kết quả từ 1 tới 20 trên 849

Ðề tài: Lơ ngơ, lung tung

Threaded View

Previous Post Previous Post   Next Post Next Post
  1. #11
    Lục Đẳng Avatar của splen
    Gia nhập
    Nov 2009
    Nơi cư ngụ
    Trung Sơn
    Bài gởi
    8,027

    Mặc định

    Mai tôi về cõi Vĩnh Hằng muôn năm

    1.
    Tôi hiện diện như sắc màu buồn bã
    Không là gì tôi biết phải làm chi
    Trong hư thật để vu vi gió thổi
    Trên bước đường tôi chẳng biết lối đi

    Như đuổi mãi giữa hình và chiếc bóng
    Tôi say sưa chết chóc với buồn rầu
    Bốn mùa tan mục rã đã bao lâu
    Sương giăng ôi hồn tôi sầu vạn thủa

    Phải chăng nhớ cái nhìn xuyên trăn trở
    Số kiếp mình hằng sa số vô biên
    Lời hát thiêng ngày vẫn vang trên biển
    Bóng hình em tôi bỏ lỡ chân trời

    Mặt đất hoang vu những con chữ chạy
    Cháy bổng mặt trời vụt tắt đêm ngây
    Ảo huyền em về hư vô khoác áo
    Đánh rơi tiếng cười thầm chết hố sâu

    Trong tận tuyệt nơi đâu tôi ngơ ngác
    Khi quách thành cờ rũ trước phong ba
    Lại phất lên khi tôn quý bước qua
    Là cũ kỹ trong tôi và tất cả

    Sợi tóc người ai sâu kim bát nhã
    Đá cuội nhẹ tênh thuyền lội ngược vọng
    Gõ chuông mở lối về chốn cũ
    Khóc bụi mù và gió lốc rẻ khinh

    Cuốn tất cả mọi bình sinh hư thực
    Quyện cả vào mọi sắc mực trắng đen
    Nhóm nhém những tiếng nói là tạo hóa
    Quy luật tột cùng quy luật muôn năm

    2.
    Trong khao khát chim băng qua sợ hãi
    Những cánh rừng người lạc giữa la bàn
    Tiềm thức luôn là mối buộc ràng
    Một bệ phóng hướng ta về vô nghĩa

    Biết như thế chiều hôm qua buồn thế
    Sáng hôm nay sáng không có mặt trời
    Lửa đi đâu người thắp nến trông đâu?
    Giữa canh vắng ngồi tựa vào giông bể

    Sự chết được gieo sự sống đuổi theo
    Đuổi mỏi mệt lại nằm lì cát bụi
    Mặc gió bay không hỏi dấu tương lai
    Mặc hiện tại là ai hay là bụi

    Vẫn là bụi vô tư đi - lãng quên
    Vẫn là bụi yêu lãng du - lênh đênh
    Ai nhặt mảnh vỡ gắn kết mông mênh
    Tìm giải thoát trong nỗi niềm tuyệt vọng

    Sự sóng cái chết vụt biến thoăng thoắt
    Vạn kiếp luân hồi đứa trẻ dạo chơi
    Đứa trẻ đùa vui trong bể bơi
    Giữa con sông thần thánh và quê nhà định mệnh

    3.


    Huy hoàng quá khứ trần đời
    Sớm trưa sáng tối dạo chơi thôn làng
    Mơ hồ nợ với buộc ràng
    Tôi đi như thể chẳng màng đôi chân
    Tôi đi như kẻ cơ bần
    Trả vô số kiếp thiêu thân lên đường
    Ngoái về cắt mọi luyến thương
    Có chăng đôi mắt vấn vươn mây chiều
    Tôi dừng giữa bến cô liêu
    Nằm nghe hư ảo thầm yêu một người
    Đắng cay đã lấp tiếng cười
    Ăn năn số kiếp muôn lời thở buông
    Lẻ loi trong bể mưa nguồn
    Phải chăng như hạt mưa tuôn vô ngần
    Tôi chờ xả bỏ báo thân
    Giã từ câm lặng câm câm tôi về


    4.
    Ôm người yêu tôi lạc về kiếp trước
    Trốn núi rừng và lũ quỷ vào thành
    Lửa mong lung tôi đốt giữa thông xanh
    Yêu câm lặng mắt long lanh ánh sắc

    Hãy dừng lại dù tôi là nhỏ bé
    Cho hồn mình lũ quỷ đỏ chùng chân
    Đã bước vào và cướp hết người thân
    Nhưng không thể xóa ngàn đời quá khứ

    Tôi tụng kinh siêu độ mỗi chiều buồn
    Sáng ngày triết tưởng lại trào tuôn
    Tôi tuyệt vọng ngâm bài cuồng vọng
    Mặc cuộc đời lạc lỏng và tôi điên

    5.

    Tôi sẽ mãi đi quanh quẩn trong cái vườn đào
    Và không cần biết cái phồ phường ồn ào rồi quạnh quẽ
    Tôi đã chết nhưng chết trong buồn tẽ
    Chết không nhận ra
    tôi sẽ tất cả là tù đày
    và hỏa ngục là quanh đây
    Trời Việt Nam gió Vietnam âm thầm và che dấu
    Hồn tôi đâu?
    Tiếng tôi đâu?
    Nói lên mình là hạt cát
    Giữa muôn triệu con người vẫn mộng mị như tôi


    6.
    Bình an cho tất cả sinh linh trên mặt đất này
    Trừ tôi
    Tôi đã bỏ giã từ rồi đi tiếp
    Lời hứa cả ngàn năm
    Xưa và nay và ngàn năm
    Tôi đã không còn thuộc vào cái gì ảo mộng
    Vào cuộc sống và lý tưởng đi đến ngõ cùng
    Mới hốt hoảng buông tay
    Tôi buông tay từ buổi đầu như buông linh hồn mình vậy
    Và có ở nơi đâu tôi cũng đã mất rất nhiều

    7.
    Mắt tôi ướt long lanh ngày rực rỡ
    Hồn tôi tìm muôn thưở cõi hoang cùng
    Giữa trong ánh mắt muôn trùng
    Núi non biển cả đang vùng xướng ca
    Chân lý đang tắm gội
    Chân lý ở đâu xa
    Cũ và mới tìm ra
    Sóng vang gió dậy hai hàng phượng bay
    Mù tung kín lối trăng bày
    Đêm mơ kiếp nhộng chờ lay thiêng đàng

    8.
    Từ thành quốc cỗ tái sinh
    Bước về cái buổi bình minh reo cười
    Tôi hiện hữu khi làn gió tắt
    Đèn không soi để ánh trăng huyền
    Bần bật lời máu oan khiên
    Chảy từ hỏa diệm vô biên phun trào
    Chim kêu tiếng lạ xôn xao
    Ta bà như giấc chiêm bao hóa thành
    Ác mộng mò mẫn mong manh
    Giữa hàng liễu rũ đan thành áng mây
    Thấy mình vượt biển tôi bay
    Trên đôi cánh nhỏ lung lay phép màu
    Tôi về nhớ bước ly tao
    Về ngang quá khứ đã đau kiếp người
    Chậm chân tiếng khóc hóa cười
    Tôi về miếu cũ bùi ngụi thêm hoang
    Dấu chân lạc mất địa đàng
    Đào Nguyên không cửa hai hàng tôi đi
    Biệt tôi khuất giữa kinh kỳ
    Lâu lâu bóng giữa từ bi rồi cuồng
    Hương còn phơi giữa phố buồn
    Say còn tôi ngụ cội nguồn khổ thăng

    9.
    Đất trời trong một con người
    Hư vô từ một nụ cười môi em

    10.


    Tôi nhìn
    Mặt trời thui thủi lặn
    Mặt trời đã tắt nguội
    Ánh sáng trong tôi
    Ánh sáng của im lặng ngơ ngác
    Anh đã đi
    Đêm hoang vu của tôi
    Nụ hôn còn nóng hỏi
    Vụt mất vài giây
    Thời gian không bỏ chạy
    Tôi ôm chầm chuyển hóa hư khô
    Những bọng cây chết khô
    Khắp mặt đất này toàn là mộng mị
    Hãy xô ngã hãy dẹp hết
    Xác con chim động đậy rồi bay về
    Những rừng cây bên cửa sổ
    Tiếng chim lọt qua và đánh thức
    Người chơi đàn rung những thiên âm
    Tiếng chim lọt qua và rột rửa
    Người gục đầu bên ngọn giáo bơ vơ
    Tiếng chim lẩn vào và tiếp dẫn
    Người vãng sanh vầng ngũ sắc chói lòa
    Tiếng chim thổi bay bùa yểm
    Núi chuyển mình địa chấn lăn lốc
    Lá bùa nổi lên
    Thành phố bị nhận chìm trong xoáy
    Giấc ngủ say
    những trái cây trũi nặng
    Sao không buông mình
    bám víu nhọc nhặn
    như tôi đang vác nặng
    Sao không buông mình
    tất cả, quả đất này là hòn đá
    Tôi ném quăng vào tận tuyệt
    Dày xéo và bóp méo không gian
    Kéo kéo mãi sợ tơ buộc ràng
    Tơ hồng, tơ ngũ sắc
    Buộc tôi buộc em buộc tất cả
    Tôi đứng đợi hương ủ nồng xông hương trầm bát ngát
    Tôi nằm đợi vị chát đắng của đời ngọt ngào chảy qua môi
    là máu tôi, lệ tôi
    là máu em, lệ em
    là máu sinh linh, là lệ sinh linh
    là hương cỏ sương
    là hương cỏ nắng
    hoang nửa đêm hay xanh trong sớm
    Tôi nhìn
    Tôi kinh
    Tôi yêu mà bỏ chạy

    11.
    Nhìn trời sấm lòng tôi run sợ hãi
    Mộng giật mình tay níu bắt hư vô
    Từng chuỗi hạt chú trì trên đất khổ
    Bát mê hồng lửa cháy rụi cành khô

    Rồi không nghĩ tôi bước về sự thật
    Bỏ ngoài tai những quỷ mị ru hồn
    Tôi cứ bước trên đôi chân thực tại
    Mở lối vào trong hớt hãi đêm sâu

    Rồi nhắm mắt tôi nhìn vào hun hút
    Lịch sử tôi và năm tháng trôi rồi
    Từng chiếc lá ngàn mùa qua vẫn rụng
    Và con sông không một bóng thuyền về

    Nhiều khi khóc nghĩ về xa xôi quá
    Mãi vì ai trời hay thắp ngàn sao
    Ánh mắt em dường như chỉ một màu
    Dắt anh đến thiên đường chiều biệt lặng

    12.
    Oan oan dấy cuộc não phiền
    Nghìn câu được mất vô biên con đường
    Rãnh tay rộn gió yêu thương
    Chùng chân nối gót vô thường trăm năm
    Đêm về bút mực giấy căm
    Đèn khuya soi sử con trăng soi lòng
    Ngày qua thế cuộc tan bồng
    Tháng tư tuyệt tận trong lòng nạn tai
    Mấy người khóc biển bi ai
    Mặc người ngóng đợi đương lai hạ phàm
    Máu người đổ biển bờ tan
    Quách thành dấu mất điêu tàn trên môi
    Mất cha mất mẹ mồ côi
    Nương nhờ người bác buông trôi tháng ngày
    Giữa khuya trong mộng cờ bay
    Ảo hư thực giả tỏ bày nơi đâu
    Rượu ta rót tiễn hồn sầu
    Đưa chân từ buổi bể dâu lên ngàn
    Gió về bụi cát lang thang
    Người về phố thị xưa tàn hội vui
    Còn chăng con nước ngậm ngùi
    Kia bờ núi đá chôn vùi cốt chân
    Đồng xanh liềm gặt vô thần
    Búa toan phá nát mộ phần hiển vinh
    Bốn ngàn năm mắt bội tình
    Bốn ngàn năm cáo thình lình bước qua
    Bốn ngàn năm giữa can qua
    Nước cờ chiếu vận ngân nga điệu hờn

    13.
    Nghìn con mắt vẫn nhìn nhân thế
    Buồn lê thê đôi gót chân về
    Ta về đến khi người đi mất
    Từ buổi nao mới thật ước thề

    14.
    Còn lại đó cõi ta tĩnh lặng
    Dấu bờ môi năm tháng khô cằn
    Sao mắt biếc còn long lanh ngấn
    Ướt bờ mi trên lá cỏ sương

    15.
    Anh hồi tưởng bóng hình em để vẽ
    Dẫu tháng năm đã xa cách vô vàng
    Anh quên cả lối địa đàng
    Bởi hồn chỉ gãy điệu đàn nhớ em

    16.
    Nhớ xưa ngự chốn thiên đình
    Mà nay giữa chốn u minh đêm dài
    Nhớ về một chốn bồng lai
    Giữa đêm tựa cửa bóng dài lối đi
    Ngựa hồng cửa gió anh phi
    Giờ đây hạc giấy vi vu anh về

    17.
    Ngã lưng về một nấm mồ
    Ngẩng đầu trừng mắt hư vô ngó thời
    Một cơn gió lớn tung trời
    Mới hay châu chấu đòi dời bánh xe

    18.
    Chúa là ảo giác hư vô
    Phật là hòn đá ai xô cũng cười
    Còn anh là một kiếp người
    Sướng vui buồn khổ ngậm ngùi lỡ mang
    Anh là áo rách lang thang
    Giang hồ du tử ngang tàn sợ ai
    19.
    Trần gian đôi lúc bùi ngùi
    Tan rùi lại mở cuộc vui mấy hồi
    Anh về thế cuộc đã rồi
    Anh đi lỡ chuyến thì thôi anh về
    Em mừng anh lại u mê
    Dắt tay đi tiếp lê thê con đường

    20.

    Áo dòng anh chán xé phăng
    Cà sa rách nát anh quăng bên rừng
    Khỏa thân anh cũng đã từng
    Mặc không không mặc tửng tưng cũng thầy
    Có người thích cỡi gió mây
    Anh yêu cát bụi loay hoay lót đường

    21.
    Gõ tay vào mấy vách tường
    Lắng nghe tiếng vọng vô thường trong rêu
    Giữa khuya lạnh, gió đìu hiu
    Phất phơ màu tóc đã nhiều tuyết sương
    Anh đi đã mấy con đường
    Mà hoang vu lấp phố phường đổi xa
    Anh đi đòi bóng sơn hà
    Hồn hôm vách núi lúc qua đêm rừng
    Về ngang lối cũ ngập ngừng
    Nao nao cảm xúc phải từng lối xưa
    Một cơn mộng mới đây vừa
    Mà nay đổi khác cơn mưa đổ buồn
    Hồn anh như vỡ như tuôn
    Tan vào hư ảo cội nguồn ở đâu?

    22.
    Thời gian dài đo chi để nhớ
    Thủa hồng hoang có thật ngây thơ?
    Còn nay ngơ ngác trăm đường lớn
    Lối nhỏ lạc rồi mới tới đây




    23.
    Gió mang mưa rắc bên đồi
    Anh mang hạt giống luân hồi lên gieo

    24.
    Tên hoa cũng gợi nỗi buồn
    Sắc hoa như sắc hoàng hôn của chiều
    Phải chăng lạc giữa ngàn liêu
    Nên trong tất cả cũng đều có anh

    25.
    Buồn quá quanh đây rừng và núi
    Mai thành tiên giữa gió và mây
    Vẫn tiếc làm sao cuộc vui ấy
    Quên mất ngàn xưa kiếp lưu đày

    26.
    Trên bờ đê anh ngồi nhìn em chết
    Cứ nhìn cười vì nào có biết bơi
    Giữa tiếng súng là tiếng anh huýt gió
    Chết đi em khỏi phải chém giết hoài

    27.
    Anh chết xanh lè giữa cỏ xanh
    Máu em hồng loan giữa má môi hồng
    Những màu sự sống anh yêu thích
    Từ lúc ban đầu đến hôm nay

    28.
    Đổi tiếng cười cho những người chiến bại
    Địch rủa nguyền hát mãi những chiến công
    Kẻ xuôi tay hay người còn sống
    Kệ mẹ đúng sai kệ luôn lòng
    Đem đi vinh hiển bao năm sống
    Vẫn gửi lại đời trước lúc đi
    Kẻ chiến bại tức tưởi vứt đi
    Người anh hùng lấy quyền gì ôm mãi
    Vào chung nhau một nấm mồ
    Yêu thương oán ghét nào cùng chôn vô
    Những kẻ ngụy gieo hận sầu thống khổ
    Phủ lụa nhung dệt chỉ điêu tàn
    Những kẻ ngụy bạc vàng kho chất
    Dựng tượng đài sự thật chôn chân
    Kia loài ngạ quỷ
    ta hỏi tiền thân
    Kể rằng thưở trước là thần cõi nhân

    29.
    Lỡ tay làm đổ cơ đồ
    Mới hay đất cát mơ hồ máu xương
    Đường lịch sử nẻo hoài hương
    Bốn ngàn năm bóng hoang đường rõ đau
    Chích trong ít giọt máu đào
    Soi xem còn chút phần nào nghĩa nhân
    Dang tay bắt mặt vô thần
    Bàn chân dẫm nát mộ phần tổ tiên

    30.
    Đợi hạt mưa cuối đã ngưng
    Rời hang mới thấy rưng rưng cảnh đời
    Chán trường nhìn những cánh dơi
    Chạy ngày đêm đến rong chơi lượn vòng
    Đợi ngày bỏ lại cùng gông
    Đêm đêm mở hội tang bồng nghĩa trang
    Hồn nào dạo bước lang thang
    Dừng chân tâm sự trăng vàng đã lên

    31.
    Tôi khách trọ thu mình trong quán nhỏ
    Ngại ở hoài vì chẳng biết lối đi
    Nhân quần mở hội văn thi
    Gửi đời trăm vạn pho thi để đời
    Diên Hồng hào khí chưa vơi
    Tiễn chân lãng khách thương đời mà đi
    Gửi trong sương gió nụ cười
    Gửi trong hoa khói tình người trăm năm
    Đề thơ đôi bút tôi ngâm
    Đàn tôi đôi tiếng âm thầm tương tư
    Qua sông người chớ chần chừ
    Giang sơn chờ ngóng tin người buổi mai

    32.
    Xua tan làn khói tìm bóng dáng
    Kéo thấp tầng cao để buộc ràng
    Hương bay sắc cũng úa tàn
    Nhưng cho ta giữ vô vàng chút xưa
    Đã từng trong cõi nắng mưa
    Mai về vĩnh cửu hề chưa thay lòng.







    Last edited by splen; 11-05-2011 at 08:23 PM.
    Cuộc Đời Cứ Thế Xoay Tròn – Người Người Vẫn Thế Mê Muội.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. TRuyện về bùa lỗ ban(sưu tầm)
    By nghichngom85 in forum Thế Giới Bùa Ngải
    Trả lời: 14
    Bài mới gởi: 08-01-2012, 05:49 PM
  2. Luyện Bùa Ma -Hùng Sơn
    By nghichngom85 in forum Thế Giới Bùa Ngải
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 26-03-2011, 11:42 AM
  3. Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 28-01-2011, 10:53 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •