kết quả từ 1 tới 19 trên 19

Ðề tài: Thế giới bùa ngãi

Threaded View

Previous Post Previous Post   Next Post Next Post
  1. #3

    Mặc định

    - Cô thử nếm một chút xem, trong ly nước này chẳng có gì lạ cả.

    Lệ lắc đầu nguầy nguậy, nhìn ly nước trà như một quái vật:

    - Không... không... em sợ lắm.

    Thầy Mười cũng vừa ra tới, trên tay ông cầm ly nước, vừa uống vừa nhìn Lệ mỉm cười:

    - Cô đưa bàn tay trái đây coi.

    Lệ đưa bàn tay trái ra ngay, thầy Mười cầm tay Lệ lên coi một chút, vuốt nhè nhẹ cho những chỉ tay hiện rõ như thầy bói coi chỉ tay rồi lắc đầu nói:

    - Thằng này ác thực, thường thì người ta chỉ ếm đàn ông vào tay trái. Đàn bà con gái vào tay mặt, nó bất chấp thiên lệnh, ếm cô vào cả hai tay.

    Vừa nói ông đổ luôn ly nước trà đang uống, vào bàn tay trái Lệ. Bàn tay này cũng trở nên đen thui ngay.

    Lệ như một cái xác chết từ từ đổ xuống. San vội vã đỡ lấy nàng. Thầy Mười mỉm cười:

    - Thầy San bồng cô ấy theo tôi.

    Nói rồi ông đi ra vườn ngay, San ẵm Lệ khệ nệ theo sau thầy Mười, chàng để ý thầy Tư vẫn ngồi ở phòng khách uống trà, dửng dưng như không có chuyện gì xẩy ra.

    Thầy Mười đi thẳng tới căn nhà nhỏ trong vườn, mở cửa bảo San:

    - Thầy đưa cô Lệ vô đây, đặt nằm trước bàn thừ Tổ đi.

    San làm theo lời thầy Mười, đặt Lệ nằm ngay ngắn trên mảnh chiếu nhỏ trải trước bàn thờ. Có lẽ Lệ đã tỉnh lại rồi, cô ta rên rỉ khe khẽ, cặp mắt trắng dã nhìn San thất thần.

    Thầy Mười đưa San một xấp giấy súc vàng bạc, bảo chàng lau tay cho Lệ. San lau ngay và chỉ một lúc sau tay nàng lại trắng trẻo, mịn màng/ chàng bỏ mớ giấy vừa lau tay cho Lệ vô một cái tỉnh nước mắm đã được rửa sạch, thầy Mười lấy nắp đậy lên, vẽ một lá bùa dán chặn lên trên nấp. Xong, thầy ghi rõ tên Nguyễn Thị Diễm Lệ lên mảnh bùa.

    - Đỡ cô ấy ngồi dậy.

    San đỡ Lệ ngồi lên, nàng yếu đuối níu lấy chàng run lẩy bẩy. Trong khi thầy Mười quì gối tụng niệm, San chợt thấy thân thể Lệ ép sát võ mình chàng mát lạnh, có lẽ ngoài bộ đồ cô đang mặc, bên trong không có quần áo lót gì hết. Bộ ngực thực lớn đè lên một bên cánh tũy chàng. Lệ yếu ớt vòng một tay qua vai San níu cứng như ôm người tình. Có lẽ nàng vô tình không biết làm cho San nóng người lên một cách dễ sợ. Tai hại hơn, cô ta còn gối đầu lên vai chàng nhắm mắt lại nhưđể tìm một sự che chở. Mặc dù bộ đồ của Lệ may bằng một loại vải dầy, nhưng may hơi bó, lại ép sáp vô thân thể San, làm cho sự tưởng tượng của chàng đi thực xa...

    Tụng niệm một hồi lâu, thầy Mười quay lại nhìn hai người mỉm cười, nói:

    - Bây giờ cô Lệ cứ yên trí, tôi đã trục hết thần ngải ra khỏi người cô và nhốt vô cái hũ này rồi.

    Vừa nói thầy Mười vừa chỉ tỉnh nước mắm mà San vừa bỏ những giấy vàng bạc lau tay cho Lệ vô đó. Mặt Lệ đã bớt tái, hơi thở nàng điều hòa trở lại, nàng nói cám ơn lí nhí trong miệng và vịn tay San đứng dậy. Nhưng Lệ vẫn đứng dựa vào chàng thực tự nhiên như một người tình bé nhỏ. Thầy Mười bảo chàng:

    - Thầy San đưa cô Lệ ra ngoài vườn ngồi cho mát rồi vô đây cho tôi chỉ cách luyện bùa yêu trong cây chuối hột, tối nay thầy biết đường mà làm.

    Nói xong thầy Mười lui khui lôi một chiếc hộp nhỏ, lấy ra ít đồ nghề vẽ bùa, trong khi San dìu Lệ ra ngoài. Không khí ngoài vườn thật dễ chịu, trời đã nhá nhem tối, những tàng cây rũ xuống thật thấp nhưmuốn che khuất lối đi làm cho khung cảnh nơi đây thực .âm u. Cả hai đi tới một gốc cây lớn, San dìu Lệ ngồi xuống. Nàng nót:

    - Thầy San à, thầy ngồi xuống đây với em một chút rồi hãy đi. Vô trong đó nóng nực lắm, vội gì.

    San mỉm cười, ngồi xuống bên Lệ.

    Chưa kịp yên chỗ, bỗng Lệ níu đầu chàng xuống hôn thực say đắm. San bàng hoàng vì hành dộng bất ngờ của Lệ, nhưng vẫn đễ yên cho Lệ hôn. Một lúc sau, Lệ ngước mặt lên nói nho nhỏ:

    - Thôi, thầy San vô trong am đi, không có thầy Mười đợi đó.

    San gật đầu nhè nhẹ yếu ớt, đứng dậy trở vô am. Thầy Mười thấy chàng trở lại mỉm cười, hỏi:

    - Cô Lệ đã hoàn hồn chưa. Coi bộ con nhỏ này cũng khá lắm. Nhiều người thấy tay bị nhuộm đem mất hồn hai ba ngày.

    Chàng nghi ngờ, hỏi:

    - Thưa thầy vụ Ngải Đen là thế nào?

    Thầy Mười cười hì hì:

    - Làm gì có ngải nghệ gì. Tôi bôi một thứ thuốc bắc lên tay cô ta trong lúc làm bộ coi tay, loại bột này mắt thường khó thấy, nó có đặc tính gặp chất chát như nước trà thì đỗ sang mầu đen như mực tầu. Mình phải làm như vậy cho nó không coi thường mình. Còn phép thuật Trời Phật làm gì có thứ nào người phàm như chúng mình làm được như thế. Mà trong môn phái ta, bạo phát thì bạo tàn, luyện làm gì những thứ ấy. Việc làm của thầy tối nay mới là quan trọng, không thể nào lơ là được. Thứ bùa yêu này mạnh nhất trong các loại bùa yêu. Nếu thầy yếu tay ấn, người nữ sẽ làm thầy mất hồn mất vía đó, phải thận trọng hết sức. Tôi coi cô Lệ không phải tay vừa đâu.

    San bàng hoàng lãnh hội được bài học đầu tiên của thầy Mười! Nụ hôn môi bất ngờ vừa rồi và thân thể căng đầy, tròn trịa của Lệ làm chàng lo sợ. Tối nay chuyện gì sẽ tới với chàng.

    Thầy Tư và thầy Mười vẫn ngồi trong phòngkhách đàm đạo Sau bữa cơm tối, San và Lệ phải tắm rửa sạch sẽ đễ chứ tới nửa đêm đi luyện bùa yêu.

    Qua vụ "Ngải Đen", Lệ đã nhìn thầy Mười như thần thánh. Không ai sai bảo mà nàng lui khui phụ với đám con thầy Mười nấu nướng đử thứ cho bữa cơm tối thực siêng năng. Cái chuyện "Ngải Đen" của thầy Mười, thầy Tư cũng biết từ lâu mà không nói với San. Thảo nào, khi sẩy ra tự sự ông bình thản ngồi yên uống nước nhưkhông có gì say ra.

    Mọi người ăn cơm tối xong, trời cũng đã thực khuya, sau khi dọn dẹp, Lệ định xuống nhà rửa chén, thầy Mười can lại:

    - Cô Lệ lên đây ngồi uống nưức đi. Để đó tụi nhỏ nó làm. Cô còn phải đi luyện bùa yêu vì sắp tới giờ rồi.

    Quay qua San, thầy Mười hỏi:

    - Thầy San nhớ kỹ những gì tôi dặn chưa?

    San lật đật gật đầu:

    - Dạ, con nhớ rõ rồi.

    Thầy thuộc lòng câu chú chứ?

    - Dạ, có năm chữ thôi mà, quên sao được.

    Thầy Mười đứng dậy, kéo chàng ra ngoài vườn. Đi loanh quanh một lúc ra mãi tận sau am, thầy Mười đưa San vào một khu đất trồng toàn chuối, khu này khuất hẳn với nhà trên. Tới một cây chuối lớn, có bắp chuối thật to thòng xuống khoảng đầu người.

    Thầy Mười bảo chàng:

    - Đây là cây chuối chút nữa thầy phải lấy nước phép và thỉnh ông Tổ nanh heo ra.

    Tháy Mưừi chỉ vào một vết nứt trên thân chuối bảo San:

    - Thầy rọi đèn pin vô đây coi, vết này do tôi lấy dao bằng ngà voi đâm vô đó để nhét ông Tổ bằng nanh heo vô từmột trămngày trước. Tớihômnay, ôngTổ đã theo những lá non đi lên tới ngọn và nhất định sẽ nhẩy ra, khi ông Tổ nanh heo nhẩy ra, thân chuối sẽ vặn mình kêu cọt kẹt rất lớn. Tàu lá non lú ra từ từ đẩy ông Tổ ra, thầy phải núm ngay lấy ông Tổ nanh heo này, đừng để rớt xuống đất là hỏng. Nắm được ông Tổ rồi, đút ngay vô miệng, nút một cái rồi đưa cho cô Lệ nút một cái. Chất nước thầy và cô Lệ ..nút được từ ông Tổ nanh heo phải nuốt ngay, không được nhổ đi. Nhớ dặn cô Lệ nữa. Lúc này cái tráp bằng sừng tê giác đã phải có ba mươi sáu giọt nước hứng từ bắp chuối chẩy ra rồi. Tôi nhắc lại, mỗi một giọt nước chẩy xuống thầy phải đọc một câu chú thổi vào tráp, tất cả là ba mươi sáu lần, phải lấy cho đủ nước. Điều tôi chắc chắn không thế nào thầy cầm lòng được trưức thân thể cô Lệ, đó là sự thúc dục của bùa chú bắt thầy phải hành động, không có hại gì cả. Tuy nhiên, dù cho có làm gì cũng không thể để nước đổ ra ngoài và ông Tổ không được rơi xuống đất. Khi đã bỏ ông Tổ vô tráp đậy kín rồi, bỏ vào bao vải, cột chắc lại treo lên cành cây nào cũng được. Lúc ấy là nhiệm vụ của thầy đã hoàn thành.

    Mai mốt, thầy có muốn luyện phép này, cứ làm như tôi nói, nhưng mỗi đêm trước khi đi ngủ, phải tắm rửa sạch sẽ ra ngay chỗ đút ông Tổ vô thân chuối, đọc đủ ba mươi sáu lần câu chú, vỗ vô thân chuối rồi đi ngủ ngay. Thầy phải hiểu công trình chín mươi chín ngày của tôi luyện phép, đừng làm hỏng chuyện. Có lẽ đây là lần sau cùng tôi luyện phép này, ông Tổ khi luyệnxong có thể xài được hoài, cứ ngâm vào dầu thơm của thân chủ đọc đủ ba mươi sáu lần câu thần chú là dùng'được. Càng lâu ngày ông Tổ càng linh. Thầy giúp tôi luyện ông Tổ này xong, tôi cũng đã trả ơn thầy bằng cách dậy thầy cách luyện phép này rồi. Hơn nữa, còn tặng thầy sợi dây cà tha vàng mà cô Lệ hứa cho. Như vậy là không ai nợ ai đìều gì. Ngày thứ một trăm này, tôi già rồi, bắt tôi đi thỉnh ông Tổ ra thì tội nghiệp tôi quá. Để chúc nữa thầy biết tại sao ngay. à, còn một điều thầy phải nhớ, mai mốt này, nếu có luyện phép, người nào được thầy chỉ định thay thế cũng chỉ được làm vào ngày chót thôi, còn chín mươi chín ngày đầu, khôngđược mượn người khác và không được gián đoạn một ngày nào cả. Nếu thầy có sức luyện đủ trăm ngày là tốt nhất, sức quyến rũ của nước phép sẽ mạnh vô song. Nhưng biết điều này rồi, xin thầy đừng dụ dỗ đàn bà có chồng mà phá hạnh phúc gia đình người ta, Trời không tha đâu. Đã có nhiều thầy hộc máu, chết bất đắt kỳ tửvì điều này rồi, thầy muốn sống lâu thì nhớ lấy điều đó.

    San ghi nhớ từng lời thầy Mưừi llói, hai người trở về phòng khách.

    Đêm nay trăng thực tròn, có lẽ là đêm mười sáu thì phải ánh trăng soi rõ đường đi nên không cần đèn.

    Về tới phòngkhách, thầy Tưvà Lệ đangngồi uống nước trà. Thầy Mười bảo Lệ:

    - Bây giờ cô theo thầy San đi thỉnh ông Tổ đi, có lẽ chúng tôi ngồi đây uống nước trà một lúc rồi phải đi ngủ thôi, tụi tôi không thức khuya chờ đâu, cô biết chỗ ngủ rồi phải không?

    Lệ gật đầu, nói:

    - Dạ, phòng con đã sửa soạn xong rồi, con ngủ ở cái trái bên kia với chị Ba.

    Thầy Mười gật đầu, nhìn San nói:

    - Còn thầy San ngủ ngoài tấm phản sau tủ quần áo này, cái giường đó chỉ vừa một người nằm thôi, tôi thường để cho mấy con bệnh nghỉ đêm ở đó, thầy ngủ tạm nhé.

    San lật đật nói:

    - Dạ, dạ con ngủ đâu cũng được mà.

    - Thôi, bây giờ thầy dẫn cô Lệ đi thỉnh ông Tổ cho tôi đi Cũng sắp tới giờ bắp chuối chẩy nước ra rồi đó. San cầm cây đèn pin và túi vải đi ra vườn. Lệ lật đật

    theo chàng ngay.

    Sợ Lệ không nhìn rõ đường, San rọi đèn cho nàng đi.Khi tới cây chuối chuyện phép, chàng bảo Lệ:

    - Tới rồi, cây chuối này đây.

    Lệ nhìn quanh vườn chuối nói:

    - Chỗ này dễ sợ quá thầy San ơi.

    San nghe những tầu lá chuối cọ vào nhau kêu sào sạt cũng ơn ớn, chàng nói:

    - Nếu bảo tôi giừ này ra đây một mình coi bộ không ham rồi đó. Nhất là ở đây gần am thờ phượngg của thầy Mười quá!

    Lệ đứng gần lại San hơn, hỏi:

    - Tại sao vậy?

    Tại cô khôngbiết, thầy Mười nổi tiếngvề nuôi Thiên Linh Cái.

    Lệ tò mò hỏi:

    - Thiên Linh Cái là cái gì vấy thầy San?

    Chàng thực thà nói:

    - Thiên Linh Cái là cái bào thai sắp sanh người ta trục ra đem ngâm rượu luyện phép. Nghe nói thầy Mười có ba con, hai trai, một gái, tụi nó thành quỉ rồi, thầy Mười có thể sai khiến hồn chúng thoát ra khỏi hủ rượu, chui ra ngoài đường được...

    Chưa nói dứt câu, San giật nùnh vì Lệ đã nhẩy sổ lại ôm cứng lấy chàng. Chân tay nàng run lẩy bẩy, San cố gỡ nàng ra nhưng không được. Lệ rên rỉ:

    - Thầy San ơi, về đi… em... em không dám ở đây đâu.

    San nghe nàng nói chới với, bảo nàng:

    - Về sao được, hôm nay là ngày quyết định sự hoàn tất một trăm ngày của thầy Mười, tụi mình muốn ra đây luyện phép chứ thầy Mười có ép ai đâu, nếu để thầy Mười thất bại vụ này, bộ cô yên được với ông đó hay sao? Lúc đó tôi chỉ sợ cả ba con Thiên Linh Cái cùng bò vô nhà cô một lượt thì đừng hỏi tại sao sui.

    Lệ ré lên:

    - Trời ơi... Thầy còn hù em nữa hả!

    - Tôi không có hù cô đâu. Thầy Mười thành danh nhờ vụ đó cô không biết sao?

    Nếu vậy thì... chúng mình làm gì làm lẹ lẹ lên rồi về có được không thầy San?

    Tôi đâu có ham ở đây, nhưng mà mình phải chờ cho bắp chuối chẩy nước ra đã.

    - Tới bao giờ nó mới chẩy-nước ra hả thầy?

    Chắc cũng sắp rồi. Chúng mình lấy tráp sừng tê giác hứng là vừa.

    San lui khui lấy cái tráp mở nắp ra bảo Lệ:

    - Thôi, bây giờ cô nắm cái tráp này đi, chúng mình hứng nước dưới bắp chuối kia, hình như nó bắt đầu ươn ướt rồi kìa.

    Lệ nhất định không chịu buông chàng ra, San phải năn nỉ mãi, nàng mới buông một tay cầm lấy cái tráp nhỏ, San cũng nắm lấy tay nàng nâng lên. Thân thể Lệ vẫn ghì chặt vào mình chàng, một tay nàng cầm tráp, một tay nàng níu cứng lấy lưng San.

    Chỉ một lúc sau người chàng đã nóng lên bừng bừng vì hơi thở và sự cọ sát giữa hai người. Cũng may lúc ấy nước trong bắp chuối bắt đầu rỉ ra, một giọt, hai giọt, rồi ba giọt. San đọc chú thổi vào tráp nhưlời thầy Mười dậy. Được vào khoảng hơn mười giọt, San bỗng phát giác sự run rẩy của Lệ, bây giờ là những cử động cọ sát thực dâm dật. Thân thể nàng uốn éo như đang chìm trong cơn khoái lạc đê mê tột cùng. San cố cầm lòng niệm chú tới lúc hứng được gần ba mươi giọt thì hình như chàng không tự chủ được nữa! Quần áo Lệ đã bị nàng tự lột bỏ rơi rớt xuống đất tự hồi nào. San run rẩy nhìn thân thể căng cứng của cô gái làng chơi đangbám sát vào mình. Đã nhiều lúc chàng muốn ném cái tráp xuống đất để ôm ghì lấy nàng. Cuối cùng giọt nước thứ ba mười sáu cũng nhỏ xuống. San vội vàng nay nắp tráp lại, bỏ vô túi vải, cột túi vải vào một tầu lá chuối gần đó.

    Không biết có phải đây là duyên của Lệ hay không mà khi San ôm ghì lấy nàng, thân thể nàng đứng ngay dưới bắp chuối, nước tiếp tục nhỏ trên thân thể Lệ. Sau này, thầy Mười biết chuyện mới bảo càhng, sự quyến rũ của bùa phép đã đi vào thânthể Lệ vĩnh viễn vì sự vô tình hứng được những giọt nước quý báu của bắp chuối. Đêm hôm đó, sau khi hứng đủ ba mươi sáu giọt nước, cả hai cuộn vào nhau một hồi, bỗng San giật mình vì tiếng kêu của thân chuối như vặn mình để cho tầu lá chuối non lú ra. Chàng nhìn ngay thấy ông Tổ bằng nanh heo chói loà như cục than hồng. Không còn suy nghĩ gì nữa, San vội vàng nhổm dậy, nắm lấy ông Tổ đút vào miệng, nút một cái rồi lại đút ông Tổ vào miệng cho Lệ nút một cái nữa. Xong! Bỏ ông Tổ đó vào tráp, đậy lại, bỏ vô túi vải treo vào chỗ cũ. Chàng lại ôm ghì lấy nàng …

    - Em thấy bùa yêu của thầyMười linh nghiệm tới mức nào?

    Lệ cười khúc khlch, bộ ngực no tròn ép sát sau lưng chàng:

    - Thầy San ơi, quả thực em bắt đầu sợ rồi đó. Mấy thàng bồ em xưa kia dửng dưng bao nhiêu, bây giờ chúng miết em bấy nhiêu, đứa nào không được gần em một ngày, có thể nổi điên lên.

    San cười bảo nàng:

    - Em đẹp, lại ăn nói ngọt ngao, có thăng đàn ông nào không mê. Nhất là mấy thằng Mỹ xa nhà, chúng điên lên vì em là phải rồi.

    Lệ nói liền:

    - Không phải đâu thầy San ơi. Em nói cái này thầy đừng méc với thầy Tưnhé. Hồi dùng khăn và nước hoa của thầy Tư. Sau này, em có cả ông Phật nanh heo nữa, vậy mà chẳng ăn nhằm gì. Muốn xin tụi nó một đồng đô la cũng khó một ly Saigon tea phải ngủ cả đêm cũng không xong. Vậy mà trong tưần vừa qua, sau ngày thầy với em luyện phép đó. Mấy thằngbồ em đuổi không đi, xô khôngchuyển.

    Ngày hôm qua chúng nó lãnh lương, em bắt phải nạp hết, không chừa một đồng xu cho đứa nào cả. Bây giờ em phát tài rồi Em mới mua hơn hai mươi lượng vàng chiều hôm qua. Bởi vậy, hôm nay mới rủ thầy tới thầy Mười tạ ơn đó.

    San mừng thầm trong bụng, mới có một tuần lễ mà Lệ mua nổi hai mưưi lượng vàng, quả thực không thế nào tin nổi. Như thế lo gì hôm nay San không được sợi dây cà tha vàng. Bỗng chàng nghĩ tới câu chú luyện phép hôm đó. Thầy Mười chỉ cho Lệ có ba chữ, ông đã giấu đi mất hai chữ. Ông nói với chàng: " đừng bao giờ cho ai đủ năm chữ, vì ba chữ cũng đủ mạnh lắm rồi. Hãy giữ lại hai chữ cho "nhà thầy!".

    Tiếng Lệ vẫn thao bất tuyệt phía sau:

    - Thầy San biết không, có tối em phải ngủ với năm thằng Mỹ. Chạy phòng này, luồn qua phòng khác. Lừa đứa này, gạt đứa kia. Chúng nó gặp em như cọp đói gặp thịt tươi Dễ sợ lắm. Nhưng có điều để tụi nó thỏa mãn rồi, nói gì làm nấy ngay cả bảo nằm yên đó để em đi tiếp thằng khác nó cũng nghe, nhưng phải trở lại mới được. Nếu không có bùa phép của thầy Mười, trên đời này có đứa con

    gái nào làm được như vậy.
    Last edited by canhtimpy2004; 05-03-2011 at 07:08 PM. Lý do: post trùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Kinh Vô Lượng Thọ Phật !
    By kinhdich in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 31-05-2012, 04:26 PM
  2. Thế giới siêu hình có hay không?
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 22
    Bài mới gởi: 07-09-2011, 07:16 AM
  3. Trả lời: 20
    Bài mới gởi: 19-01-2011, 06:44 PM
  4. Hoa Tạng thế giới
    By Cầu Trí Bát Nhã in forum Đạo Phật
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 19-01-2011, 05:55 PM
  5. Vài lời về Bùa ngãi - Thư ếm ...
    By hungarirang in forum Thế Giới Bùa Ngải
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-01-2011, 09:31 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •