Tôi năm nay 21 tuổi, ở Hn, đang học đại học ở 1 trường có tiếng, mặt mũi thuộc dạng đẹp trai. Bề ngoài, mọi người thấy tôi là một người vui vẻ lạc quan nhưng không ai biết những gì tôi phải chịu từ gần chục năm qua.
Ngày xưa, tôi rất thông minh. Cấp I đi thi học sinh giỏi điểm cao nhất lớp, cấp 2 cũng vậy, và cấp 3 thì có thể nói tôi giỏi Toán nhất trường. Thế nhưng, tôi bị một thứ bệnh mà tôi không dám nói cho ai cả, ngay cả bố mẹ tôi.
Đấy là hồi tôi 10 tuổi, tôi đã thường suy nghĩ quá nhiều về những vấn đề đơn giản tưởng chừng như chẳng đứa trẻ con nào ở tuổi tôi nghĩ cả. Rồi lên lớp 5, tôi cứ sợ hãi những điều rất buồn cười như: không biết đứa bạn vô tình đập vào tay có sao không, vô tình chạy đâm vào bàn có chết không....nó làm tôi mệt mỏi cực kì...Tuy nhiên, tôi vẫn học rất tốt.
Lên lớp 6, tôi lại sợ những cái khác. Ví dụ như, sợ không biết hồi bé mình chạy nhảy nhiều có bị dẫm phải bơm kim tiêm nào không, nó ám ảnh tôi, đến mức, ra đường, tôi cứ sợ người ta cầm gì chọc vào mình mặc dù biết là vô lý nhưng tôi vẫn sợ, sợ lắm...Thật kinh khủng các bạn ạ.
Rồi 1 trưa hè năm lớp 6 lên lớp 7, tôi đang ngủ ở nhà, tôi mơ thấy những ý nghĩ bậy bạ, nếu như bây giờ nghĩ lại thì mọi người có thể cho là ý nghĩ của tuổi mới lớn nhưng thật sự sau giấc mơ ấy, tôi bị ám ảnh, cứ ra đường, nhìn thấy ai tôi cũng nghĩ linh tinh, rằng mình làm hại người ta...rồi cả người ta làm hại mình...Tôi thật sự mệt mỏi, nhiều lúc tôi có cảm giác như trong đầu mình có cái gì đấy không bình thường, cần phải được tách ra, nhưng tôi mới có 12 tuổi, quá bé, quá bé để hiểu mình đang bị sao...Tôi sợ không dám cho bố mẹ biết, sợ mọi người bảo tôi bị điên hoặc không tin tôi bởi bề ngoài tôi vẫn rất nghịch và vui vẻ như bình thường...
Mọi việc cứ tiếp diễn như thế, dằn vặt như thế... Chỉ có điều lạ là, chỉ mùa hè hoặc nghỉ Tết tôi mới bị, còn trong năm học thì lại không sao hoặc có thì chỉ ngày nghỉ mà thôi.
Vì thế nên cứ đến mùa hè là tôi sợ, sợ lắm...tôi sợ cái cảm giác ấy...sợ những suy nghĩ trong đầu mình...Thế nhưng, lại thế nhưng, tôi vẫn học rất giỏi và cứ mùa hè, dù biết trước là nỗi sợ hãi sẽ đến nhưng vẫn không tránh được và sau khi nghỉ hè khoảng 1 tuần tôi lại rơi vào tình trạng ám ảnh hoảng loạn trên. Tôi vẫn cố giấu không để cho bố mẹ biết, bởi chẳng ai tin cả. Có lần nói thoáng qua là mệt mỏi, mẹ bảo tôi uống thuốc bổ mà thôi.
Cứ thế, cho đến ngày tôi thi Đại học. Trước hôm thi 2 tuần chính là nghỉ hè, tôi cứ tưởng cả mùa hè vùi đầu vào ôn thi thì căn bệnh quái ác kia sẽ ko xuất hiện. Thế nhưng, trc khi thi 2 tuần, nó lại xuất hiện, thậm chí còn ác liệt nhất trong tất cả...Ruột gan nóng như có lửa đốt, đầu óc suy nghĩ dằn vặt những điều kinh khủng...Tôi quyết định kể cho bố mẹ tôi nghe, tối hôm đấy, tôi vừa kể vừa khóc, bố mẹ tôi lúc đầu nghĩ do tôi học ôn căng thẳng nhưng sau cũng lo lắng thật sự...2 tuần sau đấy, tôi chính thức trầm cảm, chả thiết đi đâu, nhưng, cứ lúc rỗi, tôi lại cầm sách ôn ( khối A). Trước ngày thi, tôi uống vitamin C để tăng sự lạc quan, tôi đi thi mệt mỏi và lo lắng kinh khủng, tôi uống C trước mỗi h thi gấp 2, 3 liều cho phép...Với suy nghĩ, thi đi đã, thi xong muốn sao cũng đc. Tôi đã được trung bình trên 8 điêm một môn. Tôi đỗ Đại học.
Sau khi thi đại học , 2 tuần đầu, tôi khỏe hẳn ra, tôi lạc quan, yêu đời, muốn đi chơi...Tôi cứ nghĩ, hay số mình đến đây là thử thách đã hết...thế nhưng niềm vui chẳng mấy chốc, đến tuần thứ 3, tôi trở về như cũ, thậm chí tệ hơn, bụng gan cồn cào nóng như ai đốt...chưa mùa hè nào trong mọi mùa hè kinh khủng đến vậy...Tôi muốn được đi khám xem thực sự bệnh tình là gì. Tôi khám, bác sĩ bảo tôi bị rối loạn lo âu ám ảnh sợ...tìm hiểu trên mạng, tôi biết bệnh này rất khó khỏi, hay nói cách khác, bệnh nhân phải sống chung với nó cả đời, uống thuốc chỉ điều trị triệu chứng chứ không chữa được nguyên nhân.
Mệt mỏi...
Chán nản...
Thế nhưng tôi vẫn uống thuốc đều đặn, với hy vọng sẽ khỏi...nhưng, cứ rời thuốc là tôi bị lại...Tôi nghĩ, đời mình phải gắn liền với những viên thuốc quái ác này rồi...Thế là hết, thôi, cố lên, được chút nào hay chút nấy...Cứ khi đỡ mệt, tôi lại cầm giáo trình đại học ngồi đọc...Hết kì I năm I, tôi được khá...hơn 1 số người bạn cùng lớp... Thậm chí, năm I tôi còn tham gia tích cực 1 số hoạt động của trường của lớp, nhờ tài thuyết trình làm present, tôi được mọi người quý và còn muốn bầu tôi làm lãnh đạo phong trào. Tôi vui, vui mà trong lòng chỉ muốn òa lên đập nát mọi thứ, tôi tức giận tại sao đời tôi lại khổ đến vậy...và rồi tôi nhận ra, trên đời, chẳng có gì là trọn vẹn cả...
Sau Tết, tháng 3 tới...Trong 1 lần lên mạng tìm hiểu... Tôi được biết có phương pháp thôi miên có thể chữa bệnh lo âu ám ảnh...Tôi tìm được 1 lớp học dạng thiền nhưng thiền động. Lớp khai giảng ngày 8/3....bố tôi đèo đến vào 22/3, chậm nửa tháng...Đến lớp, hầu như toàn các bác lớn tuổi học, rất ít người bằng tuổi tôi...Tôi và bố đang đợi, thì thầy đến...Thầy bảo khóa học có 1 tháng mà chậm nửa tháng rồi nên thầy bảo đến tháng 9 thầy có khóa mới tôi quay lại...Đang phân vân bỗng tự nhiên có 1 bác lớn tuổi đến bảo. Không học được thầy này thì học thầy khác. Bác quen một thầy A ( xin được giấu tên) giỏi lắm, chuyên về tâm linh. Thầy chữa con dâu bác ấy có mấy vong theo ( lần đâu tôi nghe thấy)...cứ đòi tự tử mà h khỏi hẳn...Tôi và bố xin số điện thoại...hôm sau đến...
Và quả thật, phép màu xảy ra...tôi khỏi hẳn khi thầy giúp tôi. Nhưng có điều, dù tôi đã đeo linh phù mật tông của thầy, tôi vẫn bị vong ra ra vào vào...Tức là khoảng tầm 2 tháng đến 3 tháng tôi lại thấy người khác khác...tính tình khác khác, trầm hơn...tôi đến nhà thầy, thầy lại dạy cách đẩy ra và lại khỏi...cứ thế, từ hồi đến giờ, tôi phải bị ít nhất 5, 7 vong vào rồi lại ra...Thầy giải thích do luân xa tôi mở nên vậy. Tôi biết tôi hiện giờ được như này là quá may mắn rồi, nhưng xin mọi người có thể cho biết, làm thế nào để không còn tình trạng vong ra vào như vậy không. Xin cám ơn mọi người.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks