ bất động, để lắng tai nghe một ông sư già nua, chậm chạp nói lè nhè hàng chuỗi dài toàn những lời lẽ vô vị nghe muốn phát ngấy lên đến buồn ngủ! Tôi thầm nghĩ thà là bắt tôi đi làm công việc bằng tay chân còn hơn là phải ngồi hàng giờ nghe các ông sư già ấy giảng.
Liếc mắt thật nhanh nhìn "Nhà Tiên Tri Quốc Gia" bên trong Thiền Viện rồi đảo ngay mắt nhìn lại Minh Sư tôi với vẻ buồn và nghi ngờ không tin tưởng mấy. Nhà Tiên Tri mà tôi sắp phải đối diện hôm nay đó là Đức Lạt Ma Chân Sư.
Tuy Ngài còn ở cách xa tôi nhưng tôi vẫn trông thấy được Ngài hiền hòa, mặt mày tươi tắn, trên vành môi luôn luôn nở một nụ cười như đóa hoa hàm tiếu. Tư tưởng tôi bắt đầu giao động. Điều này Minh Sư tôi đã đọc được và truyền đạt cho tôi lời khuyến cáo bằng thần giao cách cảm:
- Hãy bình tĩnh và đừng nghi ngại. Lỗ San! Ngài Tiên Tri Lạt Ma không bao giờ đánh giá chú qua lớp quần áo tốt hay xấu mà Ngài đánh giá chú qua đức tính mà những kẻ khác không làm sao có được.
Chú nên nhớ rằng Ngài biết chú một cách sâu xa hơn là chính chú tự biết lấy mình. Tôi im lặng. Nỗi buồn xâm nhập vào tâm hồn tôi. Tôi tự hỏi: "Chẳng biết ta sẽ được nghe những gì từ Ngài Lạt Ma Tiên Tri ban phát đây?"
Không hiểu sao, Minh Sư tôi lại đưa tôi sang một hướng khác thay vì đến ngay nơi mà tôi thoáng nhìn thấy Ngài Tiên Tri Lạt Ma, vòng ra phía sau đến ngay một am nhỏ, đứng lại nơi này trong giây lát, và trên đôi môi rung động, hình như người đang nói với ai điều gì lí nhí trong miệng.
Tôi lại theo chân thầy tôi đi vòng sau cái am nhỏ rẽ sang một con đường khác và cuối cùng đến ngay trước Thiền Viện.
Xa xa là rặng núi lờ mờ được phủ bởi một làn mây mỏng nhẹ. Bước đi của tôi nặng trĩu như tuồng đeo theo những tảng đá bên dưới cổ chân. Tôi có cảm tưởng là mình đang bị đưa đến chốn cực hình.
Bỗng từ đầu xa xuất hiện ông cảnh sát khổng lồ có đôi lông mày hệt như hai đầu con sâu rộm châu nhau vắt ngang bên trên đôi mắt to tướng như thể lồi hẳn ra bên ngoài. Người cảnh sát khổng lồ này xăm xúi đi thẳng đến phía tôi, tiếng bước chân của ông làm rung động cả mặt đất.
Cũng may, khi trông thấy thầy tôi, người cảnh sát này vội buông cái dùi cui đen sì xuống để tòn ten nơi thắt lưng và cùng lúc trên đôi vành môi dày cộm của ông ta nở ra một nụ cười thật tươi, cúi rạp đầu theo cung cách của người Nhật :
- Xin kính chào Ngài Lạt Ma! Xin Ngài cho phép tôi được hân hạnh đưa Ngài đến văn phòng Ngài Quốc Gia Tiên Tri.
Không đợi thầy tôi gật đầu, người cảnh sát này tiến lên đưa chúng tôi đến ngay nơi có hai vị Lạt Ma đang đứng túc trực. Khi nhìn thấy chúng tôi cách lối 5 thước, hai vị Lạt Ma này đứng dạt sang hai bên và tức thì một trong hai vị Lạt Ma này cất tiếng :
- Kính chào quý Ngài. Đức Lạt Ma Tiên Tri đang nóng lòng trông đợi quí vị.
Vị Lạt Ma đối diện kia lên tiếng tiếp:
- Quả như vậy. Thưa Ngài Minh Dà Đông Đạt! Ngài Tiên Tri Quốc Gia đang nóng lòng chờ đợi.
Tức thì chúng tôi được đưa vào bên trong một căn phòng âm u. Tôi không trông thấy gì cả, chỉ lần theo bước chân của hai Lạt Ma này theo vào bên trong. Có thể vì từ chỗ sáng chúng tôi đột ngột đi vào chỗ tối nên không tránh khỏi trường hợp này.
Nhưng chỉ mất khoảng một thời gian ngắn mắt chúng tôi bắt đầu quen dần nên quan sát được toàn thể căn phòng này. Điều làm cho tôi thắc mắc là cả một căn phòng rộng lớn như thế này mà chẳng thấy có đồ vật gì bày biện bên trong cả.
Tôi quan sát từ đầu bờ tường này đến bờ tường kia chỉ thấy một khoảng trống trơn, không có bất cứ một vật nào ngoại trừ một vị Lạt Ma với thân hình mảnh mai ngồi bên trên chiếc nệm tròn màu vàng cổ đồng!
Bên cạnh Ngài Lạt Ma là một cái bàn tròn, bên trên đặt một cái lư đồng thắp sẵn nhang thơm đang cuồn cuộn bốc lên một làn khói cực mỏng, xanh lam tỏa ra mùi trầm hương thơm ngát. Nhìn người Lạt Ma trên nệm tôi không phải mất công suy nghĩ vì tôi đã được Minh Sư mách bảo trước khi bước vào nơi trang nghiêm này.
Đôi mắt Ngài hơi to như có luồng nhãn lực cực mạnh nhìn thẳng về phía tôi. Lúc bấy giờ tôi cảm thấy như bị hai luồng điện phóng đến cơ hồ xoi thủng cơ thể, nơi linh hồn tôi đang ngự trị.
Thầy tôi và tôi đến trước mặt Ngài cúi rạp mình xuống thi lễ đúng theo nghi thức cổ truyền. Sau khi lễ xong, chúng tôi đứng lên đợi lệnh. Qua giây phút im lặng, tôi bắt đầu lo sợ chẳng biết rồi chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo? Đang lo nghĩ như vậy thì vừa lúc Ngài Lạt Ma Tiên Tri cất tiếng nói:
- Chào Ngài Minh Dà Đông Đạt! Chào Lỗ San.
Giọng nói Ngài thật nhỏ nhẹ nhưng quái lạ thay âm thanh Ngài nghe như thể cao vút. Tôi có cảm tưởng như từ một chốn xa xăm nào đó vọng đến.
Thầy tôi tiến đến cạnh Ngài Lạt Ma Tiên Tri để bàn thảo một vấn đề quan trọng nào đó. Nhưng chỉ khoảng thời gian ngắn ngủi, Minh Sư tôi mới đứng lên cúi đầu chào một lần nữa rồi quay lại nhìn tôi trước khi rời khỏi phòng.
Lúc bấy giờ Ngài Tiên Tri mới đưa mắt nhìn tôi cất tiếng nói:
- Lỗ San! Hãy mang cái nệm đang dựng kia lại nơi bên cạnh ta.
Tôi vâng lời, ngoan ngoãn làm theo ý Ngài, mang cái nệm vuông dựng nơi góc tường đến đặt ngay trước mặt Ngài Tiên Tri đoạn ngồi xuống. Ngài chăm chú nhìn tôi. Nét mặt Ngài lộ vẻ suy tư. Ngài quan sát tôi thật tỉ mỉ, đoạn mỉm cười lên tiếng một cách ra vẻ thân mật :
- Thì ra chú là Thế Lai Lỗ San Lâm Bá! À! Bây giờ ta đã nhớ ra rồi
. Chúng mình đã quen biết nhau từ lâu. Phải! Thật lâu rồi! Trong một tiền kiếp xa xôi chúng mình là đôi bạn thâm giao cùng ăn một mâm, nằm một chiếu, cùng học một Ngài Lạt Ma. Ta thì nhớ rõ song với chú thì chưa thể nhận thức ngay trong giờ phút ngẫu nhiên này.
Nói đến đây, Ngài nhìn tôi bằng đôi mắt thật hiền từ, sau đó mới tiếp tục nói:
- Ta nhận được lệnh của Đức Lạt Ma Tối Cao phải có bổn phận nói cho chú rõ những trọng trách mà chú sẽ được giao phó cũng như những khó khăn chú cần phải khắc phục để chu toàn nhiệm vụ.
- Dạ, thưa Ngài Lạt Ma Tiên Tri! Tôi vội lên tiếng cắt ngang hỏi. Có lẽ con đã phạm phải tội lỗi trong nhiều tiền kiếp nên kiếp này phải gánh lấy nghiệp báo như Ngài vừa nói chăng?
Nếu vậy thì con sẵn sàng xin tuân phục để trả cái nghiệp quả của mình đã tạo ra.
- Không!
Ngài Tiên Tri đáp lại. Không phải vậy. Xưa nay mọi người hiểu lầm là nếu trong đời này ta gặp lắm khó khăn là do mình đã gây nên lắm điều tội lỗi từ nhiều kiếp trước.
Thật không gì nông cạn bằng nếu chú nghĩ rằng thỏi sắt mang nung trong một lò lửa nóng hừng hực kia chỉ vì nó có tội. Thật không có gì hài hước bằng! Người ta nung nó chỉ vì muốn nó trở thành một loại kim khí có phẩm chất cao hơn chứ đâu phải là một cực hình phạt vạ nó?
Nói đến đây Ngài ngưng lại chăm chú nhìn tôi đoạn tiếp:
- Minh Sư của chú sẽ nói rõ với chú điều này. Bổn phận và trách nhiệm của ta là cho chú biết về tương lai của chú.
Đến đây, Ngài lấy cái chuông bạc rung lên một hồi ngắn gọn, tức thì từ bên trong một người có lẽ túc trực sẵn từ hồi nào lặng lẽ bước ra. Người này là một nhà sư không có vẻ già lắm, mang ra cái bàn nhỏ đặt ngay trước mặt tôi.
Trên mặt bàn là một cái bát sứ bịt bạc sáng ngời và bên trong lòng bát là một cục than hồng đang rực đỏ. Nhà sư này khẽ cúi đầu thì thầm điều gì bên tai Ngài Lạt Ma Tiên Tri, đoạn đặt cái hộp quí được cẩn xa cừ tuyệt đẹp phía bên phải của chiếc bát sứ.
Tôi ngồi yên lặng, âm thầm đưa mắt theo dõi và phân vân chẳng hiểu tại vì sao những thứ đó đưa đến đây trước mặt tôi để làm gì? Không hiểu sao tôi linh cảm là mình sẽ phải đương đầu với những nỗi khó khăn trước mắt.
Về sau, mọi người đều tỏ ý tán thành về những gì cực nhọc đến với tôi bằng những lời lẽ khuyến cáo phải chu toàn nhiệm vụ, đó là một vinh dự vô vàn mà tôi đã được Bề Trên ban phát.
Ngài Tiên Tri từ từ nghiêng người về phía trước đưa tay mở cái nắp đang đậy kín trên chiếc hộp nằm cạnh cái bát sứ. Sau đó Ngài cầm cái thìa nhỏ bằng vàng múc ra một thứ bột màu nâu đoạn rắc lên chỗ cục than hồng.
Một làn khói xanh mờ nhạt tỏa ra cùng khắp cả căn phòng. Tự nhiên tôi cảm thấy đầu óc như quay cuồng, mắt mờ đi, lờ đờ như kẻ bị quáng gà.
Tôi bỗng nghe tiếng đại đồng chung từ một nơi xa xôi nào đó văng vẳng vọng lại. Tiếng rền rĩ của nó mỗi lúc một lớn thêm lên đến nỗi tôi phải bưng chặt lấy hai tai lại. Tôi có cảm tưởng nếu tình trạng này kéo dài thêm, chắc chắn đầu óc tôi sẽ bị nổ tung ra!
Trong lúc đó bất giác đôi mắt tôi sáng rực khi nhìn thấy chiếc cột khói xanh rờn như màu xanh da trời từ trong lòng bát bốc lên cao rồi uyển chuyển như một dải lụa từ tay của người vũ nữ đang múa lượn. Cùng lúc đó, một giọng nói nhỏ nhẹ của Ngài Tiên Tri văng vẳng bên tai tôi:
- Lỗ San ! Hãy nhìn cuộc đời của chú trên màn ảnh đó!
"Cuộc đời của tôi trên màn ảnh?" Tôi tự hỏi lấy mình. Tôi chăm chú nhìn thấy lượn khói trắng trong như một tấm vải trắng ngay trước mắt. Quả đúng như như Ngài Tiên Tri truyền đến. Đó là một cuộn phim sống động hiện lên thật rõ ràng.
Tôi thấy một quãng đời từ thuở bé thơ cho đến ngày khôn lớn, sống cạnh người cha lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm khắc. Tất cả các hình ảnh hiện lên một cách thật sinh động.
Nhất là hình ảnh có một lần tôi đang ở trên mái chùa Xá Lợi bất thình lình có một tảng đá to tướng từ đỉnh Thiết Linh Sơn bị gió cuốn thổi ngay đến nơi tôi đang đứng. Tôi chỉ còn kịp rú lên nhắm nghiền mắt lại.
Tảng đá đó tông đến vào thân thể tôi như trời long đất lở, đẩy tôi rơi ngay xuống chân núi; tôi đinh ninh là mình khó lòng tránh được khỏi cảnh tan xương nát thịt.
Toàn thể căn phòng vẫn yên lặng càng lúc càng tối hẳn đi bởi khói của trầm hương thi nhau cuồn cuộn bốc lên cùng lúc với những hình ảnh tuần tự hiện ra trước mắt.
- A! Biết rồi ! Đó là Tàng thức A Lại Da...(Akasin Record). Tôi tự nói với mình như vậy.
Có một đoạn phim tôi thấy mình đang lê bước trên một con đường mòn vắng vẻ, dài lê thê không biết bao nhiều ngàn dặm để đến trung tâm Trùng Khánh.
Tôi còn chứng kiến cả một cái máy lạ lùng quay cuồng trên bâu trời đầy mây u ám. Bất thần nó bay vụt lên cao rồi lao thẳng xuống giữa lòng rặng núi đá dựng dứng chĩa lên như trời trồng. Chính vùng đất này đã tạo cho Trùng Khánh thành một vùng hiểm địa.