Hồi Một:
Giỡn chút chơi,
Tiểu Công Tử bị rầy
Phùng Tiểu-Tử,
Hoa-Sơn cười bể bụng.
Ngày xưa…có một Phú-Ông, ở Quận Phụng-Hiệp cho con trai của mình là Tiểu-Công-Tử 小公子đi du-học… “Nội-Trú” 內駐 tại nhà THẦY ĐỒ NHO kế bên Trường Phan-Thanh Giản Cần-Thơ, để được TRAU-DỒI HÁN-VIỆT.
Nhưng tiếc rằng Công-Tử này tối ngày chỉ lo lên Internet, download nhạc MP3, làm trong đầu chàng thường có tiếng đàn trống vo-ve nhiều hơn là tiếng Chữ ê-a của Thánh Hiền!. Thầy Đồ thấy vậy, không ưa, nên dặn Hiền-Thê 賢妻 chuyên cho chàng ăn đồ ăn… y chang thực-đơn của mấy Sư Trụ-trì tại các Chùa Nghèo!
Gần đây có bịnh Dịch Gà, Công-An bắt dân nộp Gà hết ráo, Thầy Đồ tiếc, nghĩ: “Gà mà xào Tỏi, rồi hầm Rượu, thì vi-trùng nào cũng sạch tiêu!” bèn lén làm thịt Gà cho cả nhà ăn một bữa no nê. Sáng hôm sau thức dậy, Thầy thấy Tiểu Công Tử cười hề hề, bèn hỏi:
-“Nhà ngươi tối qua ăn dinner chắc đã lúm phải hông, nên bi giờ còn xoa bụng cười khoái-trá?”
-“Dạ, hổng phải Sư Phụ, đệ-tử cười về chuyện chiêm-bao đêm hôm mà”
-“Nhà ngươi ngủ, mơ thấy gì?”
-“Dạ con mơ thấy Phúc Thần…”
-“À, Ba Ông Phúc Lộc Thọ 福祿壽hả ?”
-“Dạ hổng phải chữ Phúc trong Phúc-Đức
福德, mà Phúc đây là Bụng, chữ Phúc-Thần 腹神này nè…!”
-“Ông Thần Bụng ? Dzậy chớ ổng nói cái chi?”
-“Ổng hiện ra mặt hốt-hoảng la rằng:
-“Chùi ui, nhà mi ăn nhiều Gà mần chi mà làm Gà bươi nát vườn Rau của ta rùi biết hông !!!?”
Thầy biết trò ghẹo mình bắt hắn ăn Rau đã lâu, nên quạu lắm bèn nạt:
-“Thôi, đừng nói chuyện chiêm bao tào-lao nữa, ta bi giờ cho ngươi một vế Đối đây, lo mà làm đi, câu đối này nè:
“Môn tiền lục thủy lưu tương khứ”
門前綠水流相去
(Có nghĩa là “Trước cửa nước trong xanh tuôn chảy…)
Thôi, ta ra trước uống Trà Thái-Đức, sau tuần trà, ta vô là nhà ngươi phải mần xong , nhưng cấm mi hổng được phôn hỏi mấy cô bạn gái của mi bên Trường Đoàn-Thị-Điểm mách nước nghen!”.
Một lúc sau, Thầy vào thấy trò vẫn thừ người trước cuồn giấy trắng, bèn mắng:
-“Sao nhà ngươi còn tệ hơn tên “Hai Lúa” dzậy, bộ hổng nghĩ ra được chữ nào hè?”
-“Dạ có, nhưng con sợ hổng được “Chỉnh 整” lắm, con hỏi Thầy: “Trước cửa - Môn tiền đối với trong nhà - Ốc lý ” được hông?”
-“Good!”
-“Suối đối với Núi được hông?”
-“OK”
-“Đi (Khứ去) đối với đến (Lai來) được hông?”
-“Cũng OK”
-“Vậy câu: “Môn tiền lục thủy lưu tương khứ”
đệ-tử đối lại là:
“Ốc lý hoa sơn diệu xuất lai”
屋裏花山妙出來
(Nghĩa là : Trong nhà…dãy núi hoa hiện ra)
Thầy lắc đầu:
-“Nhà mi thiệt bậy bạ, “Trước cửa” đối với “trong nhà” thì OK, nhưng “trong nhà” làm sao mà có Núi...hiện ra ?! Ta phải phạt ngươi chiều nay ăn cơm với rau muống nữa rồi”…
Khoảng tháng sau, Thầy trò có dịp vân-du qua...Mỹ, xứ Bắc California, ghé đến Hoa-Sơn Trang, chủ-nhân là Hoa-Sơn Công-Tử từ trong nhà chạy ra đón, lúc đó Trò cười hề hề quay qua nói với Thầy:
-“Đó đó, thầy thấy câu:“Ốc lý Hoa-Sơn diệu xuất lai”屋裏花山妙出來của đệ-tử bữa trước đúng hông? He he he …”
Hồi II
Có thơ rằng:
Chiều mưa gió lạnh qua sông
Đôi người thiếu nữ bên song hát cười
Karaoke đó đầy hơi
Cho lòng lữ-khách bồi-hồi nhức tai…
Why ???
Mấy hôm hai Thầy Trò lưu lại Hoa-Sơn-Trang, quả là những ngày thần-tiên đối với Tiểu-Công-Tử, một hôm, nhân dịp “long weekend”, Hoa-Sơn Công-Tử mở yến-tiệc Mừng Xuân Ất-Dậu, khoản-đãi quan-khách, Vì Tiểu-Công-Tử bị “Ăn-Chay-Trường bất-đắc-dĩ” đã lâu, nên hắn liền chuẩn-bị…bộ-đồ-lòng thật kỹ bằng cách 6 giờ đồng hồ trước buổi hẹn, hắn đã uống hết một chai Citromag, loại thuốc mà ở các tiệm thuốc Băc dán nhãn là: “Tào-Tháo Đại Xổ Thủy” để bao-tử của hắn...được.. “vào washroom giải-phóng hoàn-toàn, rộng chỗ tiếp-thu!”. Rồi hắn nôn-nao thúc dục Thầy đến “Hoa-Sơn Tửu Lầu...Xanh” 花山酒樓青thật sớm.
Đến nơi hắn mới thấy là Người Việt mình lúc nào cũng giữ truyền-thống, cho dù sống ở Mỹ, nhưng vẫn không bao giờ quên được “dị tục, tập quán 異俗習慣 ” của mình. Có nghĩa là giờ giấc VN luôn luôn có tên là… “giờ giây thun”. Tuy Hoa-Sơn-Thiệp viết rõ yến-tiệc sẽ khai-mạc lúc 6 giờ chiều, nhưng hai Thầy trò ngồi đến gần 8 giờ mà quan-khách cứ... tà-tà xuất hiện từ-từ !. Quả là tuy ở Mỹ, mà dân ta cứ xài giờ của Mỹ…Tho !!!
Ngồi chán, Thầy mắng:
-“Ta đã nói là hễ ai mời đi ăn, thì mình phải khề-khà, khệnh-khạng tới trễ một chút cho vẻ Ta đây là ...Người-Quan-Trọng, vậy mà nhà ngươi cứ réo ta đi sớm, bi giờ ngồi chờ hoài, tê cả bàn-tọa 盤坐rồi biết hông?”
-“ Dạ, Tại đệ-tử nhớ câu: “Ăn đi trước, lội nước theo sau mờ !”...hơn nữa, đệ tử hồi trưa uống 1 chai... “rượu bổ Citromag” xổ quá xá, nên còn sốt-ruột hơn sư-phụ nhiều lúm !, thôi Sư phụ coi cái Thực-Đơn 埴單này cho đỡ buồn...tình đi!”
-“Được rùi, để ta coi có món gì độc đáo hông…Chà chà có món “Kim Tiền Bát Bửu 金錢八寶” hấp-dẫn thiệt…à mờ nhà mi biết món “Bát Túc Chỉ Địa Rang Dòn” là món chi dzậy?”
-“Bát Túc Chỉ Địa 八足止地?...tám chân chỉ đất…ờ…a…Con Cua!... Bát Túc Chỉ Địa Rang Dòn thì ra là món Cua Rang Muối đó Sư-Phụ, con Cua có 8 cẳng hé ?”
-“Nhà ngươi khá lúm, nhưng ta lấy làm lạ sao ở Mỹ cũng cho ăn Rắn nữa hỉ?”
-“Trong thực-đơn chỗ nào mà đệ-tử hổng thấy?”
-“Món Xà-Lách-Son Bóp Dấm Chua Ngọt” đó là Rắn Lách Trong Xon chớ gì!?.”
-“Úi chùi !, hổng phải Rắn đâu Sư-Phụ, đó chỉ là Rau thui, 3 chữ Xà-Lách-Son là tiếng… Campuchia chỉ 1 loại Rau mà, hổng phải Xà Lách Son là Rắn lách trong Xon đâu Sư-Phụ!”
-“Dzậy mờ ta tưởng Xà 蛇là con Rắn chớ, Nhà mi khá thiệt, nhưng làm sao mà mi biết đó là tiếng Campuchia dzậy?”
-“Dạ hồi sớm, đệ-tử có đi lăng-quăng xuống phạn-trù 飯廚- nhà Bếp…để tham-quan 參觀, gặp một Tiểu-Thư có nước da mặn-mòi..., cổ tên là “Mai-Liên”, đệ-tử được cổ chỉ cho mấy tuyệt-chiêu Campuchia nên mới biết.”
-“Vậy ngoài chữ “Xà-Lách-Xon” ra mi còn học được chữ chi nữa hỉ?”
-“Ôn Ơi Xà lây Bon Tê?” là “Em ui có yêu tui hông?”
-“Kí gì? Ta nghe hổng rõ, nhà mi lập lại đi”
Thầy vừa nói vừa ráng học thuộc câu này để dành…phòng-thân 防身, rủi có gặp cô... “Mai Liên” nào thì xài cũng đỡ…
-“Ôn ơi tâu na?” là “Em đi đâu đó”, “Ôn té nâu nạ?” là “Nhà em ở đâu dị?”…nhưng mà sao còn câu này, con nghi là cổ chơi con wá, vì đọc giống tiếng Miên, mà nói lái lại thành tiếng Việt đó Thầy.”
-“Câu gì? Nhà mi nói thử coi?”
-“Đụp các chum tùm lây…?”
-“Ha ha ha…đúng là “Đụp các - Đạp Cúc…”
“Chum tùm lây - chây tùm lùm” rùi…
“Đụp các chum tùm lây -Đạp Cut chây tùm lum” ha ha ha...”Vừa lúc đó có tiếng của Hoa-Sơn Công Tử vang lên:
-“Bạch Lão-Sư, chào Công Tử, chẳng hay nhị Vị nói chuyện chi mà sao cười sảng-khoái wá sá, có thể cho tiểu-nhân đây dự-thính được hông?”
Hai Thầy trò giật mình vội đứng lên khoanh tay đáp lễ, Tiểu-Công-Tử lẹ miệng nói khỏa lấp:
-“Dạ tại hạ mới kể cho Sư-Phụ của tại-hạ nghe về các Pho-Sách đồ-sộ, Forum nguy-nga mà tại hạ đã tham-quan mấy bữa nay ở đây. Đâu đâu cũng tao-nhã, và đầy ảo-diệu, Hoa-Sơn-Trang quả là...
“Danh Bất Hư Truyền !!! 名不虛傳”
-“Không dám, “hổng dám đâu” Hoa-Sơn-Trang hãy còn nhiều chỗ khiếm-khuyết lúm, tạ-hạ cũng ráng lo sửa đổi thêm… coi như là hãy còn “Under the contruction” mờ !
Thầy tiếp dzô:
-“Nói hay lúm, nói hay lúm, Hoa-Sơn Công-Tử thiệt đúng là Hảo-Háng Đại Trượng-Phu 好漢大丈夫 !”
-“Không dám, “hổng dám đâu” Hoa-Sơn-Trang được như thế này là công-lao của nhiều Anh-Hùng, Nữ-Sĩ lắm, kẻ hèn này 1 mình làm sao xây dựng được, xin kể sơ sơ Đại Danh 大名 các...Chư-Vị ra như “Giáo-Sư Sơn Em-Việt”, “Tứ Nguyễn: Hiệp, Long, Tuấn, Ánh, Đại Ca-Ca”, “Sang-Hầu Lắm Ca-Ca”, “Sư-Tỷ Chỉ-Thao”, “Thừa-Thị-Đẹp-Sầu Nữ-Sĩ”, “Nguyên-Nhung Nữ-Tướng-Quân”, …Nhiều lúm tại hạ …”Tiểu-Công-Tử nói:
-“Chà, nghe kể thì ra Huynh đúng là người “Chiêu-Hiền Đãi-Sĩ yêu Mỹ-Nữ, ủa lộn, yêu Nữ-Sĩ…”
-“Huynh để tại hạ nêu danh tiếp nè:
“Đi-Ra Đi-Vô Cư-Sĩ” “Dĩnh Phong Pham Văn Sĩ ”... ,và đặc biệt nhất là hai Tiểu-Thư: Linh-San Cô-Nương cùng Venus Cô-Nương…” còn nữa…tại-hạ…”
Bất ngờ có tiếng cười nói líu-lo kèm theo mùi hương của Chanel 5, lẫn với mùi Audecolon made in Cholon phà đến. Vài cô xiêm áo rực-rỡ tiến lại bàn tiệc, làm Tiểu-Công-Tử luống-cuống đứng lên thi-lễ. Các cô vừa đáp lễ vừa phát-biểu riú-rít:
-“Kí gì dzậy Hoa-Sơn Ca ? Sao tụi em nghe Ca-ca nói đến tên tụi em dzậy ?”
-“Muội nhéo lỗ tai Huynh nè, chắc lại nói xấu Muội chớ gì?”
-“Huynh muốn Muội-Muội méc Sư-Tỷ cho Huynh ăn món “Nhứt bên Trọng, Nhứt bên Khinh hông?”
Hoa-Sơn Công-Tử cũng luống-cuống đứng lên phủi phủi mấy ngón Nữ Trảo của các cô, vừa nạt:
-“Nè mấy Cô-Nuơng, nghiêm-chỉnh chút đi nha, có khách quý từ Cần-Thơ đến đó, đây là Thầy-Đồ-Nho Lão-Sư, đây là Tây-Đô Tiểu-Công-Tử…Dạ còn đây là Linh-San Tiểu-Thư, Venus Tiểu-Thư, Hạt-Cát Nữ-Sĩ…”
Linh-San Tiểu-Thư vội khoanh tay nói với Thầy-Đồ-Nho:
-“Dạ tiện-nữ xin kính chào Nhạc-Gia
岳家...ủa lộn, chào Lão-Gia 老家..”
rồi yểu-điệu hướng về Tiểu-Công-Tử nói với giọng y-chang Thị-Hến nói với Quan Huyện:
-“Té ra là Công-Tử, dạ Muội xin ch..àooo”
Hoa-Sơn Công-tử giật mình hỏi:
-“Ủa nhị-vị có biết nhau trước rùi hở? mờ sao Linh-San Chàooo... ẹo wá dzậy?”
Venus Tiểu-Thư đỡ lời:
-“Hổng phải, hồi chiều, tụi em ở trên Đông-Các-Lầu 東閣樓, nhìn xuống sân, thấy Công-Tử này đứng dưới cây Sua-Đũa cứ dòm lên lầu rồi còn móc túi lấy giấy viết ra viết viết vẽ vẽ cái gì đó, làm tụi em đã ráng…mở hết khẩu-độ ra mà coi hoài hổng được !”
(Xin xem tiếp...)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks