VÌ TRÊN ĐƯỜNG SỨ MẠNG

Đường sứ mạng, đã kề vai gánh vác

Thì chớ than,phiền trách đổ cho ai

Bởi ân trên, đã sắp đặt an bài

Là sứ mạng,phải đành cam gánh chịu.

Khi quán xét,tự nơi mình thấu hiểu

Bao nhiêu người,sao xô đẩy về mình?

Âu cũng là,mắc nghiệp nợ chúng sanh

Nên đòi hỏi,dập dồn bao nhiêu thứ.

Do nhiều kiếp,chập chồng ta tích trử

Gieo nhân lành,phúc đức với nhiều người

Khi gặp mình, họ mừng rỡ vui tươi

Xin thọ giới,quy y làm đệ tử.

Dù những kẻ, bạo tàn hay hung dữ

Giác ngộ rồi, trở nên bậc hiền lương

Mở từ tâm, bác ái rộng tình thương

Thật xứng đáng,là con nhà Thích tử.

Vì sứ mạng,trên bước đường lữ thứ

Phải hy sinh, để phụng sự chúng sinh

Phải hy sinh,chẳng nghĩ đến thân mình

Để cứu vớt,bao những người đắm lụy.

Lời Phật dạy,kể từ đời vô thủy

Cả chúng sanh, là quyến thuộc của mình

Mở tâm từ, bác ái độ nhân sinh

Là bổn phận,của người tu giải thoát.

Dù gặp phải,kẻ si mê lầm lạc

Ganh tỵ hiềm,thù oán chống đối chi

Cũng mở lòng,bác ái đại từ bi

Mà dung thứ,quyết độ người cho được.

Lòng hỷ xả,không chút gì chấp trước

Mới cứu người, thoát ra khỏi đam mê

Và thức tâm, tỉnh ngộ sớm quay về

Theo chánh đạo, hầu lo tu giải thoát.

Đã chúng sanh, lỡ say mê lầm lạc

Nhờ đèn từ, đuốc tuệ dẫn đường đi

Trước độ mình,ra khỏi chốn cuồng si

Sau dìu dắt,mọi người đồng tiến bước.

Đường sứ mạng,dù đến sau hay trước

Miễn làm sao, khỏi tam giới Ta Bà

Cảnh Niết Bàn, khỏi sanh tử vào ra

Thì quả mãn,công viên đường sứ mạng.

ĐỘ NGƯỜI TỨC ĐỘ MÌNH

Độ người tu tỉnh hướng về lành

Tuy thấy bề ngoài độ chúng sanh

Nhưng thật bên trong là tự độ

Vì khuyên bao kẻ phát tâm thành

Nhắc người trau sửa thường trong sạch

Đâu nở để mình phải thúi tanh

Lời dạy khuyên đời là nhắc nhở

Tự mình trau sửa được cao thanh.

DỨT KHỎI NGHIỆP ĐỜI

Đời người nhiều lắm cũng trăm năm

Trải biết bao nhiêu thăng với trầm

Vui khổ dập dồn vô số kể

Khen chê cười khóc triệu ngàn năm

Suốt đời rồi cũng hai tay trắng

Quả nghiệp đem theo bởi lạc lầm

Vậy hỡi ai người mau tỉnh thức

Sớm tu giải thoát khỏi thăng trầm.

ĐỜI CHẲNG CÓ CHI !

Rõ biết trần gian chẳng có gì

Nên không mê nhiễm vật điều chi

Mượn thân giả cảnh lo tu luyện

Thoát khỏi trần nhơ chốn ngục tỳ

Vạn vật vô thường đâu có thật

Chết rồi tay trắng chẳng còn chi

Đem theo tội phước do mình tạo

Rõ biết trần gian chẳng có gì !

TUỒNG ĐỜI

Thế gian diễn xuất ấy tuồng đời

Chung cuộc đáo đầu để thử chơi

Kẻ trí biết rồi mau tỉnh thức

Người mê say nhiễm phải chơi vơi

Đó là giả cảnh muôn bài học

Kinh nghiệm biết rồi mới thảnh thơi

Buông bỏ qua rồi nhanh cái một

Thung dung tự tại vạn muôn đời.

HỶ XẢ THÌ AN LẠC

Gay gắt làm chi chẳng ích gì?

Sao bằng rộng lượng đức từ bi

Chúng sanh tiến hóa nhiều cao thấp

Trình độ khác nhau chẳng giống y

Cố chấp làm chi đau với khổ

Rộng lòng hỷ xả đại từ bi

Thân tâm an lạc đời vui sướng

Hạnh phúc biết bao chẳng ngại gì ?

CỐ CHẤP NÊ LÀM TỰ KHỔ LẤY MÌNH

Cố chấp làm chi khổ suốt đời

Thế gian mộng ảo cuộc trò chơi

Danh tài lợi sắc là hư dối

Chồng vợ cháu con cũng một thời

Chung cuộc ra đi chi cũng bỏ

Chỉ còn tội phước lỗ hay lời

Đem theo kiếp khác vay rồi trả

Quả nghiệp cộng nhồi khổ lắm ơi!

TỪ BI THA THỨ ĐƯỢC NHẸ NHÀNG

Hỷ xả từ bi được nhẹ nhàng!

Dù bao oan trái cũng tiêu tan

Cừu thù oán hận bao nhiêu kiếp

Thì cũng tiêu tan sớm muộn tàn

Học hạnh từ bi thường hỷ xả

Oan gia nghi giải dứt nghi oan

Cuộc đời tự tại an nhàn lạc

Khỏi bận sầu lo khổ lụy tràn!

CON MA DỤC

Ma dục lạc,là con ma độc hại

Ma ái tình,làm cho thân bại hoại

Ma dục tình,nó báo hại cả đời

Ma yêu đương,làm khổ sở tơi bời.

Ma đắm nhiễm,nó là ma nguy khốn

Ma mê ngất, đó là ma dữ tợn

Ma luyến tình, loại ma dữ kinh hồn

Ma đắm say, càng quỷ duyệt tinh khôn.

Ma độc nhất,tỏ lòng yêu thương mến

Ma mê hồn,là tử thần sắp đến

Ma gian ác,là nuốt sống ăn tươi

Ma ngọt bùi, đường mật hại lắm người.

Ma trong lòng, nội ứng hại muôn bề

Ma ngoại cảnh,là thiên ma vạn kế

Ma nữ sắc,nam thanh càng thậm tệ

Ma giác rồi, đổi thành Phật Thánh Tiên

Có chi đâu mà ta phải ưu phiền

Ma với phật vẫn cùng chung một thứ

Giác là Phật,mê là ma hung dữ

Vậy người tu phải theo giác lìa mê.

Đó là theo con đường chánh bỏ tà

Đường dục lạc đam mê nguyền dứt bỏ

Thì tội lỗi,không khi đời nào có

Ma hết rồi chỉ còn Phật mà thôi.

Vậy người tu, phải cố gắng vun bồi

Giới định huệ, cho vẹn toàn viên mãn

Thì ma dục,không khi nào bén mảng

Phật lộ bày, Tánh Giác được thuần chân

Là Pháp môn,di diệu rất tối cần

Trừ Tam độc, và Thập Tam ma chướng.

CÔNG ĐỨC CÚNG HẰNG THÁNG

Ngôi Tam Bảo, là của chung tất cả

Nên mọi người phải cố gắng duy trì

Chùa xứ nầy, đâu phải dễ mấy khi

Thiếu ba tháng, bị tịch thu đấu giá.

Cũng vì vậy, nên tôi khuyên tất cả

Quý đạo tâm, Phật tử hãy nhiệt tình

Nhờ mọi người,phải đóng góp hy sinh

Đến đầu tháng,cúng vài đồng cũng được

Tiền thuế má,phone gas và điện nước

Bảo hiểm nhà, mortgage trả đúng kỳ

Bằng trễ chầy, sẽ bị phạt một khi

Chẳng tư vị,chùa chiền chi đâu nhé.

Người chưa rõ,tưởng chùa chiền là khỏe

Quý thầy tu,càng nhiều khổ càng lo

Dựng lập lên, cho bổn đạo học trò

Hàng Phật tử có chỗ nơi tu học.

Thầy tuổi già, nhưng mãi còn lăn lóc

Nếu không lo, thì chùa mất tiếng mang

Phải dấn thân, dù cực nhọc chẳng màng

Miễn có chỗ, chư tăng ni tu học.

Nhờ phật tử, xa gần thương chăm sóc

Mỗi tháng đều,gửi tiền đến cúng dường

Công đức nầy thật to lớn không lường

Cầu nguyện Phật mười phương hằng chứng giám.

NGƯỜI ĐẠO HẠNH

Lời Phật dạy, đừng phân chia phe phái

Một gốc nguồn,từ phật Tổ mà ra

Phận làm con,phải thương mến mẹ cha

Cùng nội ngoại, cũng là chung giòng máu

Tôn kính Phật, đấng cha lành lãnh đạo

Mà đàn con,còn tranh chấp phái tông

Cũng bởi vì, tư tưởng chẳng hòa đồng

Hay nguồn lợi, tranh giành nhiều bổn đạo

Tại bản ngã,cho mình là cao cả

Cho phe mình, là chánh thống độc tông

Theo với ta, thì mới được trường tồn

Bằng trái lại,tìm cách sao diệt tận.

Tu chất chứa,cõi lòng đầy sân hận

Tham sân si, chẳng chừa bỏ chút nào

Miệng thì tu, lòng chất chứa gươm đao

Hay hiền tỵ,ghét ganh đầy gian ác.

Tu như vậy, thì đến sau khi thác

Chắc đọa sâu,xuống địa ngục a tỳ

Muôn ngàn đời, chịu khổ sở ly ì

Thì rất uổng,một kiếp tu lầm lạc.

Vậy lẻ tu,phải cần mau thấu đạt

Tu phải hành, lòng bác ái từ bi

Tu chẳng còn,tánh bỏn xẻn sân si

Càng chan chứa, tình thương vô hạn lượng.

Tâm cởi mở, không chút chi dính vướng

Danh lợi tình, tài sắc bủa bao vây

Nên không còn, chỗ phân biệt đó đây

Nghĩ tất cà, là ông bà cha mẹ.

Hoặc con cháu, muôn ngàn đời có lẽ

Đâu còn chỗ,tranh chấp chia ranh mé

Mà thương yêu,dìu dắt tiến lên

Người giỏi hay,tôn kính trọng bề trên.

Để học hỏi,không dám nào ganh tỵ

Thấy kẻ kém,không bao giờ khinh bỉ

Mà đở nâng, dìu dắt tiến lần lên

Chẳng khi nào,dám tự ỷ bề trên.

Cách đối xử,luôn kính trên nhường dưới

Người biết tu, phải thường hành tích trử

Phước đức nhiều,yêu ma quỷ thần kinh

Phật Thánh Tiên, bao che chở cho mình

Nhờ công hạnh, lòng vị tha cao độ

Kẻ chân tu, sớm hồi tâm tỉnh ngộ

Pháp Lục hòa, Tam tụ phải hành y

Lời Phật khuyên, Kinh Di Giáo gắng ghi

Mới xứng đáng, là con giòng giống Phật

Đừng say đắm, theo bẫy mồi vật chất

Mà bỏ đi,nguồn gốc của ông cha

Hãy bền tâm,thực hiện chữ nhẫn hòa.

Tình huynh đệ,bảo gìn như thủ túc

Miệng thì nói, không chướng gì một chút

Mà tâm trí, mãi vướng đeo trần tục

Cứ đam mê,trong bảy tình sáu lục.

Đâu dễ gì, trở nên bậc Thánh Tiên

Vậy những ai, muốn dứt khỏi ưu phiền

Noi gương Phật,phải tu y như Phật

Đừng tham đắm, đua chen theo vật chất.

Đời giả tạm,có chi đâu chân thật

Nhắm mắt rồi,thì cũng trắng tay không

Đừng nhiễm mê, theo vật chất bận lòng

Để luống kiếp,một đời tu rất uổng.

Đam mê vật chất lắm mà chi

Giành giựt hại nhau ích lợi gì?

Kiếp sống con người như bọt nước

Một đời gẫm lại có bao ni?

Trăm năm chớp nhoáng như tuồng mộng

Được sống làm người có mấy khi

Chẳng kíp mau tu qua rất uổng

Về sau khỏi sợ đọa a tỳ.

KHUYÊN ĐỪNG PHE PHÁI

Tu còn phân biệt để làm gì?

Vạn vật trên đời chẳng có chi

Tiếng Bắc Trung Nam là giả tạm

Tông nầy phái nọ bởi cuồng si

Chấp ngã chấp nhân nên trầm lụy

Thương xót vạn loài mới đại bi

Vậy hỡi ai người xưng Phật tử

Đừng nên tranh chấp mãi làm gì?

ĐỪNG TRÁCH KẺ ĐIÊN

Kẻ điên loạn vọng tánh cuồng ngông

Để ý làm chi phải bận lòng

Chẳng biết hổ ngươi càng bướng bỉnh

Nói năng ngược ngạo chưởi bà ông

Ngang tàng hống hách vì ngu dại

Dung thứ cho người có phải không?

Nếu chấp té ra mình cũng thế

Giống người điên dại tánh cuồng ngông.

NGÀY GIỜ LÀ TIỀN BẠC

Ngày giờ thấm thoát bạc tiền không?

Nhắn nhủ ai ơi hãy giữ lòng

Đừng để phí qua giờ rất uổng

Ráng chuyên tu học sớm thành công

Kiếp đời nhanh chóng như mây nổi

Chậm trễ luống qua chớ mựa hồng

Tiền bạc đầy kho tuy để kiến

Con đường giác ngộ đáng cầu mong.

THÚ MỚI TIẾN HÓA LÊN

Beo gấu hổ lang mới tiến lên

Hung hăng ác bạo vẫn chưa quên

Gặp ai cắn nấy không phân biệt

Muốn được vang lừng tiến tuổi tên

Thâm độc xảo gian thiên vạn kế

Bởi vì thú tánh mãi kề bên

Nay mà hướng thiện quay chân lại

Sám hối tu liền sẽ vượt lên.

TIẾNG GỌI TÌNH THƯƠNG

Ôi! Nhắc đến,Tình thương tôi xót ruột

Thương dân mình, khắp cả nước Việt Nam

Nhiều thiên tai,bão lụt khổ muôn ngàn

Cam đành chịu,vì nhiều năm giặc giả.

Thời loạn lạc,trăm muôn ngàn thảm họa

Nhà cửa tiêu, gia đình phải ly tan!

Muôn triệu người,nằm xuống bởi thác oan

Mong đất nước, hòa bình chung được sống.

Thuốc khai hoang,bom đạn cày cây tiêu giống

Còn núi trơ, mưa đổ xuống ngập tràn

Nên phần nhiều,dân chúng phải lầm than!

Ai thời tiết,càng thiên tai bão tố.

Thương dân Việt, trải nhiều năm đau khổ

Kỳ vừa qua,lụt lội chết quá nhiều

Người nói nhiều, mà giúp chẳng bao nhiêu

Nên tôn giáo,đứng ra nguyền giúp đỡ.

Đồng kêu gọi,khuyên mọi người cứu trợ

Các phần quà, giao đến chỗ tận tay

Quý Tăng Ni, trực tiếp đến giúp ngay

Hầu xoa dịu một phần nào thắc ngặt.

Tôi tuyên quyết,những lời tôi nói chắc

Chẳng qua tay, bất cứ lợi dụng nào

Từ xưa nay, Tăng Ni giúp biết bao

Nên xin phép từ trung ương chớ nệ.

Chánh quyền nào, địa phương đều cũng nể

Phải thông qua,theo luật lệ tuân hành

Vì thương đời,mà cứu giúp chúng sanh

Không vụ lợi,được mọi người tin tưởng.

Kẻ chưa rõ,cho người tu lợi dưỡng

Ếm thế đời,hoặc tiêu cực đê hèn

Không, không đâu,tu hành chớ đua chen

Làm ít nói,đó là điều khiêm tốn.

Việc xã hội, làm không hao không tổn

Bất cứ ai, chỉ từ thiện mà thôi

Hạnh người tu, cần nên phải dung bồi

Giúp sanh chúng, là đền ân chư Phật.

Người thắc mắc, buộc lòng tôi nói thật

Chẳng khoe khoan, để dục lợi cầu danh

Nói ra đây,với một tấm lòng thành

Mong quý vị,đóng góp vào đa thiểu.

Và như ai, muốn ra công tìm hiểu

Cùng Tăng Ni, đi đến giúp tận nơi

Được thấy nghe, không sai sót một lời

Từng chứng kiến, biết bao nhiêu ngàn vị.

Sự đóng góp, là phát tâm tùy hỷ

Tự gởi về, hoặc tôi gởi dùm cho

Tại Việt Nam,Tăng Ni sẳn lòng lo

Giúp quý vị,được toại kỳ sở nguyện.

Tiếng gọi tình thương đến mọi người

Từ tâm giúp đỡ chẳng riêng tư

Với tình dân tộc con hồng lạc

Giúp được bát cơm nở nụ cười

Miếng thuốc mảnh chăn che đở lạnh

Ai người thong thả có dư thừa

Xớt chia một nắm trong khi đói

Phước đức lớn to gấp vạn lần.