Thì ra cái người áo đen tôi gặp ở nhà là ông Kiết.Tôi đi xe đò về Sài Gòn mà lòng tôi như lửa đốt.Đến Sài Gòn tôi chạy về nhà tắm rửa xong thì tôi nghe trên nhà có tiếng chửi lộn của má tôi.Tôi chạy ra xem.

- Mày là thằng mất dạy.Mày đem tiền đi nuôi con nhỏ hôm bữa mày nghe lời nó về nhà sửa bàn thờ tổ tiên đem cái thứ gì về thờ là sao?- má tôi la lên

-Tui là chủ trong nhà Chị Hai Chị Ba đi nước ngoài thì mọi chuyện tui lớn tui đều quyết định được má không phải lo.- anh tui tra lời

Tui buồn lắm chạy thẳng một mạch lên lầu ngồi khóc.Tôi lại ngồi vừa khóc vừa kể cho mấy chậu ngãi nghe.Tui cứ khóc và khóc một lúc thì tui thiếp đi.

-Dậy dậy dậy nè....-trong tiềm thức có người giục tôi dậy

Khi đó tôi lại thấy các cô về ngồi quanh tôi.

- Ngày mai cô thấy một người bán rắn đi ngang qua nhà cô thì cô ra mua một con xong bảo họ rằng cổ chỉ lấy bộ da và hai con mắt mà thôi.-cô áo xanh nói

- Xong rồi cô về mướn người ta rửa sạch đem may lại thành một cái túi về để ở dưới chỗ ngồi của tui-cô áo trằng nói

- Nhớ nghen hông đừng có làm sai.Còn hai con mắt thì cho con chó nhà cô ăn vào.Cái túi để dưới chỗ tui ngồi khoảng bảy ngày sau thì cô đem cho anh cô đựng tiền nhớ đấy.-cô áo trắng nói tiếp.

Tôi choàng tỉnh dậy thì đã gần 3 giờ sáng.Pha một ly cà phê ngồi một lúc thì có một ông bán rắn đi ngang tôi kêu ông ta vào.

-Có rắn hổ không chú?-tôi hỏi

-Có chứ còn có một con nè bán rẻ cho cô tám chục đồng thôi-ông trả lời

-Mắc dữ dậy.Tui chỉ cần bộ da với lại hai con mắt thôi tui còn có sáu chục đồng hà được không?-tui hỏi

-Ừ thì cũng được cô không lấy thịt à?

-Không.

Xong đâu đó ông ngồi lột da con rắn móc mắt nó bỏ vào một cái bịch đưa cho tui.Tui nhờ con bé Tám gần nhà rửa bộ da hết ba đồng cho nó ăn kẹo xong lại tốn gần sáu đồng ra chợ cho người ta may thành cái túi.Tui về để dưới chậu ngãi rắn mà khấn:

- Lạy Cô Áo Trắng Chốn Rừng Sâu Hang Thẳm ,Lạy Chín Loài Rắn Dữ Chốn Núi Thẳm Mây Ngàn,Lạy Tổ Chà Tổ Miên Tổ Mọi Tổ Lèo,lạy Ông Xà Bà Xà Chốn Hang Cùng Hang Hep Về Cứu Giúp Chứng Minh Cho Con.

Xong tôi đốt ba cây nhang cắm vào chậu.Đem hai con mắt rắn xuống cho con chó ăn.Rôi tôi quay lên phòng đọc sách.

Thắm thoát bảy ngày đã qua.Đến đêm hôm đó cô áo trắng lại về trong mơ với tôi.

-Các cô khác đâu?- tôi hỏi

-Họ đi làm việc cho cô rồi.À mà cô nhớ ngày mai kêu người phụ nữ với người đàn ông hôm nọ đến dùng cơm nha.

-Để làm gì?-Tôi hỏi

-Ngày mai cô sẽ biết.

Tôi tỉnh dậy chạy xuống phòng anh tư mà kêu:

-anh Tư ơi mai đi mời chị dâu qua ăn cơm nha với anh của chị dâu nữa.

-Ừ mà có chi hôn dậy?

-Thì lâu lâu mời ăn cơm hông được sao?

-Ừ mời thì mời.-anh Tư trả lời với tôi.

Tôi đi chợ thật sớm mua đồ về nấu ăn.Nấu nướng xong tôi lên phòng lấy cái túi bằng da rắn bỏ vào người.Khi người phụ nữ và ong Kiết đến tôi ân cần mời vào trong nhà ăn cơm.Khi ăn tôi đưa cái túi cho anh Tư mà nói:

-Nè quà của tui tặng ông nè để dành cất tiền cho nhiều nghen.

-Ừ đưa đây hôm nay bày đặt quà cáp nữa hen.- anh tư tui trả lời.

Lúc này con chó nhà tui cũng đang ở quanh đâu đó trong nhà.Ăn cơm xong tôi chạy lên phòng nằm đọc sách còn ở dưới để mọi người nói chuyện.Tôi chưa ngủ nhưng trong mơ màng tôi nghe có tiếng người:"Khi con chó chạy đến hãy khấn trong miệng rằng Ông Tổ Xà Cô Tổ Ngãi Ở Năm Non Bảy Núi Theo Nhãn Xà Mà Về Hiển Oai Linh .

Xong tôi bừng tỉnh dậy.Chạy xuống vờ uống nước thì thấy con chó dang nằm dười gầm bàn tôi bèn khấn trong miệng:

-Ông Tổ Xà Cô Tổ Ngãi Ở Năm Non Bảy Núi Theo Nhãn Xà Mà Về Hiển Oai Linh.

Thì tự nhiên con chó lăn đùng ra kêu được mấy tiếng "ẳng ẳng" rồi chết tươi.Ông Kiết thấy vậy ngồi miệng lầm bầm gì đó tự nhiên từ miệng con có nguyên con rắn hổ lú cái đầu ra anh tư tui liền hoảng quá đập con rắn chết tươi.Ông Kiết thấy vậy vội đứng dậy kéo nguời đàn bà kìa về.Thời gian sao tôi thấy anh tôi trở lại bình thường biết lo cho gia đình hơn và không còn quen người đàn bà đó nữa.

Một hôm tôi mơ thấy mấy cô gái ấy lại về nói với tui rằng:

-Tụi tui giết con chó để bà khỏi mang nghiệp và cũng là lời cảnh cáo đến ông thầy kia nếu như không muốn giống như con chó.Từ giờ về sau có chuyện gì buồn thì nói tụi tui sẽ giúp bà cho đừng có lo mà nhớ cúng tụi tui với lại tâm sự với tụi tui nghen hông.Thôi ngủ đi không làm phiền bà tụi tui đi đây.

Hôm đó tui ngủ ngon đến gần 9h sáng thì giật mình tỉnh dậy.

VÌ TIỀN QUÊN TÌNH NGHĨA

Sau lần chạm mặt với ông Kiết rồi tôi chợt nghĩ trong lòng" Người không vì mình sẽ bị trời chu đất diệt" nên tôi quyết lòng tìm cách trả thù về chuyện của anh Tư.Tôi lại trở về dưới Soc"S Bai để hỏi Cô Năm.

Lặn lội ngồi xe đò hơn 7 tiếng thì tôi cũng đến nơi.Khi vừa đi vào Soc thì tôi nghe những người nơi đầu Soc nói rằng Cô Năm dạo này tính tình kỳ lắm ban đêm cô thương đi lang thang trong Nghĩa Địa ở xóm trên có một mình đi từ tối đến sáng thì lăn ra ngủ ở đầu Nghĩa Địa nhiều khi phải nhờ những người xóm trên khiên cô về.Tôi về nhà cất đồ xong vội vã chạy đến nhà cô năm xem thực hư thế nào.Vừa thấy tôi Cô năm liền chung xuống gầm bàn tay thì cầm điếu thuốc rê đang cháy dở mặt mài xanh xao đến thê thảm.Tôi không cầm được nước mắt đứng ngoài nói vọng vào:

-Cô Năm ơi Cô sao dậy cô Năm? Con là Lý nè cô Năm con dề thăm cô nè...

- Đi ... đi.... tao không biết mày là ai hết đi khuất mắt tao đi...-cô năm la lên

Tôi thì nước mắt cứ chảy dài không biết chuyện gì xảy ra với cô.Vừa đi về vừa nghĩ trong lòng không biết tại sao cô lại bị như vậy.Tôi hỏi cô tui:

-Cô Năm nhà ở cây Thốt Nốt trong Soc mình bị sao vậy cô Kin?

-Ừ thì gần năm nay rồi từ đợt trước mày dề xong lên lại Sài Gòn là khoảng tháng sau tự nhiên bả như vậy đó.Bả không nói chuyện với ai mà chỉ trốn trong nhà có một mình đến tối thì lang thang ngoài nghĩa địa.-cô Kin trả lời

-Sao kì vậy? Lần trước khi con lên Cô Năm nói rằng chỉ bị ho nhẹ thôi mà tại sao lại xảy ra được?

-Thì tao có biết gì đâu.À mà tao nghe nói khoảng mấy tháng trước có cái ông nào xuống thăm bả xong rồi từ ngày ổng đi thấy bả bớt đi nhiều lắm xong mấy tháng nay lại trở bệnh lại thiệt là tội- hốp ngụm nước xong cô Kin nói tiếp- hốm bữa bã còn đập phá đồ trong nhà nữa kìa nhìn bã như bị ma nhập dậy đó ghê quá.

-Làm gì có ma quỷ chứ tại bả bệnh đó thui-tui trả lời với cô Kin để trấn an cô.

-Thôi vô ăn cơm đi-cô Kin nói

-Ừ thì vô-tôi trả lời.

Ăn cơm xong tôi lại đến nhà cô năm nhưng lần này tôi không để cô thấy tui mà tui đi bọc ra sau hè.Đến cái nhà lụp xụp năm nào tôi đốt nhang cúng ngãi.Tôi trốn trong đó lấy cả pó nhang đốt lên cắm vào từng chậu miệng tôi thì khấn:

-Chư Vị Khuất Mặt Khuất Mài Con Lạy 36 Cô Tổ Ngãi Con Lạy 36 Ông Xà Bà Xà Con Lạy Năm Ông Tà Sông Tà Suối Tà Núi Tà Rừng Tà Non Tà Rú Con Lạy Sơn Thần Thổ Địa Hà Bá Về Chứng Cho Con Cúng Các Nàng Ngãi Xinh Ngãi Đẹp Ngãi Duyên Ngãi Dáng...

Khấn xong thì tui đi về nhà ngủ chừng khoảng 9 hay 10 giờ tối gì đó.Đang nằm trên võng thiu thiu ngủ tự nhiên tôi thấy có bốn người đàn ông mặt đằng đằng sát khí chạy đến chỗ tui mà nói rằng:

- Nhà đó là nhà của tao.Chúng tao theo lệnh của chủ tao đến ám bà già đó mày không hồn đừng xen vào.-một trong bốn người nói với tôi

- Nhưng chủ của các người là ai bà già đó là thầy tui.- tui trả lời

Đột nhiên bốn người đó biến mất và có những chữ bùa bay lờn vờn trên đầu tui.Lúc này tui giật mình tỉnh giấc.Tui nghĩ chắc đó là do tui mơ vì quá thương cô Năm mà thôi.Ở Soc khoảng bốn ngày thì tui trở về Sài Gòn.

"Hôm nay trời đẹp quá" tui tự nghĩ như vậy nên làm ly cà phê ra ngồi trước nhà.Có một người đàn ông ăn mặc rất lịch sự đeo theo một cái giỏ nhìn cũng ra dáng là một người đàn hoàng.Tôi vừa định hỏi ông ta kiếm ai thì ông ta đã gọi:

-Bé Lý ơi có ở nhà không Bé Lý?

- Ông là ai kiếm tui có chuyện gì không nè?-tui trả lời

-Tui là người quen của cô Năm Tày ở Soc"S Bai nè.-người đàn ông đáp

Tui chạy ra mở cửa mà không biết có chuyện gì.Người đàn ông gặp tui chợt buộc miệng nói:

- Không ngờ bã có một đệ tử cao tay như vậy à nhưng sao cô không làm thầy bà đi?

- Ý ông là sao tui không hiểu?-tui vờ như không biết chuyện gì

- Cô không cần phải dấu,từ lúc gặp cô tui đã biết cô là một người nuôi ngãi rất cao tay.- người đàn ông đáp- Đây là lá thư mà lần đó tui dề dưới thăm bà Năm bả nhờ tui giao lại cho cô.- người đàn ông nói tiếp.

- Cô Năm bị bệnh gần cả năm rồi làm sao viết thư được chớ?- tôi ngạc nhiên hỏi.

- Tin hay không là tùy cô-người đàn ông nói- tui lặn lội từ dưới miệt Chà Kha lên Soc là để chữa cho bả nhưng không biết cái thằng kia nó bỏ bùa gì và cách bỏ như thế nào nên tui cũng chịu.-ông ta nói tiếp-thôi cô đọc thư đi lần đó tui cứu bả tỉnh được có mấy ngày bả viết cho cô đó còn giờ tui đi về Chà Kha đây không thôi không kịp xe.Chào cô-người đàn ông nói

- Cảm ơn thầy có mấy đồng tui gởi thầy về xe- tui đáp lại rồi móc túi ra đưa cho ông ta 10 đồng bạc.

Người đàn ông nhận tiền rồi quay đi còn tui mở lá thứ ra mà đọc.Cô Năm viết:"Cô viết cho Lý mấy chữ để con khỏi lo cho cô.Tại vì lần đó cô muốn giúp con nhưng không ngờ cô lại bị phản lại nên cô phải lánh chịu.Con đừng nghĩ cách giúp cô vì bây giờ cô chỉ có mình con là đệ tử thôi.Con à thằng Kiết nó không trực tiếp bỏ bùa như con nghĩ đâu mà nó cùng một người khác bỏ bùa anh Tư của con đó tuy rằng nó chịu dừng tay nhưng người kia không chịu.Tuy anh con có giảm nhưng vẫn còn bùa trong người của nó.Con hãy cẩn thận nghen Lý.Cô Năm của con."

Tui đọc xong tự nhiên nước mắt cứ chảy.Cô năm thương tui quá nhưng tui lại không giúp gì được cô Năm.Tui nghĩ trong lòng" Nhất định mình phải cho hai thằng cha thầy bùa đó biết tay." sau đó tui quay lưng bỏ vào nhà.

BÙA NGÃI HỢP NHẤT-BỎ NGÃI TÌNH BÙA YÊU

Tui đi vô nhà lục cái cuốn sổ điện thoại của tui gọi cho ông Tư Khánh - một thầy bùa của Năm Ông mà tui quen hồi mấy tháng trước- Vừa nhấc máy lên tui vừa quay số:

-A-lô ai vậy?-đầu dây bên kia nói

-Dạ cho em gặp anh Tư Khánh-tui trả lời

-Ừ Tư Khánh đây mà ai dậy?-ông Khánh đáp

-Dạ em Lý nè anh đang ở nhà hã em chạy qua nhờ anh chút chuyện nha.

- Ừ em chạy qua anh đi.-ông Khánh trả lời.

Tui cúp máy xong chạy ra lấy xe đạp chạy một mạch qua nhà ông Khánh.Tuy ông biết về bùa Năm Ông nhưng ông không ra làm thầy bà cũng như tui nên hai người chúng tui xem nhau như anh em vậy.Đến nhà thì tui thấy ông đang ngồi ở trước của tướng thì gầy trơ xương mặc cái quần tà lỏn mà rít từng hơi thuốc lào.

- Có chuyện gì không em?-vừa thấy tui ổng liền hỏi

- À chuyện của Thầy em đó mà- tui đáp- nè anh đọc lá thư đi- tui vừa nói vừa móc lá thư của cô năm gởi cho tui đưa cho ổng coi

-Ừ chuyện này hã?-ổng hỏi

-Anh có giúp được không?- tui nóng lòng hỏi

-Thì được nhưng em phải cho anh biết tên tuổi của người đàn bà hồi đó anh Tư em quen chứ?- ổng đáp

-Sao kỳ vậy?-tui ngạc nhiên hỏi- tự nhiên thầy em bị bỏ bùa mà phải lấy tên tuổi của người đàn bà kia?

-Thì thầy em muốn gở bùa cho anh Tư em nên mới bị như vậy- rít hơi thuốc Lào ổng nói tiếp- nên bây giờ phải gở dứt cho anh tư em thì Thầy em mới khỏi được,quan hệ cộng sanh mà em.

- Ừ để em xem đã- tui trả lời

Hôm sau tui gặp anh Tư tui ở nhà tui mới hỏi:

- Anh Tư cái chị hôm bữa anh quen tên gì vậy?

- Thì tên thiệt là Nguyễn Thị Thu Hồng

- Ừ mà anh quen người ta anh biết ngày sanh thàng đẻ của người ta hông dậy cha?-tui vừa hỏi vừa giỡn

- ai nói mày tao không biết- anh tỏ vẻ bực mình- thì sanh ngày ... tháng 7 năm 1952 chứ nhiu.-anh nói tiếp

- Ông có chắc không?- tui hỏi

- Tao coi giấy tờ đàng hoàng đó mày.-ổng đáp

-Ừ cảm ơn ông nghen- tui đáp

- Ũa mày hỏi chi vậy mậy?-ổng hỏi lại tui

- Thì hỏi cho biết thôi hông được hả?-tui đáp

Không cần đợi ổng trả lời tui bắn qua nhà ông Khánh liền.Ông khánh kêu tui ghi ra tờ giấy xong ổng bấm tính cái gì đó ổng ghi vào xong lấy tờ giấy đặt dười cái lư hương nhà ổng.Quay qua ổng nói:

- Rồi bây giờ anh sên cho em lá bùa đem về kêu anh em bỏ vào túi một lá,còn lá kia đem đốt trước cửa nhà nghen hông.

- Ừ.- tui trả lời

Tui dề đưa cho ông anh Tư và không quên kèm theo lời dặn:

- Nè bùa bình an đó nhớ làm theo lời em nói nghen.

- Ừ cảm ơn mày.- anh Tư tui nói mà không chút nghi ngờ gì

Hôm sau tui lên trên phòng anh Tư tui nghĩ trong bụng" không biết bùa ông Khánh cho có chắc ăn không thôi thì để mình làm thêm cho chắc" vừa nghĩ tui vửa luc lấy tấm hình của người đàn bà hôm nọ.

Có hình trong tay tui chay ra chợ mua máu gà trống rồi chỉ đỏ chỉ vàng rồi thịt heo thịt bò đem về chạy lên phòng bày ra cúng mà khấn trong bụng:

-Lạy 36 Nàng Tổ Ngãi Cô Áo Xanh Áo Đỏ Áo Tím Áo Vàng Áo Trắng,Lạy Tổ Chà Tổ Miên Tổ Mọi Tổ Lèo,Lạy Các Ông Các Bà Các Cha Các Mẹ Các Cậu Các Cô,Lạy Sơn Thần Thổ Địa Hà Bá Bốn Sông Bảy Núi Rừng Rú Hang Sâu về chứng con cúng Thực Năm Nàng Ngãi Cùng Chư Vị.

Khấn xong tôi đốt nhang cắm vào Năm chậu Ngãi.Xong đâu vào đó tôi xuống dưới nhà ăn cơm.Tối hôm đó khi tôi đang ngủ thì năm cô gái lại hiện về trong tiềm thức của tui.

- Có chuyện gì mà kêu tụi tui về dậy?- cô áo đỏ nói

- Thì chuyện của anh tui đó mà.- tui trả lời

- Lại bị người ta bỏ bùa nữa hả?- cô áo đỏ nói

- Không nhưng lần đó chưa dứt hẳn- tui trả lời- tui muốn bỏ ngãi tình cho người đàn bà đó được không?- tui hỏi

- Để không ai theo bả hay mọi người theo bả vậy?- cô áo xanh vừa cười vừa nói

- Để không ai theo bả với cho lão thầy kia một bài học.- tui đáp

- Ừ được rồi.-cô áo vàng nói- ngày mai cô lấy hình của người đàn bà đó bỏ dưới chỗ tui ngồi mỗi ngày cô khấn vậy nè :" Ông Ngài Bà Ngài Bay Khắp Năm Non Bảy Núi Bay Khắp Hang Cùng Hang Sâu Rừng Rú Âm U Bất Tử Theo Dề Mà Độ Cho Con Làm Chuyện Tình Duyên Của Người Dưới Chân Ông Ngài Bà Ngài." và nếu thấy có bướm bay trong phòng thì đừng đuổi đi nghen hông

-Ừ tui biết rồi cảm ơn mấy cô hen.- tui đáp xong thì tỉnh giấc

Tui làm theo như lời mấy cô ấy dặn khoảng hơn hai tuần thì tự nhiên anh tui dề nói với tui:

- Mày biết chuyện gì hôn Lý?

- Chuyện gì ông chưa nói làm sao tui biết được?- tui trả lời

- Con Hồng hồi đó tao quen đó- anh tui nói

- Ừ thì sao? - tui trả lời

- Tự nhiên không biết nó bị ai bỏ nữa mà uống thuốc tự tử rồi- ổng đáp

- Dậy hã?- tui ngạc nhiên hỏi

- Ừ hồi sáng tao di ngang nhà bả thấy người ta khiên xác ra nè.

Ổng nói xong thì tui chạy lên phòng nhấc chậu cây lên định lấy tấm hình ra thì cảnh tượng làm tui hết hồn.Cái tấm hình mới để có hai tuần mà tự nhiên bị con gì cắn nát hết có mấy con Ngài vàng đậu trên cái cây ngãi của tui nữa.

Tối hôm đó tui ăn cơm xong trở về phòng thì thấy ba con Ngài ban sáng đã chết rồi tui hốt xác chúng đốt đi cùng với tấm hình mà trong lòng thì sợ lắm.Trong đêm đó tôi ngủ thì mấy cô gái lại hiện về cô áo vàng nói:

- Như ý của cô rồi nhé tụi tui đi chơi tiếp đây à 16 tháng này là ngày sanh của cô áo tím đó nhớ mua đồ nhiều để tụi tui ăn nghen thôi chào cô tụi tui đi à.

Tui vừa định kêu thì mấy cô ấy đã chạy đâu mất tiêu.Tôi giật mình tỉnh giấc một lúc thì lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

CHÁNH TÀ BẤT ĐỒNG ĐẠO

Được khoảng bốn ngày sau thì tui cùng anh Tư đi đến đám tang của bà Thu Hồng.Tôi cũng nhận lời đi chẳng qua tôi cứ cảm thấy cái chết của bà ta như một sự huyền bí không rõ thực hư như thế nào.Tôi quyết đến xem thử ra sao.Đêm đó tôi và anh Tư vừa đến đốt nhang để cúng bà Hồng thì tui thấy ông Kiết và một người đàn ông trạc khoảng 40 tuổi ngồi nói chuyện ở cái bàn đó có một người thầy tu mặc áo màu nâu nhìn có vẻ cũng là một cao tăng của phật gia.Anh Tư tối đến đó ngồi nói chuyện bỏ tôi một mình trong cái đám tang này.Tôi buồn quá nên đi lang thang phía ngoài đầu ngỏ.Đang đứng ngắm trời mây thì có tiếng nói từ phía sau lưng tui:

- Chào nữ thí chủ có phải cô là người tên Lý mà theo ông Kiết thì cô là sư muội của ông ta không?-tôi quay lại thì thấy người thầy tu vừa nãy.

-Tui không có huynh muội gì với ông ta hết.Tui cũng không muốn nói chuyện với Thầy.Tui không phải là người của Phật Môn đừng làm phiền tôi.- tui quay lại trả lời

-Không.Tôi chỉ muốn nhắc nhở thí chủ rằng bản thân của thí chủ luyện Ngãi đến mức cao như vậy thì rất hiếm thấy nhưng nghiệp của thí chủ đã quá nhiều.Xin thí chủ dừng tay lại đi coi như tui thay mặt cho ông Kiết hòa giải việc này.-ông thầy tu nói tiếp

-Ông không biết chuyện gì giữa tui với ông Kiết thì đừng nói như vậy tui đã quyết làm thì sẽ làm cho tới cùng nếu như ông là một bậc thầy thì nên chuyên tâm lo tu đi đừng xen vào chuyện này.- Tui trả lời.

- Thiện tay thì chủ đã ngoan cố như vậy thì bần tăng không còn gì để nói nữa.- ông thầy đáp xong quay đi.

Mấy hôm sau cái đám tang đó tự nhiên tôi cảm thấy trong người mình khó chịu và có cái gì khác lắm.Tôi hay bị nhức đầu vào ban đêm, trong lúc tôi đang ngủ tự nhiên tôi nghe như có ai đó tụng kinh cứ xoay xoay trong đầu tôi mà tiếng kinh làm tôi nhức đầu không thể tả.Tôi nghĩ trong bụng không biết mình có bị gì không.Sau đêm đầu tiên,đến đêm thứ hai thì tui như bị ngày càng nặng hơn.Qua đêm thứ ba tui cũng bị như vậy,đến sáng hôm sau tui chạy xuống hỏi má tui:

- Má mấy bữa nay có ai đến nhà mình không?

-Ừ thì cách đây cở ba bốn hôm gì đó có một ông thầy chùa của anh Tư mày mời về để coi bàn thờ phật với bàn thờ tổ tiên.- ma" tui đáp

Vừa nghe xong tui như bị lửa đốt trong lòng nôn nóng không biết ông thầy chùa mà má tui nói như thế nào.Tui hỏi tiếp:

-Vậy ổng còn làm gì nữa không má?

-Thì ổng nói cho mày mấy là bùa bình an gì đó kêu anh Tư mày đốt cho mày uống để phòng thân gì đó mà.-má tui trả lời

Nghe xong tui muốn té xỉu luôn.Trời dậy là mấy bữa nay tui uống bùa đó hã trời thì ra cái chai nước sâm mà ông anh Tư tui nói là cái đống bùa ông thầy chùa đó cho hã thiệt là quá dáng- tui nghĩ trong bụng

Xong tui chạy lên phòng nằm đọc tiếp mấy cuốn tiểu thuyết mới mua.

-Lý ơi mày có ở trong phòng không Lý?- tiếng anh Tư tui réo

- Chi vậy ông?-tui trả lời chổng không

- Mày mở cửa ra tao nói cho mày nghe nè.- anh Tư tui nói tiếp

- Cửa không khóa vô đi ông.- tui trả lời

Anh Tư tui đi dô nhìn cái mặt ổng ngầu lắm kìa.Ổng ngồi xuống cái bịch rồi nói:

- Mày chơi Ngãi phải hông?

-Ai nói tui chơi Ngãi? Ũa mà Ngãi là cái gì vậy?-tui vờ như ngạc nhiên hỏi ổng

- Thì thầy Huyền Tịch nói cho tao là mày chơi Ngãi.Mày có chơi không nói thiệt cho tao nghe đi.- anh tư tui xuống giọng nói

- Không.- Tui bực mình đáp lại

- Dậy mấy chậu cây này là gì? Sao mày lại đốt nhang nó?- Ông gắt gổng hỏi

- Thì cây trồng để làm kiểng mà ông hỏi để làm gì đâu liên quan tới ông đâu.- tui trả lời

- Tao nói dậy đó thầy Huyền Tịch nói nếu mày không bỏ đi thì mày sẽ gặp quả báo đó.- ổng nói như trong lời nói đó có tình cảm giữa người anh đối với đứa em nhỏ

- Kệ tui không cần ông lo.Ông ra ngoài đi.- Tui gắt gổng đáp trả

-Ừ mà sao ai mượn ông đốt bùa cho tui uống dậy? Ông thầy chùa đó phải hông?- tui lên giọng hỏi

- Thì thầy nói là bùa bình an dặn đốt cho mày uống để bình an tai qua nạn khỏi chứ sao.- ông trả lời

Nói xong ổng quay mặt đi ra ngoài.Tui nằm trong phòng nghĩ :" nếu như ông kiết ông thầy chùa và người đàn ông kia muốn chơi với mình thì mình sẽ chơi một trận cho thật lớn." Tui chợt nhớ hình như ba hôm sau nhà tui có đi Vũng Tàu.Tui quyết định không đi mà sẽ ở nhà.

LẬP ĐÀN TRIỆU NGÃI - TRẬN CHIẾN KHÔNG TRÁNH KHỎI

Hôm đó cả nhà đi Vũng Tàu đến hơn tuần lễ mới về.Tui ở nhà chỉ có một mình mà thôi.Tui quyết định hôm nay sẽ là ngày tui cho ba ông đó một bài học vì dám cho tui uống bùa.Tui ra chợ mua huyết gà huyết heo hết gần 8 đồng bạc,mua năm thứ đậu tồn gần 5 đồng bạc nữa.Rồi lại chạy đi mua máu rắn hổ nửa.Mua nhang đèn và cả đống giấy tiền vàng mã.Xong tui mua nguyên cái đầu heo hết gần 40 đồng bạc.Chạy về nhà tui bắt đầu bày những thứ cúng đó xuống đất.Tui chạy xuống nhà tắm rửa sạch sẽ xong bới tóc thành một cục giống như cô năm hay làm.Đốt một pó nhang xong tui đốt mười hai cây đèn cắm xung quanh cái đầu heo.Tui mở cuốn tập mà cô Năm hồi trước đưa cho tui.Quy xuống tui bắt đầu đọc:

- Hộ Rệ Mệ Ka Sắc Rệ Hộ Tu Rị Án Tu Rị Sát Ka Rô Tu Rị . Án Sát Thác Mộ Rị U Mệ Mộ Mệ Án Ri Hộ Mệ Ri Tu Ri Án Thác Sát Mệ Ri .

Lạy 36 Mẹ Tổ Ngãi Lạy 5 Ông Tà Sông Tà Suối Tà Núi Tà Rừng Tà Rú

Lạy Tổ Chà Tổ Miên Tổ Mọi Tổ Lèo Lạy Ông Xà Ba Rừng Bảy Rú Lạy Bà Xà Sáu Động Tám Hang Lạy Ông Ngài Ba Non Bảy Núi Lạy Bà Ngài Chốn Núi Thẳm Hang Cùng Lạy Cô Áo Đỏ Tơ Duyên Chưa Dứt Lạy Cô Áo Vàng Tình Phụ Tình Theo Lạy Cô Áo Xanh Gió Thẩm Mây Ngàn Lạy Cô Áo Tím Nói Mây Nói Gió Lạy Cô Áo Trắng Quấn Quanh Thân Cây Dù Ở Năm Non Bảy Núi Rừng Rú Âm U Hang Cùng Hang Hẹp Nghe Lời Khấn Của Con Trở Về Giúp Đỡ......

Khấn Xong tui cắm nhang vô năm cái chậu cây sau đó xếp chúng thành hình vòng tròn bỏ năm thứ đậu xung quanh cái đầu heo.Tui ngồi nhìn vào những ánh lửa nhấp nháy của mấy cây đèn cầy được một lúc thì thiếp đi lúc nào không hay.Trong tiềm thức của tui thấy mình đang ở một cái gò đất giữa sống.Tui thấy rất nhiều cô gái chứ không chỉ là năm cô như tui thường thấy.

- Bà kiếm tụi tui có chuyện gì không mà sao cúng lớn quá vậy bà?- tui quay lại thì thấy cô áo xanh đang nói

- Không tui có gặp một ông thầy chùa ổng cho tui uống bùa làm mấy bữa nay tui nhức đầu kinh khủng luôn.Ổng kêu tui phải bỏ mấy cô nếu không tui sẽ bị quả báo đó.- tui trả lời

- Thiệt là quá đáng tụi mình có đụng chạm gì tới ông ta mà ông ta kiếm chuyện với tụi mình chứ.- cô áo đỏ bực mình đáp

- Nếu như muốn thì cố có dám đụng tới ông ta không hã cô?- cô áo trắng hỏi tui

- Tui chỉ có mấy cô là bạn nên mấy cô như thế nào tui sẽ như vậy với mấy cô.- tui trả lời không ngần ngại

- Ừ tụi mình phải cho ông ta biết mặt chứ chúng ta đâu có làm gì đụng chạm tới ổng đâu mà kiếm chuyện với tụi này chứ.-cô áo tím nói

- Hình như ổng là bạn của ông Kiết thì phải.-tui nói

- Thì ra là vậy.-cô áo vàng nói- nếu vậy thì tụi mình phải cho cả đám một bài học.

- Nhưng tui sợ đấu không lại ông thầy chùa đâu.- tui nói

- Đừng lo bất quá tụi này chết thôi cô đừng sợ không ảnh hưởng gì đến cô đâu.- cô áo trắng nói tiếp

- Nếu tụi này có chết thì cô đem tụi này đốt thành than rồi ném xuống sông nghen hông.- cô áo đỏ nói

- Thôi nếu vậy thì đừng đấu với ổng làm gì mấy cô đi rồi thì tui đâu còn bạn nữa.- tui nói

- Không sao đâu - cô áo tím trấn an

- Nè sáng mai cô hái lá của tụi này mỗi thứ một lá xong cô nhai nuốt đi nghen hông.- cô áo vàng nói

- Xong mỗi ngày cô đốt cho tụi tui ba cây nhang, nếu bảy ngày sau cô thấy tụi tui héo đi thì cô biết tụi tui đã thua thì làm như lời tụi tui nói nghen hông.- co áo trắng nói tiếp

- Ừ tui nhớ rồi.- tui đáp

Vừa nói xong thì tui chợt giật mình tỉnh giấc tui biết mình vừa gặp mấy cô.

PHẦN CUỐI - NỖI BUỒN MẤT BẠN

Sau cái hôm đó tui ngày nào cũng lên đốt nhang cho mấy cây Ngãi như lời mấy cô ấy dặn tui.Cứ đốt hết ngày đầu đến ngày thứ hai rồi đến ngày thứ ba qua ngày thứ tư.Hôm đó tui giật mình vì cũng như mọi ngày tui cầm pó nhang lên đốt cho mấy cô thì tui thấy cái chậu Ngãi phía ngoài tự nhiên khô héo lạ kỳ.Tôi buồn lắm vừa cắm nhang tôi vừa khóc tui khóc rất nhiều.Đến ngày thứ năm thì lại thêm một cây nữa héo.Tôi linh tính có chuyện gì sắp xảy đến với mình.Sang ngày thứ sáu lại thêm một chậu nữa tôi ngồi nhìn hai chậu còn lại mà cứ nghĩ trong lòng:

- Mong cho các cô ấy đừng có sao.

Hôm nay là hạn cuối cùng của bảy ngày tui cầm pó nhang từ dưới nhà mà đi lên phòng trong sự hồi hộp.Khi vừa mở cửa phòng ra thì đập vào mắt tui là bốn chậu Ngãi bị héo khô.Bất giác nước mắt tui chảy xuống tui ngồi đó như người vô hồn.Tôi bây giờ không biết phải làm gì và làm như thế nào để những người bạn của tui quay lại.Tôi ngồi nhìn những chậu Ngãi mà khó mà tự nói với mình:

- Tại mày Lý ơi tất cả là tại mày giờ chỉ còn mình mày thôi mấy cổ không về nói chuyện với mày nữa đâu.Từ nay dù mày buồn hay vui thì chỉ có mình mày biết mấy cổ đi rồi lần này mấy cổ đi không bao giờ về tất cả là tại mày.

Tôi cứ tự trách mình cho đến lúc tôi ngủ thiếp đi trong những giọt nước mắt.Tôi lại thấy cô áo xanh ngồi một mình cô cũng khóc như tui.Tui lại gần cô tui hỏi:

- Mấy cô khác đâu rồi.

- Họ bị ông thầy chùa bắt nhốt hết rồi họ không về được đâu.- cô buồn bả đáp lời tui

- Sao vậy?- tui hỏi

- Thì tụi này định đòi lại công bằng cho cô và cho cả tụi tui nữa nhưng ông thầy chùa này cao tay quá ổng bắt nhốt bốn cô kia rồi còn bắt họ nghe kinh nữa thiệt là tội quá.

- Vậy sao cô còn ngồi ở đây?- tui ngạc nhiên hỏi

- Tui cũng sắp đi rồi là ông thầy chùa đó cho tui đến nói chuyện với cô lần cuối đó.- nói xong cô đưa tay lên cho tui xem một cái cọng chỉ vàng buộc vòng tay cô.

- Vậy mấy cô có về với tui không?- tui vừa khóc vừa hỏi

- Chắc không đâu.Cô nhớ lời tụi tui dặn hông?- cô nói tiếp

- Ừ tui nhớ.-tui trả lời

- Nhớ làm theo nha.- cô noi gấp

Nói xong tui thầy cô bị kéo đi xa lắm từ từ rồi hình ảnh cô từ từ mất dần đi.Tui tỉnh dậy thấy cái chậu cây cuối cùng cũng héo khô.Tui lại khóc tui ôm năm cái chậu xuống nhổ cây ra đốt trong cái thùng thiếc.

Tui nghĩ trong lòng:" các cô đã gặp tui ở đâu tui sẽ đem các cô dề nơi đó." Xong tui lấy tro than bỏ trong một cái bịch.Tui nói má tui sẽ về Soc ở vài hôm.Tui về đến Soc chạy một mạch ra sông rãi bịch tro xuống con sông ở ven Soc.Tui nhìn tro trôi tui lại khóc.Tui tự nhủ với lòng từ nay đến suốt cuộc đời tui không bao giờ bước chân vào bất cứ chùa nào hết.Thấm thoát đã gần 20 năm rồi tui bây giờ đã là một kế toán của một công ty nhưng câu chuyện về những người bạn ở một thế giới vô hình thì tôi vẫn mãi nhớ trong lòng.