Cháu chưa đi phố cổ HN bao giờ nên chưa "hiểu" được phố. Chỉ mới chơi Hội An. Phố Hội An ban ngày lẫn ban đêm đều rực rỡ sắc lồng đèn. Cổ nhưng không trầm. Còn ở HN có lẽ trầm mặc hơn, cháu đoán thế.
Từng có bài thơ về bức tường rêu:
Đời này có trước cả trăm năm
Thế hệ đồng thời mất biệt tăm
Đá xám buồn thiu mà lặng lẽ
Rêu xanh ảo não nén âm thầm
Bao nhiêu lượt khách bao xao cảm
Mấy triệu người ngang mấy xáo tâm
Bất chợt dừng chân nghe lắng đọng
Hình ghi trí khắc tận sâu thâm.
(Vô danh)
Và đây là bài họa lại
Hồn ta rêu phủ đã bao năm
Chỗ dấu loang mờ góc tối tăm
Mưa gợi thêm buồn khung cảnh vắng
Trăng soi càng lạnh bước thâm trầm
Mây đưa xưa cũ về vương trí
Gió kể niềm riêng khuấy động tâm
Những mảnh tranh đời tô đủ sắc
Tường này duy nhất một màu thâm.
Tường rêu không biết nói, phố cổ không biết nói nhưng mà lòng người lại "nghe" thấy, "cảm" thấy. Và "nghe" thế nào, "cảm" thế nào lại là do mỗi người.
...
Trong Trung Hoa thập đại danh tác, không phải ngẫu nhiên mà bản "Cao Sơn Lưu Thủy" (cháu chỉ biết tên gọi này, còn "Lưu Thủy Hành Vân" cháu mới nghe chú nhắc) lại đứng vị trí thứ nhất. Cháu chỉ là đám hậu bối ko hiểu hết ý và tứ của tiền bối qua khúc này. Nhưng cháu thực sự có cảm xúc nhiều khi nghe, nhất là đoạn cao trào như thác đổ, rồi lại nhỏ giọt và thế là hết bài. Hì. Khúc này có phải của ông Bá Nha soạn ko chú? Còn Bình Sa Lạc Nhạn, tiếng đàn khảy nghe như tiếng chim quạt cánh, tiếng chim kêu khan.
Mỗi bài lại gắn với một điển tích...Nói mãi thì nói không hết. Hì hì.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks