Thày Bảy lại từ tốn nói : Câu chuyện ta vừa kể cho các con nghe , đã xẩy ra cách đây hơn chục năm rồi . Sau trận chiến đó , lão Thày Chà và bỏ xứ đi đâu mất tiêu . Còn ông thày Chàm Tây Ninh cũng đưa cô Lan vào chân núi Cậu , tít ngoài bờ lòng hồ Dầu Tiếng để sinh đẻ . Chỉ tiếc rằng , cô Lan sau khi sinh được một thằng con trai thiếu tháng , lớp vì sức yếu , lớp vì những độc tố trong người do lão thày Chà truyền sang , lớp vì cuộc sống ở rừng quá thiếu thốn , nên chỉ vài tháng sau cổ cũng mất . Tự nhiên ông thày Chàm Tây Ninh phải cái cảnh gà trống nuôi con - Mà lại là con của kẻ thù . Thật là cảnh chớ trêu . Cậu con trai của cô Lan và lão thày Chà , chính là cậu bé vừa bị giết này đây .
Việc ngày hôm ấy xẩy ra chỉ là những sự việc tiếp theo của câu chuyện mười mấy năm về trước . Ông Trời cũng thật chớ trêu- Cha tự tay giết con mà không hay - Pháp thuật tài giỏi mà làm chi không biết ? Oán thù trùng trùng , điệp điệp , chừng nào mới nguôi đây ? Có lẽ sau trận mất con đó mà ông thày Chàm Tây Ninh và ông thày Chà Và lại có trận quyết đấu lần ba bữa nay .
Thôi , chúng bay chuẩn bị xe cho tao lên bệnh viện đa khoa Tây Ninh thăm lão và hỏi xem cơ sự ra sao .
Tôi vội nói : - Thưa Thày , để con lấy xe đưa Thày đi cho lẹ . Một lúc sau , ông bà Bảy , tôi và hai cậu đệ tử ruột cùng lên cái xe Zeep lùn nhằm bệnh viện đa khoa Tây Ninh tốc hành .
(Còn tiếp ) - dienbatn .