Trích dẫn Nguyên văn bởi minhngoc92 Xem Bài Gởi
Chào các bạn, tôi tên là Minh Ngọc.

Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn một câu chuyện.Hi vọng sau câu chuyện này, các bạn sẽ rút ra được một điều gì đó.

Cách đây 4 năm, sau một đêm ngủ dậy, đầu tôi rất đau, tôi đã tốn công sức, tiền bạc chạy chữa nhiều bác sĩ, thây thuốc nhưng không mang lại kết quả như mong muốn.Gần đây, mẹ tôi có nghe một người hàng xóm có mách cho một bà thầy, theo lời đồn là đã cúng chữa bệnh thành công cho rất nhiều người.Cũng với hi vọng được lành bệnh, gia đình tôi đã tìm đến bà thầy cúng đó.

Cũng cần nói thêm với các bạn, nhà tôi trước này vốn không theo tôn giáo nào, tuy nhiên có thờ ông bà tổ tiên nên cũng không báng bổ chuyện tâm linh.Thế giới tâm linh với những người theo chủ nghĩa vô thần như chúng tôi nằm ở ranh giới nửa tin nửa ngờ, và thật ra cuộc sống khó khăn nhiều khi cũng khiến chúng tôi để tâm đến những cơm, áo, gạo, tiền trong cuộc sống hơn.

Tiếp câu chuyện về người thầy cúng bên trên, tôi đã cúng và khi người đó đã phán về vong theo tôi "nó đi rồi" làm tôi rất vui mừng.Trong thời gian đi theo người thầy cúng đó tôi đã nghe lời bà ta và không uống thuốc, chứng đau đầu của tôi ngày càng trầm kha.Thậm chí có lúc không kiểm soát được bản thân.

Với suy nghĩ ám ảnh trong đầu rằng mình bị ma theo, và có thể do thầy cúng chưa "cao tay" nên vong chưa chịu đi.Tôi lại tiếp tục đi tìm kiếm những người mà tôi cho rằng "có năng lực tâm linh" khác.Và tôi lên diễn đàn này, tôi gặp topic "quay trở lại, chữa bệnh người âm" của một người lấy pháp danh là Duy Nhuận, tên thật là Linh.Thấy anh ta giới thiệu trên diễn đàn là đã làm được hơn cả trăm vụ, trong lòng tôi rất phấn khởi và nhiều hi vọng vì nghĩ đây có thể sẽ là vị ân nhân của cuộc đời mình.Tôi liên lạc với anh ta qua địa chỉ email mà anh ta để lại.Anh ta hẹn tôi đến nhà để kiểm tra xem thực sự tôi có bị bệnh "âm" hay không.Trong lòng tôi lúc đó cảm thấy rất an tâm vì người này cho mình biết cả địa chỉ nhà và còn nói không lấy công, chỉ cần tôi ăn chay 1 tuần để lấy Đức cho vong.

Như các bạn đã biết sau người thầy bà đầu tiên cúng cho tôi không thành công gia đình tôi đã mất tin tưởng vào chuyện này.Vì vậy tôi phải dấu bố mẹ một thân một mình đến nhà anh ta.Khi đến nơi và được anh ta kiểm tra là có bệnh "âm", anh ta trục vong cho tôi mà theo anh ta nói là sẽ cho vong nhập vào người tôi để nói chuyện mà tôi vẫn biết, sau đó đưa vong đi tu.Ngày đầu tiên không thành công.Anh ta kêu một người bạn tên Long (có nick trong này là mộng_tìm_đạo và một cô gái tên Vân Bình học nhân điện đến).Hôm đó, anh ta bảo tôi có vong cùng tuổi (21 tuổi) theo, dạng "duyên âm", người tên Long nói thôi để đến ngày 18 âm lịch cúng nhờ phật đưa vong đi.Từ hôm đó đến ngày 18 gần như ngày nào tôi cũng chầu chực ở nhà anh ta từ sáng đến chiều để nói chuyện, làm những việc linh tinh..vv, thật sự trong lòng tôi không muốn vì gia đình anh ấy quá phức tạp (bố bị tai biến đi chậm chạp, mẹ làm chiều tối mới về), chỉ có tôi và anh ấy trong nhà thực sự tôi không an tâm.Nhiều khi anh ấy nhắn cho tôi đại ý "em ơi, anh đói..." hay có những tin nhắn vào buổi tối theo cảm nhận của riêng tôi thể hiện sự quan tâm quá mức giữa một người thầy bà và một người bệnh nhân bình thường.Trong lòng tôi rất e ngại, tôi tìm cách thoái thác, nhưng đôi khi cũng không thoái thác được...

Cuối cùng ngày 18 âm lịch mà tôi mong chờ cũng đến.Anh ta nói tôi phải đến lúc nửa đêm để thỉnh những vị hộ pháp phù hợp, nói yếu điểm vong theo tôi là rất sợ thần thánh.Thật sự cả cuộc đời chưa bao giờ mà tôi ra khỏi nhà ban đêm một mình mà giấu người thân thế này (anh ta bắt tôi đi 1 mình), mẹ tôi phải gạt nước mắt mà cho tôi đi.Đúng 12 giờ đêm, anh ta chở tôi qua nhà anh Long cúng, cúng xong nhưng mọi thứ vẫn như cũ.Tôi buồn bã và có phần chán nản.Anh Long cũng nói vong theo tôi đã đi rồi nhưng tôi cảm giác căn bệnh của mình vẫn nằm nguyên trong người.Trên đường về, Duy Nhuận đã nói với tôi thầy anh ta là tiên trên trời nói vong vẫn chưa đi, đề nghị về nhà anh ta lập giàn bát quái trục vong.Nhà anh ta lúc đó có anh ta và một người nữa, theo lời anh ta nói người này cũng nhờ anh ta trục vong.4h20 sáng, anh ta làm nghi thức trục vong, lại một lần nữa thất bại, anh ta nói anh ta xuất hồn đi đánh nhau với vong, lần này anh ta bảo vong có hình dạng ốm, có ria mép...vv..Thật sự trong lòng tôi quá chán nản, tôi không biết có nên tin vào chuyện này nữa không...

Sáng ngày hôm sau, anh ta bảo thầy anh ta kêu đi mua máu chó, tiết heo về để trục vọng.Lần này anh ta bắt tôi cởi áo (kể cả áo ngực) cho anh ta tưới máu chó lên người.Anh ta kêu người thanh niên tối qua cột tay tôi ra sau lưng, nhét giẻ vào họng, tôi cảm thấy thần kinh tôi đã rất yếu.Và lúc này mặc dù miệng tôi đang nói một đằng khai "vong" là một người đàn ông năm nay bốn mươi mấy tuổi, nhưng tôi đã bắt đầu tỉnh ngộ và nghĩ đến khoa học, nghĩ đến thuật thôi miên.Cũng như khi bạn đang lo lắng, cơ thể bạn đang suy kiệt, thì bạn rất dễ bị ảnh hưởng tư tưởng bởi những điều người khác nói.Khi người thầy bà Duy Nhuận đi lấy giấy bút để ghi, người thanh niên kia đã sờ vào ngực tôi, may mắn là cuối cùng ý thức của tôi vẫn còn ít ỏi để tôi hét lên mặc dù bị nhét khăn vào họng,và mọi chuyện chỉ đến thế không tồi tệ hơn nữa...

Thưa các bạn, bây giờ nghĩ lại tất cả những gì đã qua tôi rất đau đớn.Tôi đã quá ngu muội, quá sai lầm.Tôi đã đi bác sĩ và uống thuốc, cơ thể tôi đã có phần nào hồi phục và tâm thần tôi đã ổn định hơn.Sau đó tôi đã đổi số điện thoại để anh ta không thể liên lạc với tôi nữa.Nhưng anh ta có yahoo của tôi vẫn tiếp tục vào hỏi han, lần này thì tôi nói thẳng là tôi không còn tin anh ta nữa.Anh ta bảo thứ ba tuần sau( so với thời điểm bây giờ nghĩa là thứ ba tuần này) , anh ta sẽ lên trên kia, nếu tôi qua nhà anh ta sẽ nhìn thấy di ảnh của anh ta.Tôi nói thẳng là tôi không còn tin anh ta nữa.Hôm nay tôi lấy một nick khác add thử nick anh ta, và giả vờ nhờ trục vong, anh ta vẫn giới thiệu là Duy Nhuận, tôi nói tôi ghê sợ anh ta, thì anh ta ngay lập tức nói Duy Nhuận đã chết, người đang chat với tôi là em gái kết nghĩa của anh ta (????)

Thật ra chuyện chưa hết, nhưng tôi viết bài này vì muốn cảnh tỉnh các bạn.Có bệnh thì đi chữa, hãy đến bác sĩ thầy thuốc mà chữa, chuyện tâm linh tôi không dám khẳng định hay bác bỏ, nhưng lòng người nông sâu khó đoán.Tôi có một người bạn học cùng cấp 3, cô ấy bị điên từ đầu năm nay mà gia đình cứ đi cúng bái, kết quả càng ngày càng trầm trọng.Bây giờ vào bệnh viện tâm thần uống thuốc đã đỡ hơn rất nhiều.
Xin chào các Anh Chị Em !
Thật bàng hoàng khi đọc được bài vạch trần việc bạnMinh Ngọc bị lừa bởi cậu Linh này . May mắn cho bạn đã dừng lại đúng lúc và không để sự việc bị đẩy đi quá xa , đối với một người con gái thì chuyện như thế thật quá kinh khủng , mong bạn hãy hết sức cẩn thận sau này nhé .
Chuyện về việc cậu Linh lừa gạt rất nhiều người ,Tôi xin lên tiếng xác nhận về trường hợp của người bạn Tôi ,đã bị cậu Linh lừa lấy xe máy và lư hương trong vụ quán trà Vô Ưu tại Hà Nội .Bạn Tôi đã có bài viết trên diễn đàn này tố cáo về sự việc và đã được bác hcthinh dẫn link tại topic tiếp theo về bạn Linh đây -->

http://thegioivohinh.com/diendan/sho...31250#poststop

Ngày đó khi mới bị cậu Linh mượn xe máy và trốn đi luôn cùng với bộ lư hương thờ của nhà bạn, sau khi lừa lấy thêm một số laptop, tiền, xe máy ...của những người khác tại quán trà Vô Ưu .Bạn Tôi đã không biết phải làm thế nào ( Bạn luôn cảm thấy " tội nghiệp" em Linh vì em ấy luôn nói nào là muốn tự tử , rồi lại mong muốn tu hành sám hối..v...v..). Sau khi dùng mọi cách từ liên lạc với cậu Linh kêu gọi trả lại đồ đạc, đồng thời liên hệ cả với Cha Mẹ cậu ấy tronng Sài Gòn để nhờ hỗ trợ giải quyết nhưng nhận lại được là sự buông xuôi của Cha Mẹ cậu ấy vì không còn có cách giải quyết với ca này. Chính Tôi đã khuyên Bạn mình tố cáo cậu Linh đến Cơ quan Công An vì nhận thấy nếu không làm thế thì còn rất nhiều người khác sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của cậu Linh. Đồng thời Tôi đã soạn thảo cả đơn tố cáo, người Bạn này chỉ còn mỗi việc ký tên và đem đến Cơ quan Công An . Nhưng Bạn Tôi đã có rất nhiều ngại ngần, vì nỗi Bạn có cuộc sống hết sức bình dị , chưa bao giờ phải đến cơ quan pháp luật để làm việc . Hơn nữa lại có tínnh thương người dễ mềm lòng ,vì sau sự việc đó thì có online để khuyên cậu Linh kêu gọi cậu ấy hồi tâm , nhận được trả lời là ban đầu năn nỉ khóc lóc ỉ ôi,nói rằng sẽ vào Chùa tu để sám hối mọi tội lỗi. Sau bị đòi rát quá thì trở mặt chây ỳ và thách thức người Bạn Tôi không thể làm gì được cậu ấy. Sau người Bạn này dùng đến biện pháp muốn đưa ra pháp luật thì mãi cậu Linh mới chỉ chỗ cho đến lấy lư hương thờ về. Cuối cùng thì người Bạn Tôi cũng không tố cáo đến Công An .
Đáng tiếc hành động nhân nhượng này của bạn Tôi và những nạn nhân khác đã để cậu Linh ung dung quay về Sài Gòn tiếp tục có những hành vi quảng cáo về việc trừ mà trục vong .Có lẽ mọi người luôn muốn tha thứ cho cậu Linh, hy vọng với Tâm Từ Bi của mọi người sẽ làm cậu Linh thức tỉnh. Hơn nữa , ai cũng tặc lưỡi coi như cái nghiệp của mình phải bị thế . Nắm được tâm lý này của mọi người nên cậu Linh rất dương dương tự đắc vì biết không ai hành động gì vì tất cả mọi người đều bị cậu ấy đánh trúng tâm lý khi khóc lóc năn nỉ và tỏ lòng muốn sám hối để kêu gọi các nạn nhân của mình bỏ qua.
Ở đây Tôi không nói đến năng lực của cậu Linh về tâm linh vì có thể nó sẽ trở thành võ đoán của cá nhân Tôi, nên chỉ bàn đến sự việc đã và đang xảy ra .Thiết nghĩ việc cậu Linh đã luôn luôn nói dối về tất cả mọi việc và tự xưng về khả năng tâm linh ,có khả năng trừ tà thư ếm để lừa lấy tài sản của người khác là việc đáng để Tôi và tất cả những ai biết về cậu Linh này lên tiếng vạch trần sự thật để tránh cho những người khác trở thành nạn nhân tiếp theo.
Nếu có việc cậu Linh tuyên bố tu học tại Tây Tạng với Rinpoche Mật Tông và có khả năng gì đó về trừ tà theo Mật Tông , xin cậu Linh hãy cẩn trọng các phát ngôn của mình, tránh mắc tội vọng ngữ.
Vài dòng góp ý
trân trọng

OM MANI PADME HUM



KC