Vẫn biết là phải quên em...nhưng không thể
Sự thật gì nhỉ??? Sự thật là bây giờ anh với em đã đi theo hai ngã rẽ của cuộc đời. Anh ngán ngẩm với việc mọi người hỏi thăm. Vì khi đó anh lại phải giải thích cho người ta rằng anh với em không còn là một đôi, và rồi thể nào mọi người cũng sẽ hỏi tại sao chia tay??? Sao có thể???... Thế đấy, anh ghét cả những câu động viên an ủi của mọi người nữa. Vì nó làm anh nhớ tới em. Anh chỉ muốn mình có thể yên lặng một mình, nhưng dường như chẳng ai chịu hiểu điều đó.

Sự thật là anh nhận ra em chưa bao giờ nghĩ và hiểu cho anh. Nhưng anh đã luôn coi đó không phải là vấn đề.

Sự thật là anh không biết làm sao để quên em. Anh đã không biết vì sao mình yêu em thì làm sao để quên. Anh muốn quên, quên đi tất cả, mọi thứ liên quan tới em, thậm chí cầu mong trở về với ngày trước khi anh gặp em. Anh không biết liệu vô tình gặp nhau trên đường anh có thể bình tĩnh chào em như những người bạn???

Sự thật là những ngày bên em, yêu em, được em yêu... anh đã sống với mục đích lớn nhất là em, và giờ đây, anh không biết phải bắt đầu cuộc sống mới không em như thế nào…

Cuộc sống vẫn tiếp tục…

Anh vẫn sống, cuộc sống vẫn diễn ra như nó phải diễn ra. Vắng em, nhưng anh còn gia đình và bạn bè. Những con người mà trong những lúc vì em, anh đã xao nhãng để rồi giờ đây chỉ có em là rời đi.

Cuộc sống vẫn tiếp tục cho dù thế nào đi chăng nữa. Có những khi, anh ngồi nhìn cái điện thoại suốt đêm, chỉ để mong chờ một tin nhắn hay một cuộc gọi từ em, người con gái trước giờ anh vẫn luôn coi là vợ yêu....để rồi thất vọng, đợi chờ trong vô vọng...

Anh quen với cảm giác chỉ một mình mình hướng về một ai đó, lặng lẽ. Mọi người thấy anh trầm lặng hơn, ít nói hơn, và hay buồn bã hơn, cũng sâu sắc hơn. anh như sống chậm lại, sống chậm lại vì sợ một ngày nào đó mình lại có thể tự làm mình tổn thương như bây giờ. Giờ thì anh hiểu thế nào là nỗi sợ bị tổn thường. Thật khó tự thuyết phục mình khi đã một lần tổn thương, dù đã bao lần anh an ủi bạn mình lạc quan lên. Không có gì thấm thía bằng trải nghiệm của chính mình cả...

Anh đã cố gắng, cố gắng để quên em, ko phiền đến em...nhưng...em biết đấy, vẫn ko thể được, có chăng thì cũng làm cái điều anh ko thích là uống, uống thật nhiều....dù anh là thằng đàn ông mà uống đc 3 4 chén đã lịm rồi.

Sự thật thì nhưng gì anh với em trải qua, như một trò đùa vậy, một trò đùa khiến anh đã mất đi mục đích sống cho tương lai...em có thể quên, nhưng với anh, với riêng anh, rũ bỏ, quên hết, anh ko làm được, ko cố gắng quên đi được, khoảng thời gian đó...có lẽ anh ko thể dứt ra được...Biết làm sao hả em? khi mà lòng tự trọng, sự mạnh mẽ của thằng con trai, có thể vứt bỏ hết để vẫn đc bên em, vẫn được yêu em và em yêu như ngày trước hả em???

Bao nhiêu lời khuyên chân thành từ bạn bè, từ những anh chị từng trải...anh đã thuyết phục lòng mình để quên đi em, nhưng sao trong đầu anh, suy nghĩ của anh, vẫn hướng về em vậy???
Anh yêu em nhiều, rất nhiều, dành hết tình yêu nơi em, nhưng sao cái anh nhận được là thế hả em? anh sai, anh ko tốt, anh vô tâm, anh ích kỉ...???

Thời gian có thể sẽ khiến em quên, em sẽ tìm cho riêng mình một niềm vui mới, hãy cố gắng làm điều đó thật tốt em nhé...như vậy, anh mới cảm thấy thoải mái hơn được, như vậy anh mới ko bị dằn vặt mỗi đêm vì đã ko giữ đc ng con gái mà anh yêu hết mình như vậy được...

Quá khứ phải quên đi thôi em nhỉ? tương lai dù thế nào đi nữa, thì khoảng thời gian ngắn ngủi được sống trong tình yêu chân thành, thời gian đó, đã rất hạnh phúc đối với anh rồi...

Em nói chúng ta có thể làm bạn ko? Anh xin lỗi vì ko thể làm bạn với em được, giữa 2ta, chỉ có tình yêu thôi em à...Anh yêu em thật lòng, nếu như mọi người khác vẫn thường nói, thấy em được hạnh phúc, được tốt đẹp bên người khác, thế là anh vui rồi...Nhưng ko em à, thực sự thì chỉ nghĩ, thoáng nghĩ đến điều đó thôi, là tim anh đau lắm rồi, nhưng anh vẫn mỉm cười, vẫn vui vẻ khi em nói về điều đó, yên tâm đi em nhé.....

Anh yêu em rất nhiều, nhiều hơn em tưởng tượng đấy em à...Thật lòng thì cũng ko làm nên được kì tích, kì tích mà anh thành công nhất, làm được nhất là được em yêu...và giờ anh đang phải ngồi lại, tự kỉ, trách bản thân mình đã ko giữ được điều kì tích đó...

2 năm yêu nhau, ngắn ngủi quá, chúng ta xuất phát chưa được bảo nhiêu trên chặng đường dài thì đã phải rẽ ra 2 con đường riêng rồi em nhỉ...Trước đây, và đến tận bây giờ, anh ko bảo giờ hối hận vì đã yêu em, bên em cả...anh cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là tình yêu, là sự tổn thương khi mất đi một người quan trọng trong anh...

Nếu như anh ko dành hết tình cảm cho em, yêu em quá nhiều...tin tưởng và trao cái mục đích sống của anh là em...thì chắc giờ, anh đã có thể ngủ ngon với bao điều đang đợi chờ mình, đó là nếu như, nếu như thôi em nhỉ...Anh đã chọn và chấp nhận như vậy, nên ko có sự hối hận hay tiếc nuối đâu em à...có chăng thì cũng lúc hận em quá thôi, dám bỏ rơi anh mà...Hì

Rũ bỏ quá khứ...Để đến với tương lai !!! Hi vọng anh sẽ làm được.

P/s: Em mãi là tình yêu trong anh, dù thế nào đi nữa, vẫn mãi là vậy đó.