Bố bước vào phòng, mở cái tủ quần áo ra để lấy mấy cái móc áo. Trong khách sạn, mỗi một phòng được 4 cái móc áo được nhân viên để sẵn trong tủ. Thế nhưng khi mở ra thì bố chỉ thấy có đúng 3 chiếc móc áo thôi, còn lại một cái thì mất cái đầu móc nên không thể sử dụng được.Lấy 3 chiếc cầm trên tay, đóng cửa tủ lại .... Khi bố tôi bước ra đên gần cửa thì nghe một tiếng "keng" ngay dưới chân.

Bố tôi giật mình nhìn xuống đất thì dường như có ai quăng cái đầu móc áo còn lại ngay trước mũi giày của ông.....

Không thể giải thích được việc này, ông lấy chân đá cái móc vào trong góc và bước ra khỏi nơi đó.

Bước vào phòng 306, ông ủi đồ bằng bàn ủi mang theo của dượng ba. Đang ủi bỗng nhiên ông nghe tiếng con bé Li nói với dì ba bằng giọng cực kỳ hốt hoảng và tức tưởi như muốn khóc :

_ Mẹ ơi ..... sao trong tấm hình này có con nhỏ nào đang nhìn con .... mẹ ơi ...

Mọi người quay lại và đến gần xem bức ảnh trong điện thoại của nó. Khuôn mặt nó xanh như tàu lá . Dì ba tôi nói với giọng đứt quãng pha chút giận dữ để lấn át đi cái cảm giác rờn rợn này:

_ Mày xạo mày , chắc cái màn cửa thôi ..... hay là con Ti đứng đó phải không .....

_ Con ..... không có..... trong phòng lúc đó ...... chỉ có mình con.... đâu có ai đâu ...

_ Đúng rồi , trưa này anh bước vô thì chỉ thấy nó đứng trước gương để chụp hình thôi. Trong phòng không có ai hết .

Bố tôi nói vậy như lời chứng cho cô bé không hề đặt chuyện.
(còn tiếp)