Các anh chị và các bạn thân mến, bây giờ mình xẽ mô tả lại cảm giác mình vừa trải qua, nó như là một giấc mơ, nhưng mình tin đó là mình đã xuất hồn thật sự. Cách đây khoảng trên 10 năm mình có đọc ở một tờ báo in có bài viết hướng dẫn xuất hồn và nhập hồn thật dễ dàng ai cũng có thể làm được, người hướng dẫn là một người nước ngoài (mình đã không nhớ rõ tên tờ báo đó nữa), và mình có viết lại vào cuốn nhật ký của mình bài hướng dẫn xuất hồn đó(để vài hôm nữa mình xẽ đăng bài hướng dẫn nên đây), và mình đã thử tập theo, mình muốn xuất hồn vì đơn giản chỉ để xem cảm giác nó xẽ như nào, và khi xuất hồn thì nó xẽ như nào, và có thể khi xuất hồn có gặp nói chuyện được với ai không. và cứ hàng ngày thi thoảng lại tập vì cách tập rất đơn giản nên thường trước khi đi ngủ là mình lại tập, cứ tập như vậy dòng dã đến bây giờ phải hơn 10 năm rồi, và mình rất tin là phương pháp tập này xẽ xuất được hồn, nhưng tập quá lâu đến mức cảm thấy quá quen thuộc vì không thấy kết quả gì, và tập ở đây của mình không hề quyết tâm tập mà mỗi khi thích hoạch nhớ đến thì mình tập, có khi hàng tuần thậm chí hàng tháng không tập đến, nhưng trong tâm chí mình vẫn thôi thúc phải xuất hồn xem thế nào, nên thi thoảng mình vẫn tập, mỗi lần trước khi ngủ mình luyện một chút, nhiều lúc luyện được 1 chút là năn ra ngủ. Mình đã nghĩ là sẽ trả bao giờ xuất được nhưng trong ý ghĩ của mình vẫn thôi thúc mình cứ tập, và thật bất ngờ ngày hôm qua mùng 7 tháng 6 năm 2011 mình có tập lúc hơn 4h sang thì mình đã xuất được hồn và tỉnh lại lúc 6h như vậy mình đoán để xuất dc hồn phải mất đến khoảng gần 2 tiếng. và sau khi xuất được hồn thì mình thấy cách thứ xuất hồn rất khắc như hướng dẫn của bài báo đó, mặc dù có nhiều cái đúng y như hướng dẫn nhưng có một số cái lại rất khác hướng dẫn.
Sau này mình sẽ hướng dẫn chi tiết hơn giờ mình xẽ mô tả lại cảm giác khi mình xuất hồn. mình nhớ rõ mình ngủ lúc hơn 1h sang và bừng tỉnh lúc 4h kem, mình dậy đi tonet song ra pha một cốc sữa ông thọ đem vào phòng ngủ bật tivi và nấy 2 quyển vở ra ngồi viết lại hơn 2 tram từ điển tiếng anh, sau khi viết song, và uống sữa song mình lại lên dường năm xem tivi ti vi mình hẹn 30 phút xẽ tự tắt, xem tí mình lại nghĩ tập xuất hồn, mình bèn nằm thăng 2 tay duỗi song song thả nỏng toàn bộ cơ thể và làm các bước đúng như hướng dẫn trong bài viết núc đấy mình luyện khoảng chi 10 phút tự nhiên mình thiếp đi không biết gì nữa ( cái này như kiểu đang luyện song ngu luôn không biết gì nữa) khoảng thời gian thiếp đi này mình không biết diễn ra bao nhiêu lâu, nhưng bỗng nhiên mình tỉnh lại mắt mở rõ nhìn thấy rõ màn và đồ đạc trong phòng ngủ của mình, nhưng lúc này mình chưa biết đã xuất được hồn, tự nhiên mìn thấy toàn thân nằm im tất cả chân tay không thể cử động được như kiểu cơ thể chân tay đã bị ai buộc lại, có có gắng đến đâu cũng không thể nhúc nhích chân tay được mình nghĩ khoảng thòi gian cảm thấy như này là khoảng gần 6h rồi vì lúc đó trời rất sáng phòng mình của sổ cũng gần dường, lúc này bộ não suy nghĩ mình rất tỉnh táo nhưng vẫn chưa thật sự tỉnh hết, và hoàn toàn không có cảm giác sợ hãi, mình đang không biết có chuyện gì xẩy ra thì tự nhiên nghe thấy âm thanh xoet xoet vang lên nghe cực rõ và to, mình cảm nhận âm thay gần sát tai luôn chú không phải âm thanh từ xa vang tới, và lúc này bộ não mình thật sự tỉnh táo hết mức và mình nhận ra là mình đã xuất được hồn, và mình cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi sự việc diễn ra như vậy, lúc đấy cảm giác vẫn bị bó chặt, cảm giác lúc này như kiểu người mình liền một khối nằm bất động, và mình đã nằm nhu thế và nhìn nghiếng ra phía của sổ để tìm kiếm xem có ai không, cảm giác sợ hãi tăng lên và có cảm giác vội vàng lạ kỳ, trong ý nghĩ của mình cực ký minh mẫn và biết chắc mình đang xuất hồn cộng với một cảm giác cực kỳ ngạc nhiên, lúc đó mình bắt đầu tính tìm cách di chuyển bằng cách chỉ nghĩ khi mình nghĩ ra cửa sổ lập tực như có cái gì đó kéo lệch mình đang nằm trên dường ra khỏi chỗ nằm xuyên qua màn âm thanh xoet xoet vẫn vang lên sát tai, và mình thấy có một tia như tia điện hoặc xét bao phủ toàn bộ cơ thể mình như một cái áo bảo vệ, nỗi sợ hãi (cái cảm giác sợ hãi này như cảm giác sợ ma ý, nó rất gấp gáp) và ngạc nhiên bao chùm nấy mình. nỗi sợ hãi và vội vàng khó tả bao chùm nấy và mình nhanh tróng có ý nghĩ phải nhập lại hồn, lập tức người mình kéo xoẹt một cái vào đúng chỗ mình nằm và không còn âm thanh xoẹt xoẹt nữa và cảm giác sợ hãi cũng không còn, lúc này không hiểu sau mình lại cử động được tay phải, mình bắt đầu nghĩ thử đưa tay qua màn xem có phải thật sự mình xuất hồn không một điều ngạc nhiên là tay mình dưa qua màn không cảm nhận thấy màn mà cảm giác nó xuyên qua màn nghĩa là không thấy màn đâu, lúc đó mình rất ngạc nhiên, và đang rất bối dối làm sao để nhập hồn lại, vì theo sách hướng dẫn chỉ cần có ý nghĩ nhập hồn là xẽ tự nó nhập nhưng mình đã có ý nghĩ nhập hồn rồi nhưng nó vẫn nằm im tại chỗ không sao tỉnh lại được, một điều kỳ lạ không thể giải thích được lúc khi mình nghĩ phải nhập hồn lại và kết thúc cảm giác này nay thì cơ thể mình đã được kéo về đúng vị trí đang nằm mình cố ngước mắt nhìn ra phía hướng đầu mình nằm và có nhìn thoáng thấy một hình người trắng toát đang đứng đăng sau màn, và không hiểu sao lúc đấy mình có ý nghĩ đó là phật bà quan âm (phải nói rõ trong toàn bộ từ lúc âm thanh xoet xoet vang lên đến lúc tỉnh lại bộ não mình hoàn toàn minh mẫn xuy nghĩ như đang tỉnh thật sự). Đang rất bối rối làm sao nhập hồn tỉnh lại và nhìn thấy phật bà quan thế âm mình tự dung có ý nghĩ chắp tay nậy phật, khi mình vừa nghĩ là chắp tay để lậy phật thì 2 tay mình kéo được lên có một điều cực kỳ khó hiểu và ngac nhiện đến kỳ lạ là mình không nhìn thấy 2 bàn tay luôn, mặc dù vẫn cảm nhận 2 bàn tay kéo lên chập vào nhau, thậm chí mình còn kiểm tra lại bằng cách chắp tay đung đưa trước mặt mà không hề nhìn thấy 2 bàn tay, mình thấy ngac nhiên tột cùng nhưng không hề sợ hãi nữa, lúc này chỉ còn cảm giác bối rối và vội vã làm sao nhập lại hồn, và mình tự nhiên nghĩ ra liệm phật, mình đọc nhẩm trong đầu 2 câu liệm phật, lam mô a di đà phật và câu nam mô thích ca mo ni phật (không biết viết có đúng 2 câu này không nữa) đọc vài lần thì mình bừng tỉnh, nhưng hình như chưa tỉnh hản, đoạn cuối này rất khó hiểu và kỳ lạ là sau khi cảm nhận tỉnh lại mình vén màn ra với nấy điều khiển bật ti vi và có nghe thấy âm thanh từ ti vi phát ra, vì lúc đó đang có ý nghĩ sợ phải bật ti vi ngay để không còn sợ lữa, tự nhiên lúc này bừng tỉnh thật sự mình ngồi dậy nhìn ti vi vẫn thấy tắt, thật sự rất khó hiểu ở đoạn cuối, mợi cảm giác mình vừa trải qua nhớ như in và mình nghĩ đây không phải giấc mơ, vì hoàn toàn cảnh vật trong phong y hệt, và trong toàn bộ xuất hồn mình đều bị nằm bất động, chỉ có thể ra lệnh bằng ý nghĩ, muốn di chuyển đi đâu thì chỉ cần khởi ý nghĩ là được, thậm chí mính đã thử khởi ý nghĩ ngồi dậy và cũng thấy ngồi dậy nhưng người không thể cử động được. trong toàn bộ quá trình xuất hồn minh thấy bộ não hết sức bình thường tỉnh táo như đang thức thật, khác hoàn toàn với giấc mơ, và trong cả thời gian đó chỉ có nằm, và vẫn cảm nhận đang nằm nhưng lúc suy nghi cảm nhận đến tay thì có tay, còn lại như một khối bất động, không cảm nhận thấy nóng hoặc lạnh, không cảm nhận thấy hơi thở, cảm nhận thấy không gian cực kỳ yên tĩnh ngoài tiếng xoet xoẹt và tia điên ra không có một âm thanh gì, và không thể nói được, chỉ nghĩ được, tia xoet xoet với tia điện chỉ có khi mình bị kéo đi, như kiểu chôi nơ lửng cảm giác rất lạ. Vì lúc đó mình thấy sợ và ngac nhiên quá lên không dám thử tiếp và chỉ có mỗi ý nghĩ làm sao để nhập lại hồn. đến bây giờ cảm giác sợ hãi vẫn còn lẩn khuất trong người mình, khi tỉnh dậy mình thấy toat mồ hôi đầu hơi nóng một lúc sau nổi cả da gà lên, nhưng cảm thấy trong người rất bình thường và khỏe, Mọi việc diễn ra như giấc mơ, nhưng đó không phải giấc mơ vì mình tỉnh táo như đang thúc chỉ có cái không sao cử động được, chỉ đến khi mình dùng suy nghĩ thì mới điều khiển được cơ thể.
Nói thêm một chút về cảnh vật, dường như cảnh vật trong phong vẫn thế nhưng nó không được cảm nhận thật chác chắn mà nó hơi ảo ảo kiểu gì rất khó tả, chỉ khi chú tâm vào một cảnh vật nào đó thì nó mói rõ và cơ thể mình lúc đó vẫn nằm bay xuyên màn thật kinh ngạc, nếu lúc đó mình gan lỳ hơn chút có thể thử bay khỏi hẳn chỗ nằm của mình xa hơn nhưng không làm được vì sợ.
Nói chung trong cả quá trình đó cảm giác đầu tiên mình tính lại mở mắt đàu óc rất tỉnh áo và tự nhiên nhận thấy toàn thân không thể cử động vẫn biết mình đang nằm duỗi chân tay trên dường nhưng không cử động được đến khi mình nhìn ra cửa sổ và nghĩ ở cửa sổ tự nhiên người mình bị kéo lại phía của sổ âm thanh xoet xoet và tia điện phát ra, âm thanh phát ra xat ngay tai, và lúc đó mình cảm nhận và nghĩ rất tỉnh táo là mình đã xuất được hồn lúc đấy thấy vui và ngạc nhiên lắm, sau đó là cảm giác sợ đến vội vã xuất hiện.
Đến giờ mình chưa biết bao giờ mình mới giám thử lại lần thứ hai nữa, có lẽ mình xẽ thử lại lần thứ 2 để chắc chắn đó là xuất hồn chứ không phải giấc mơ nhưng chưa biết bao giờ mình làm lại vì rất sợ, mặc dù mình đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ là xuất hồn dù có xẩy ra truyện gì mình sẫn sàng chấp nhận và chiu đựng, kể cả nếu xuất ra và không nhập lại được, và mình đã có ý nghĩ không phải sợ bất ký điều gì xẩy ra, nhưng không hiểu sao khi mình cảm nhận đang xuất hồn rồi thì cảm giác sợ hãi vội vàng rất khó tả hiện ra, cho đến bây giờ chôi qua gần được 1 ngày mà vẫn còn sợ thật là kỳ quái và rất khó giải thích vì sao lại thế, và người duy nhất mình nhìn thấy trong khi xuất hồn chỉ là một hình người mầu trắng toát đang đứng phía đầu dường mình và ngay lúc nhìn thấy mình đã khởi nên ý nghĩ là phật bà quan am và tự chắp tay nhẩm 2 câu và bừng tỉnh.
Thì ra trước đây mình luyện cũng đã có lần tỉnh dậy và tay chân không thể cử động được ra sức hết sức lực vẫn không nhúc nhích được nhưng mình không biết đó là đã xuất được hồn.
Mình không biết là diễn đàn này có ai xuất được hồn không, nhưng đây thật sự là mình đã trải qua sáng ngày 7 thang 6, mọi sự việc diễn ra mình nhớ như in, và mình tin đây không phải giấc mơ, vì lúc đó mình thấy rất tỉnh táo như người đang thức và cảm nhận rõ mọi sự việc diễn ra.
Mình viết lại xin chia sẻ với diễn đàn. vài hôm nữa mình xẽ đăng bài hướng dẫn xuất hồn cho các anh chị và các bạn tham khảo. và nếu đúng thật sự những gì mình trải qua và đó là xuất hồn thật sự chứ không phải giấc mơ thì mình nghĩ bất cứ ai cũng có thể xuất được hồn vì cách thức luyện rất đơn giản. đến giờ nói thật mình vẫn còn rất ngạc nhiên khi trải qua cảm giác đó.
ở đây chắc có nhiều anh chi đã tu học nhiều có thể cho mình một vài ý kiến hay lời khuyên gì không ? mình hoàn toàn là một người bình thường không có mê tín hay bùa chú gì, mình chỉ có sở thích rất thích nghe giảng đạo phật và rất tin tưởng là có thế giới bên kia, và mình luôn có một ý nghĩ là chết xẽ như nào và chết xẽ đi đâu ? tại sao mình lại sinh ra và tại sao mình lại chết.....
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks