Mẹ Về Đứng Dưới Mưa...
Lm. Anmai, DCCT
Giuse Đặng Văn Kiếm
Thư Ký Văn Phòng Chủ Tịch
Kể từ 09.07.2008 đến nay 25.07.2008. Đức Mẹ vẫn tiếp tục tỏ dấu lạ cho rất nhiều giáo dân khi đến kính viếng Mẹ. Hàng đêm có nhiều ngàn người tề tựu về đây để cầu nguyện: Giáo xứ Bạch Lâm, hạt Gia Kiệm, Gp. Xuân Lộc (cách Sg 80km, nằm trên đường SG - Dalat)
Buổi tối thư giãn, đang dò kênh để xem tin tức bỗng nhiên lại đến kênh ca nhạc. Một giọng hát trầm ấm đi vào lòng người ngân nga bài hát khá quen thuộc sau năm 1975 hát về người Mẹ Việt Nam: “Mẹ về đứng dưới mưa che đàn con nằm ngủ...” bỗng nhiên tôi nhớ lại hình ảnh Mẹ của mỗi kitô hữu chúng ta trong dịp đến viếng thăm Mẹ ở giáo xứ Bạch Lâm (Xuân Lộc)
Trong vài năm gần đây, chuyện Đức Mẹ hiện ra, Đức Mẹ khóc, Đức Mẹ chảy nước mắt hình như xảy ra liên tục và “tiếng lành đồn xa” nên người người bảo nhau đến viếng Đức Mẹ. Nhiều nơi và nhiều thời gian trước tôi không có cơ hội để đến với Mẹ. Bỗng nhiên tối nọ có người rủ tôi về Bạch Lâm để nhìn thấy Mẹ khóc. Nghe đâu cách đây non 2 tuần, Mẹ đã nhiều lần khóc và nhiều người đã thấy được điều ấy.
Với tôi, thật sự Mẹ có khóc hay không khóc, Mẹ có hiện ra ở chỗ này ở nơi kia không gì là ngạc nhiên cả vì theo tôi thì từ thuở xa xưa lắm rồi, từ thuở mà Thiên Chúa mời gọi Mẹ cộng tác vào công trình cứu độ của Ngài thì Mẹ vẫn có đó, Mẹ vẫn còn đó để cùng cứu nhân loại tội lỗi. Chuyến đi Bạch Lâm này là chuyến đi để nhìn con cái Mẹ đến với Mẹ như thế nào vì những lần trước đây như ở Tàpao, như ở trước nhà thờ Đức Bà, như ở Xóm Chiếu, như ở La Vang trong dịp phái đoàn Toà Thánh viếng thăm Linh Địa... tôi chưa được diện kiến.
Tôi đến bên Mẹ đang khi trời mưa rả rích, trước đó tôi được biết là có một cơn mưa thật lớn và trong cơn mưa thật lớn đấy Mẹ đã khóc. Mẹ khóc và nhiều người thấy máu chảy ra từ khoé mắt của Mẹ. Ngay trong cơn mưa tầm tã ấy Mẹ đã khóc bên con cái Mẹ ở Bạch Lâm như nói lên rằng Mẹ về dưới cơn mưa để Mẹ nghe lời con cái Mẹ cầu xin, Mẹ che chở con cái của Mẹ từ khắp nơi tuôn đến được an bình.
Chuyện Mẹ khóc, Mẹ hiện ra, Mẹ làm cho bầu trời khác lạ là chuyện hết sức nhạy cảm và tế nhị để rồi các đấng các bậc trong Giáo hội chẳng dám quyết định một chuyện gì cả. Dẫu rằng có những chuyện rất rõ ràng như tràng chuỗi trên tay Mẹ ở Bạch Lâm bỗng nhiên cứ phát sáng, như chuyện bầu trời khác lạ ở Linh Địa La Vang cứ hiển hiện trước mắt con người nhưng chẳng ai dám đưa ra một kết luận chính thức. Thế nhưng bên dưới cái sự kiện Mẹ khóc, bầu trời thay đổi đấy nó gợi lên trong những người tin rằng có Mẹ thật sự và Mẹ đã hiện ra để nhắc nhở con cái Mẹ điều gì đó. Có một điều lạ và trùng hợp là trong tất cả các lần hiện ra ấy, một sứ điệp mà Mẹ cứ nhắc đi nhắc lại với con cái Mẹ là hãy ăn năn sám hối và hãy siêng lần hạt Mân Côi.
Ngẫm nghĩ cũng buồn cười, giữa một thế giới mà như Chúa Giêsu nói ngày xưa là “thế hệ gian tà và độc ác” này mà Mẹ không hiện ra mới là chuyện lạ. Và mỗi lần Mẹ hiện ra mà Mẹ không khóc mới là chuyện lạ.
Mẹ không khóc sao được khi mà đời sống luân lý ngày càng tuột dốc. Ngày hôm nay người ta phá thai nhiều quá chẳng lẽ Mẹ không khóc sao? Ngày nay đời sống gia đình đổ vỡ nhiều quá chẳng lẽ Mẹ lại ngồi yên một chỗ để nhìn sao? Ngày nay đời sống tu trì trong nhiều cộng đoàn nó làm sao đấy để rồi Mẹ phải lặng thinh sao? Ngày nay đời sống của nhiều linh mục được mệnh danh là con cái của mẹ sống chẳng ra làm sao cả để rồi Mẹ cứ nhìn các vị sống lung tung sao?
Một người trong nhóm đến thăm Mẹ tối hôm ấy đã bộc bạch với tôi: “... Với chúng con thì những lần mà Mẹ khóc này đã làm tăng thêm lòng tin nơi chúng con, nơi con cái chúng con, nơi gia đình chúng con. Nhiều khi bôn ba với cuộc sống quá phức tạp chúng con hình như mất niềm tin. Thế nhưng khi nhìn thấy Mẹ khóc để rồi chúng con tin thật Mẹ đã hiện diện và chúng con chỉ bảo nhau sớm tối kinh hạt cho nghiêm túc và nhắc nhở nhau sống cho đàng hoàng...”. Một người khác lại nói: “... Mẹ hiện ra như thế này mà sao người ta không chịu tin...”.
Tất cả những lần mà Mẹ làm “chuyện lạ” gần đây ở Việt Nam còn nằm trong ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa qua Mẹ mà nhiều người còn do dự, còn chưa dám xác tín. Thế nhưng, dẫu sao đi chăng nữa thì qua những lần như vậy ở La Vang, như ở Bạch Lâm đều nói lên rằng tình yêu giữa Mẹ và con, giữa con và Mẹ vẫn mặn nồng thắm thiết như thuở nào. Mẹ thì luôn ở đó, luôn đứng đó để chờ con cái đến và con cái thì cứ mau mắn thu xếp công việc của mình để quỳ bên chân Mẹ, để nép mình vào lòng Mẹ.
Thế đấy! Mẹ Maria vẫn về Việt Nam để đứng trong mưa để che chở để phù trì con cái của mình. Mẹ Maria vẫn về Việt Nam để nhắc nhở con cái mình “ăn năn sám hối và lần hạt Mân Côi”. Vấn đề còn lại ở mỗi Kitô là có tin vào sự hiện diện của Mẹ, vào lời chỉ dạy của Mẹ hay không và sau những lần nhìn thấy Mẹ khóc đấy có thay đổi cuộc đời, có hoán cải đời mình như Mẹ đã nhắc nhở hay không mà thôi.
Lm. Anmai, DCCT - (liendoanconggiao)
Cảm Nghiệm Về Sự Kiện Tượng Đức Mẹ Thuộc Giáo Xứ Bạch Lâm
§ Lê Thùy
Bài viết Về Sự Kiện Tượng Đức Mẹ Thuộc Giáo Xứ Bạch Lâm, Hạt Gia Kiệm, Gp. Xuân Lộc đã nói lên một sự thật đang được đón nhận nơi quần chúng địa phương.
Nếu đi tìm hiểu nơi những người thân tín sống trên địa bàn Gia kiệm này chúng ta sẽ có những nhận định như sau:
1. Nếu ai đã trông thấy sự kiện thay đổi hình tượng nơi Thánh tượng Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên tội Bạch lâm thì đều trình bày sự kiện khá giống nhau và đều mang một tấm lòng yếu mến nồng nàn đối với Đức Trinh Nữ Maria đưa ta tới cảm giác hăng nồng thời Tông đồ công vụ khi các tông đồ đón nhận Sức Manh Thánh Thần.
2. Tất cả những ai đã một lần gặp được khuôn mặt kiều diễm của Mẹ sau nhiều ngày đêm thao thức thì lại thấy trong lòng vang lên tiếng mời gọi đến gặp Mẹ nhiều hơn
3. Một trong những điều chúng ta có thể tìm hiểu là: tất cả những ai gặp khuôn mặt thánh thiện của Mẹ thị đều run sợ và nhận ra thân phận tội lỗi của mình để xin sự thứ tha của Chúa để bắt đầu lại cuộc sống của mình.
4. Tôi đã đến dưới chân Mẹ, tôi không dám xin một sự lạ lùng nào Mẹ dành cho tôi vì hằng ngày Phép Lạ Thánh Thể dang nuôi dưỡng bao người trong đó có tôi. Mẹ đã cưu mang Đấng đang hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể thì hôm nay dưới chân Mẹ tôi thấy đoàn lũ con cái Mẹ từ khắp nơi về với Mẹ, tôi mang cảm giác Mẹ đang cưu mang con cái Mẹ, Mẹ muốn con cái Mẹ hạnh phúc vì Mẹ là MẸ.
5. Có những mạc khải tư và mạc khải công khai, mạc khải tư thì bao tâm hồn đã nhờ Mẹ trở về với lòng thương xót Chúa đấy thôi. Dù bao nhiêu người đã thấy Mẹ các này cách khác chúng ta cũng hãy theo sự thận trọng như Gamaliel trong sác Tông đồ công vụ: sự gì thuộc con người thì sẽ hết, còn sự gì thuộc Thiên Chúa thì đừng xúc phạm kẻo mang tội chống báng
6. Xem được vài giây quay về Mẹ Bạch lâm tôi củng run sợ. Tìm hiểu về phim tôi cũng thấy lạ vì giữa ngày và đêm sao Mẹ khác quá. Có sự can thiệp của bàn tay con người chăng? Đó là câu hỏi đặt ra cho chính tôi để tìm hiểu hơn nữa về dựng phim. Thật là ngạc nhiên vì không dễ thay đổi hình ảnh phim vì mỗi hình ảnh động trong 1 giây cần đến 30 frames hình rồi còn âm thanh và nhiều hình ảnh chung quanh. Nếu có thay đổi 1 giây thôi thì cũng cần một đội ngũ kỹ sư lớn lao và trình độ chưa kể sự tốn kém. Chúng ta có dám nghĩ trình độ kỹ sư Việt Nam và các Cameraman amateur Gia kiệm làm được điều này không?
7. Nước mắt Mẹ chày ra chẳng phải là kêu gọi sám hối canh tân cuộc sống sao? Trái tim Mẹ tỏa sáng chẳng phải là mời gọi chúng ta Tôn sùng Thánh tâm Mẹ sao? Những lấp lánh trên chuỗi mân côi chẳng phải Mẹ khuyên chúng ta hãy lần chuỗi mân côi hằng ngày sao? Với ai có thể khác nhưng với tôi dưới chân Mẹ tôi đã nghe được tiếng Mẹ nói trong thâm tâm tôi.
Bạch lâm, ngày 1.8.2008
Lê Thùy - (source: danchuausa.net)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks