Nhà Phật có bài kệ rằng:
Chư ác mạc tác,
Chúng thiện phụng hành;
Tự tịnh kỳ ý,

Thị chư Phật giáo.

Nghĩa là:
Điều ác đừng làm,
Điều lành gồm làm.
Tự lắng lấy lòng,
Phật dạy như thế.

Trong bài kệ này chia ra làm hai phần rõ rệt: Mỗi phần gồm có hai câu. Phần thứ nhất hiển thị pháp môn Tu Phước, còn phần thứ hai hiển thị pháp môn Tu Huệ.

Mà thế nào gọi là tu phước và thế nào gọi là tu huệ?

Cứ theo hai câu: Điều ác đừng làm, điều lành gồm làm, thì tu phước có nghĩa là dầu ở cảnh nào, kẻ tu hành trước hết chẳng nên làm điều chi tổn hại đến người mà chỉ lo làm việc lành, làm những việc có ích lợi cho quần sanh. Đó là căn bản của phép tu nhơn đạo.

Còn tu huệ là tự tu sửa lấy mình để được minh tâm kiến tánh, nhận rõ chơn lý, đoạn các nghiệp phiền não, liễu thoát sanh tử luân hồi, nghĩa là tin sâu vào lời Phật dạy.


nhớ nhé !
trứoc khi tu theo pháp phật thì phải tu nhân đầu tiên .
Tu nhân đầu tiên là : không nói lời đâm thọc
!