BỨC HUẤN THƯ THỨ HAI
Thân thể của xã hội có lành mạnh hay không chính là nhờ những tế bào gia đình mà có, con người tu và gia đình cũng vậy. Song song với xuất gia cũng nên phát triển tu tại gia tùy theo căn kiếp của từng người, gọi là đời đạo song tu, để vừa lo tròn Nhân đạo lẫn Thiên đạo cùng một lúc. Người tu nên chọn cách nào đừng gây khổ lụy cho gia đình. Nếu gia đình đồng ý cho xuất gia thì càng tốt. Nếu đi xuất gia mà đem lại buồn khổ cho người thân (nhớ thương, sanh bịnh) thì người tu nên tu tại gia để tránh nghiệp cho người thân.
Tu là sửa tâm tánh càng ngày càng đi đến thiện lành, tôn giáo đạo phái chỉ là hình thức hữu vi, phương tiện giúp cho người tu có điều kiện để tiến hóa mà thôi. Chính xác thân tứ đại đã là ngôi chùa, linh hồn tạm trú trong một kiếp đặng tu. Thế nên con tu tại gia cũng ở trong nghiệp chướng này mà có xuất gia đi nữa linh hồn con cũng không ra khỏi xác thân nghiệp chướng ô uế này đâu.
Phải lấy xác thân làm tu viện, làm chùa.
Lấy tâm thức làm đạo sự.
Lấy ngoại vật làm kinh sách.
Lấy tình thương làm bè bạn.
Lấy giới luật làm thực phẩm.
Lấy nhẫn nhục làm quần áo.
Lấy tinh tấn làm giải trí.
Tu học cho đến khi nào giác ngộ, coi gia đình là chùa, người thân thành tăng ni, họ hàng bà con thành bổn đạo. Thiên Đàng tại thế, Niết Bàn cũng ở Ta bà này chứ không đâu xa. Đắc thì ở đâu cũng là Niết Bàn, còn chưa đắc thì ở đâu cũng là Địa Ngục con à.
Thế nên com muốn đạo đức hóa xã hội, tức là đang phụng sự cho Thiên Cơ rồi. Tự giác được Ta rồi mới Giác theo gia đình, cho xã hội quốc gia, cho thế giới, cho chúng sinh vạn vật… Các vị Giáo chủ nổi tiếng về trí tuệ về đạo đức, đều phải tự giác mình trước rồi mới độ cho người.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks