1 - Xác chết trôi.
Nhà em ở Cư Xá Thanh Đa, F27, QBT, HCM. Cư xá Thanh Đa là 1 bán đảo, chung quanh bao bọc bởi sông nước. Từ xưa đến giờ, năm nào cũng có ít nhất 2 đến 3 cái xác trôi tấp vô bờ sông Lô S, nhà em ở Lô S. Năm nào cũng vậy, có xác chết là có mặt em đứng đó hóng chuyện. Cái xác nào mới thì nó xanh xanh, tai tái mùi không nặng lắm. Còn cái xác nào mà lâu ngày... em nói thật nhìn như con heo, da thì nhớt nhớt đen đen, lỗ tai lỗ mũi, mấy đầu ngón tay ngón chân cá nó rĩa mất tiêu. Đứng ngược chiều gió thì không sao, gió mà đổi chiều một cái là 1 lũ vừa bỏ chạy, vừa bịt mũi vừa ói
Đặc biệt là xác mới hay xác chết trôi lâu ngày. Cứ kéo lên bờ để yên đó không sao, mà cứ có người thân vừa tới nhận xác một cái. Em cũng đếch hiểu tại sao máu tươi nha, tươi rói đàng hoàng, cứ rĩ ra từ mũi miệng lỗ tai. Em nói thật là đến bây giờ nhiều khi nghĩ lại cũng không hiểu tại sao có hiện tượng đó. Nói không ngoa thì em chứng kiến lúc người thân tới trên 10 lần, lần nào cũng có hiện tượng trên.
Khoảng 22-24 năm về trước(em khoảng lớp 4-5), lúc đó chung cư em ở cúp điện tuần 3 buổi, cúp từ sáng cho đến chiều tối. Trời về cuối chiều khá là nóng nực, nhà em hay kéo nhau ra hành lang mặt hướng bờ sông hóng mát vừa xem dân ngoài sài gòn kéo vào nhà hàng nổi Thanh Đa ăn nhậu, nhảy đầm. Nhà hàng nổi neo ngay bờ sông Lô S, nhà hàng có 1 band nhạc sống chơi nhạc cho khách nhảy. Trong band nhạc có 1 chú chơi saxophone rất là đẹp trai(Tây lai mà) mấy bà dì em ngày nào cũng kéo nhau ra xem chú biểu diễn.
Em nhớ như in, hôm đó ổng tới sớm khoảng hơn 5 giờ chiều 1 chút(em mới đi học về mà), ổng leo lên tầng 2(t1 ăn uống, t2 nhảy đầm ngắm cánh sông nước). 1 tay cầm chai rượu, 1 tay thì cởi phăng áo sơ mi, Người ổng thì trần trùng trục, tay thì cầm chai rượu tu. Xong ổng leo lên lang can t2 hét to lên" nóng quá, nhảy xuống 1 cái lên liền" mặc cho nhân viên nhà hàng ngăn cản. Em nhớ hoài cái cảnh đó, ổng chúi xuống nước cái bủm rồi tự nhiên em thấy nhân viên nhà hàng la í ới, chạy tới chạy lui náo loạn cả lên. Em thì còn nhỏ, vô tư, xoay qua tám với mấy thằng chung lô. Bẳng 1 cái, khoảng 30 phút sau có xe cứu hỏa hú còi chạy xuống. Thế là người dân ở mấy lô khác túa ra, bu chật kín cái bờ sông. Đến tầm hơn 7 giờ tối thì mấy chú lính cứu hỏa mới vớt được ổng. Sau khi la cà hóng hót thì em biết được là xác ổng không bị nước cuốn trôi mà mắc kẹt dưới đáy nhà hàng nổi.
ĐIỀU EM THẮC MẮC ở đây là tại sao ổng nhảy chúi đầu, đã nhảy chúi đầu bao giờ nổi lên cũng phải xa vị trí chúi cũng ít nhất 1-2 mét. Ổng nhảy từ tầng 2 xuống, như vậy khi rơi xuống cũng cách mạn nhà hàng ít nhất 2-3 mét + nổi lên, vị chi ổng cũng phải cách cái nhà hàng đó 1 khoảng khá xa. Vậy mà em không hiểu tại sao ổng không nổi lên, mà lạ mắc kẹt ngược vào trong đáy nhà hàng??? Ai cũng nói ổng bị ma da(hà bá) kéo giò.
1 điều nữa, mấy cái xác chết trôi được kéo lên bờ thì người ta hay để tạm trên cầu phao chờ người thân. Cái xác nào cũng vậy, năm này qua năm khác. Có 1 năm, có 1 con bé học lớp 5 ra cầu phao đứng chơi, em chỉ nghe người ta kể lại là nó bước bị hụt chân lên mấy chiếc thuyền neo ở cầu phao. Sau đó 3 ngày, chính mắt em thấy người ta cũng vớt được xác con bé đó ngay tại cầu phao, người nó trương đen, tanh cực kỳ, vậy mà người nhà nó vừa đụng vào người nó là nó ứa máu tươi ra ngay. Em ngồi type đây, nghĩ lại còn nổi da già.
Năm này qua năm họ, cái cầu phao đó cũng là nơi vui chơi của bọn em cũng là nơi để tạm mấy cái xác chờ người thân tới nhận. Giai đoạn em học cấp 3(khoảng 15 năm trước), được người bà con ở nước ngoài gởi về cho 2 cái cần câu máy. Thế là em và thằng bạn thân(thua em 2 tuổi) cứ 4h30-5h chiều thứ 7 xách cần ra câu đêm đến 7h-8h sáng hôm sau mới về. Phần thì lấy le với mấy em và mấy bô lão trong chưng cư, phần thì thật sự 2 thằng rất ghiền câu cá. Mà nói thật ngoài cầu phao đến tầm 7h-8h là nó tỉnh mịch, chỉ có tiếng nước vỗ bì bạch lên bờ. Vì giờ đó trẻ con bị ng lớn cấm còn người lớn họ thì tuyệt hẳn không tập thể dục ngoài cầu phao. Còn 2 thằng em, lúc thì 2 thằng nói chuyện trên trời dưới đất, lúc thì 2 thằng ôm 2 cái cần im ru đến sáng. Thời gian đó cũng trên 1 năm, vậy mà tụi em cũng chẳng thấy gì lạ xảy ra.

2 - Huế, vùng đất thần kinh.

Mẹ gốc huế, lúc nhỏ thì hè năm nào cũng được về huế chung với mẹ. Từ năm cấp 2 trở đi thì cứ 2-3 năm em lại được đại diện mẹ về huế dự kị ông cố. Nhà ngoài huế đất đai rộng rãi, mỗi bề hơn 100m bao chung quanh nhà là 4 con đường xe hơi chạy. Nhà cố em ở trong đại nội, 125 Trần Nhật Duật, ai ở Huế chắc chắn biết dòng họ Trương Đăng Quế(ông sơ sờ sẩm bên họ ngoại em). Vậy mà khi em bước chân lọt vào khu vực nhà bà cố em là em thấy nó sao sao liền, im ẳng mặc dù chung quanh là nhà của các con bà(mấy người đó là ae với ông ngoại em). Cái đặc biệt là bất cứ nhà nào ở Huế, cứ đạo phật là trước nhà nào cũng có cái am nhỏ.
Ôi mẹ ơi, em là dân sài gòn, ngủ sớm éo được, cứ tối tối là vác xe đạp chạy vòng vòng hồ Tịnh Tâm, rồi ra cầu Tràng Tiền, cứ vòng vòng như vậy lúc thì bún bò, lúc thì chè 75-85 gì đó ở Đinh Tiên Hoàng, cafe sông Hương... Em thề là lúc mấy o, mấy mụ ra năn nỉ tụi em về để đóng cửa thì lúc đó tụi em mới chịu về. Trên đường ngoài thành đã vắng hoe, thì đừng nói lúc đạp xe về trong đại nội. hehehe. Cây cối um tùm, không bóng đèn đường, đã vậy trước sân vườn nhà nào cũng có cái am, đèn dầu leo loét cháy. Tụi em cứ cắm đầu cắm cổ mà đạp, không dám nhìn lui mà cũng hạn chế nhìn 2 bên đường. Cứ đạp về tới nhà là hú hồn hú vía. Vậy mà ngày nào em cũng chơi trò đó riết rồi cũng quen
Huế vào hè rất nóng, cái không khí nó cứ oi bức suốt cả ngày, cứ khoảng 7h-8h tối là mọi người kéo mấy cái giường tre, ghế ra ngoài vườn hóng mát tám chuyện đây đó. Tính em lại rất thích hóng chuyện nên cũng ra vườn nằm hóng chuyện, đặc biệt là chuyện ma Huế. Em nghe họ kể, ngoài huế cứ chặt cây là phải cúng, mà không phải thắp nén nhang xong là chặt đâu, cúng kiếng ghê lắm kìa, xong xuôi mấy ông thợ mới dám chặt. Một lần chính mắt em cũng thấy bà cố em cúng, lạy búa xua, bày mâm trái cây rồi giấy tiền vàng bạc búa xua, xong mấy ông thợ mới dám đốn cái cây nhãn cổ thụ trong vườn. Bác nào giải thích hộ em là tại sao cứ chặt cây là cúng, em thấy chuyện này nó ảo ảo sao ấy
Một lần em hóng chuyện ngoài vườn thì ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Đang say giấc thì thấy ngứa ngáy do muỗi cắn, rồi cảm giác lạnh lạnh do sương xuống. Ôi thôi em sực tỉnh mà không dám mở mắt ra. Ôi mẹ ơi, em tỉnh hẳn rồi đấy, mà mắt em éo dám mở, em xón dái trong quần mà cứ nằm im thin thít. Côn trùng thì cứ kêu rỉ rã trong vườn, gió thì thổi vi vu, mắt thì cứ nhắm mà hệ thần kinh hoạt động hết công xuất(nhắm mắt nằm chết im ở đây hay chạy đại vào nhà). Thôi thì liều vậy, vọt vọt gấp. Khoảng cách trên 20m từ cái chỏng tre vô đến cái ban công nhà, em thề Usain Bolt cũng không có cửa với em. Em phi nước đại mà dép không kịp mang, với tốc độ đó mà cảm giác sao nó chậm vậy??? sao mà tiếng côn trùng vẫn còn sau lưng em, đã vậy còn phải kêu mở cửa nữa chứ. Đứng kêu cửa mà sợ cái gì đó sau lưng, hãi hùng... vậy mà em dính chưởng đến 2 lần rồi đấy.
- Huế, 1999. Lụt.
Mẹ thiên nhiên giận dữ, lụt 1999 là đỉnh điểm của mẹ thiên nhiên. Dân miền Trung chết hàng tá tá người, đâu đâu cũng có tiếng kèn tò te, tiếng tụng kinh, tiếng khóc than. Mọi người trong vườn cố em không sao, nhưng sau lụt thì trong có 2 cái xác cha con ng ta cột ngay cổng, sợ nước cuốn trôi nơi khác. Các vườn chung quanh thì xác chết lềnh khênh máng trên các cây bụi tre.
Trong vườn có 2 cây mận sát nhau. Trước đây cây nào cũng cho trái sai và ngọt, sau vụ lụt tự nhiên 1 cây cành lá um tùm và không cho trái nữa, cây kế bên thì vẫn bình thường. Em thật sự không hiểu tại sao nó lại như thế, nó um tùm đến nổi giống như mấy mái cái nhà sàn trên tây nguyên, Từ đỉnh xuống tới gốc toàn là lá với lá, mận mà mọc lá ngay gốc, mọi người cứ nói 2 cha con chết trôi vào cây mận ở.
- Điện Hòn Chén.
Lần nào cũng như lần nào, em mà lên đến điện rồi là tự nhiên tui im thin thít, trong khi bình thường em tía lia cái miệng. Em đố bác nào lên trên cái gác gỗ tầng 2 mà bô lô ba loa được. Cái không khí nó sao sao ấy, nó trầm xuống một cách khó tả.

3 - Đài Hỏa Táng.

Mẹ thằng bạn thân mất(thằng câu cá chung), mình cũng túc trực bên cạnh. Đến ngày động quan, đem đi thiêu trên Đài Hỏa Táng trên Bình Dương. Lúc đi, bà con họ hàng đông đúc. Vậy mà lúc bỏ cái hàng vào lò thiêu thì mọi người đi về hết, chỉ còn mình em, ông bố(ba nó) và nó. Trời thì về cuối chiều, không khí chung quanh ảm đạm đã vậy chung quanh vẫn còn 5-6 cái lò đang cháy. Các bạn thử hình dung, người thân của 5-6 gia đình + nhân viên chưa đến 2 chục mạng, bao quanh toàn là mấy cái lò thiêu người.... Í ẹ, em vừa nổi da già xong. Mùi gỗ cháy, mùi thịt cháy, mặc dù lò nào cũng có ống khói cao nhưng chỉ cần gió đổi chiều một cái là mình sẽ được thưởng thức mùi thịt người nướng ngay. Cái mùi thơm thơm mà hăng hắc, nó hăng hắc là vì đó là mùi của đồng loại mình mà.
Vậy rồi thời gian chờ đợi cũng xong, nhân viên họ kéo cái khay bằng nhôm hay gang gì đó ra cho mình. Cái hàng sẽ được đặt vào cái khay này rồi mới đưa vào lò thiêu, để khi thiêu xong mọi thứ còn lại sẽ nằm trong cái khay. Họ lậy úp cái khay đổ mọi thứ còn lại xuống nền xi măng. Tưới miếng nước lên đống tro tàn cho bớt nóng rồi 1-2 nhân viên họ lấy đũa gắp xương bỏ vào cái tĩnh tròn cho mình. Em ngồi kế bên vừa sợ mà cũng vừa bắt chước gắp phụ. Em chọn cây đũa dài cũng 4 tấc mà gắp, sợ mà. Vậy mà không hiểu sao chút hồi em toàn là chơi tay không cho nó lẹ. Rồi thằng bạn cũng ngồi xuống kiếm xương mẹ nó phụ em, ông bố thì: kìa kìa con, miếng đó là xương cổ của mẹ đó. Cuối cùng thì chỉ còn 3 người tôi chúng tôi bên đống trò tàn của mẹ nó. Nghĩ lại cũng là: "Nghĩa tử là nghĩa tận" mà thôi. Mà tôi rất bực mình cái vụ Đài Hỏa Táng ở Bình Dương, nó làm ăn sao ấy, thiêu những 6 tiếng mà đem ra còn nguyên đốt xương cổ, còn xương ống quyển thì còn khúc khúc chiều dài như ngón tay. Cái hàng cháy cũng không hết, ngoài cái mớ xương tàng trong cái tĩnh, tôi và thằng bạn hốt thêm 2 bao xốp bự có lẫn than hàng cháy dở và mấy mảnh xương vụn của mẹ nó phi xuống sông Thanh Đa.
Bẳng đi vài năm, bây giờ là bố nó. Chỉ còn 4 người bạn chúng tôi(3b vs 1g) trong cái không khí ngột ngạt của mùi cháy khét, nhưng sao mà nó dìu hiu quạnh quẻ quá. Rồi thì cũng 3 thằng vào làm nốt cái nghĩa tử là nghĩa tận này. Lần này thì tro tàn còn ít hơn, chúng tôi lần này có kinh nghiệm hơn nên nhìn là biết cái nào xương cái nào tro màu trắng.

(tác giả: longegame voz)