VNenlighten mến,
Nhiều người sáng tác được vậy sao chỉ có Ông Ngạn với vài tác giả truyện ma ngoài thị trường ? Theo lẽ ai cũng sáng tác được thì tiệm sách phải đầy truyện ma chớ ! Cũng như người ta nói ai mà không biết gắn 2 bánh xe vô khúc cây thành chiếc xe đạp chạy ...vậy tại sao không ai gắn vô mà đợi cho tới khoang 1800's Au Chau mới có ? Chỉ trích công việc sáng tạo của người thì dể mà làm người đầu tiên sáng tạo ra cái gì thì không dể đâu !
_________________
Thất Sơn đá mọc miên man
Cây xanh xanh, khói mịt mịt, nước sàn sàn
Sớm ta đi chiều ta lại hoàn
Mặc ai lợi danh
Mặc ai xe ngựa
Bụi hồng không chút tới giang san
Được sửa bởi vanlydochanh ngày Thứ Sáu 20/04/2007 7:45 AM; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
LANFRANCE
Nhất Đẳng
Ngày tham gia: 28 1 2007
Số bài: 1122
Gửi: Thứ Năm 19/04/2007 12:05 PM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
huynh Tamandieungo ơi , bọn em đang mong chờ truyện của anh nè , anh đang ở ROOM nào thì về đây nghía dùm 1 cái ...mong quá mong quá mong quá ..hìhìhì
LAN muội.
Về Đầu Trang
tamandieungo
Đai Nâu
Ngày tham gia: 08 1 2007
Số bài: 298
Đến từ: VietNam
Gửi: Thứ bảy 21/04/2007 6:56 AM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
ĐẾN VỚI ĐẠO
Nhà tôi ở vùng ven thành phố. Khu vực này nhà cửa thưa thớt, cây cối um tùm, đi hai ba cây số mới đến được chợ. Cả một vùng rộng lớn như thế chỉ có hai ngôi chùa cổ: Mai Sơn và Vạn Phước. Chùa Mai Sơn thì gần nhà tôi hơn. Nhưng chùa Vạn Phước lại gần nhà bà dì tôi, vả lại bà là Phật tử của chùa nên thường kêu nội tôi đi chùa này. Vậy là “chùa gần không lấy, lấy chùa xa”, mỗi dịp rằm lễ nội tôi lại đưa cả nhà đi chùa Vạn Phước, sẵn dịp thăm bà dì tôi luôn thể.
Nhà bà dì ở ngay sau lưng chùa cách nhau một hàng tre mỏng. Chỉ cần vét mấy cành gai tre chui qua là tới sân sau của chùa. Lúc mọi người đang cụ bị qua dự cúng Ngọ, tôi có đề nghị băng qua hàng tre. Nhưng bà dì tôi nói: “Đi chùa phải đường đường chính chính mà vào cổng lớn, có phải chó chuột gì đâu mà phải chui gốc tre chứ!”. Tôi thì tôi nghĩ khác, để vào cổng lớn cả nhà phải đi một vòng hết con hẻm, ra đến đường cái rồi mới đi theo đường bờ đi vào. Còn ở đây, chỉ vài bước đã đến chùa, tại sao lại phải thế, đàng nào cũng đến chùa kia mà.
Nghĩ là làm. Đợi mọi người ra cửa, tôi giả vờ ra nhà sau vệ sinh và … alê hấp, tôi vẹt gai tre chui qua cái vèo. Lúc chui ngang, tôi quá vội vã để gai tre cào sướt cánh tay. Nhưng không sao, chuyện nhỏ. Ở trong xóm tôi thường bị đám con ông Hai Cẩu đánh còn đau hơn nhiều. Cái mà tôi sướng nhất là trong khi cả nhà còn lâu mới tới, tôi chạy lại gốc cây bồ đề cổ thụ ngồi hóng gió… bóng cây thật lớn bao trùm cả khoảng sân sau mà một phần mái chùa. Lá cây đón gió reo lên như những trận mưa rào rào đến là thích.
Chui được một lần, thế là tôi theo thói quen chui tiếp.Riết rồi hàng tre chỗ tôi qua lại trống hẳn một khoảnh an toàn không còn gai góc nữa. Về sau, cả nhà tôi (luôn bà dì ) cũng bắt chước đi qua hàng tre cho tiện. Tôi sướng quá, lỗ mũi cứ phổng lên…
Lúc ấy tôi mới 9 tuổi. Chuyện đi chùa đối với tôi chẳng khác gì đi Sở Thú. Ngồi dưới cội bồ đề hay ngồi dưới bóng cổ thụ trong Sở Thú tôi vẫn thấy thích thú như nhau. Tôi chịu đi chùa vì ở chùa nấu nhiều món chay rất ngon, đặc biệt là món kiểm, món canh hỗn hợp gồm bí rợ, khoai lang, mướp, bột khoai, đậu phộng… nấu với nước cốt dừa. Tôi mê cái vị béo của nước cốt dừa với vị bùi bùi của hột đậu phộng đến nổi …ăn liên tục 2 chén vẫn còn thèm. Xin thêm chén thứ ba được hai muỗng là bụng căng cứng như mặt trống chầu. Len lén nhìn quanh không ai để ý, tôi bỏ xuống bộ ván rộng và chạy ra ngoài. Một sư cô làm công quả thấy vậy la lên: “Ăn bỏ mứa như vầy mai mốt xuống địa ngục ăn giòi”. Câu nói ấy ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, đến nổi sau này ăn cơm, một hột rơi xuống bàn tôi cũng lượm lên mà nuốt sạch…
Ngày ấy, tôi đi chùa chỉ để lạy Phật và ăn đồ chay. Sau này, được dẫn dắt đến chùa Mai Sơn, tôi mới bắt đầu tụng kinh niệm Phật.
Sau vụ nằm mơ thấy ác mộng khoảng một tháng, tình cờ tôi ghé nhà ông Ba Hem chơi. Nhà ông ở ngay đầu xóm, sát hàng tre. Nói nhà cho oai chứ chỉ là một căn chòi ọp ẹp lợp tôn. Nhìn trông giống cái kho chứa đồ hơn. Bà con trong xóm ai cũng nể ông Ba nhưng không ai dám gần gũi tiếp xúc với ông. Nghe con Hạnh nhà đối diện tôi nói, má nó bảo gặp ông nhiều xui xẻo hết biết luôn. Ngày nào nói chuyện với ông là trong vòng ba ngày thế nào má nó cũng bị bắt quả tang đang bán xăng lậu, bị tịch thu sạch láng. Nó còn kể, chú Hai Heo nhà tuốt trong xóm trong nhờ ông Ba lại sửa cái cầu tiêu. Một tuần sau, chú Hai và sòng tài xỉu do chú làm xâu bị cảnh sát ập vô bắt gọn, chú vô nằm khám hết ba ngày…
Tôi thì không sợ chuyện đó. Ông Ba rất hiền, đối với ai ông cũng nhỏ nhẹ, ai nhờ cái gì ông cũng giúp mà không hề than phiền hoặc vòi vĩnh tiền công. Đặc biệt, ông rất quý tôi. Tôi cũng quý ông nữa. Tình bạn vong niên giữa một ông già sáu mươi và đứa nhỏ mười hai hình thành tự lúc nào không rõ…
… Lúc tôi ghé vào thì ông Ba đang ngồi trước chòi đọc một quyển sách. Tôi là một con mọt sách, gặp sách truyện thì y như rằng tôi quên hết đường về. Tôi tò vè lại hỏi:
- Ông Ba đọc truyện gì vậy?
Không trả lời, ông chậm rãi lật bìa sách lên cho tôi xem. Quyển sách đã cũ, chữ ngoài bìa cũng mờ, tôi lẩm bẩm đọc : “ kinh Bát đại nhơn giác”.
- Cuốn này hay hôn vậy ông Ba?
- Cuốn này coi không được đâu – Ông Ba chậm rãi trả lời.
- Sao ông coi được mà con không coi được?
- Tại cuốn này cháu coi hổng có hiểu. Để ông đưa cuốn khác cho.
Vừa nói ông vừa đứng dậy bước vào nhà. Tôi thấy ông lúi húi giở mấy quyển sách lên và chọn ra một quyển…
Đó cũng là quyển sách đầu tiên về đạo Phật mà tôi được đọc - “Sự tích đức Phật Cồ Đàm”
…
Dần dần, “thư viện” nhà ông Ba được tôi viếng thăm hằng ngày. Cứ mỗi buổi đi học về, vớt bánh xong là tôi chạy lại căn chòi của ông Ba, lựa một quyển ưng ý và tót ra bụi tre ngồi đọc say sưa… Những quyển sách ấy dẫn tôi vào đạo. Còn ông Ba thì … dẫn tôi vào chùa. Rằm tháng bảy năm đó, tôi chính thức đi chùa và … tụng kinh. Ngay đêm đầu, tôi tụng lưu loát theo mọi người phẩm “Hoá thành dụ” trong Diệu Pháp Liên hoa kinh. Các sư cô khen tôi có duyên với Phật…
Tôi đi chùa hằng đêm, các bài kinh ngắn như Di Đà, Phổ Môn tôi gần như nằm lòng. Cứ tưởng cuộc đời tôi êm đềm với chuông mõ, không ngờ, một sự kiện xảy ra làm tôi rẽ sang một lối khác…
Một đêm nọ, sau khi tụng kinh ở chùa về…
Về Đầu Trang
HuuDuyen
Đai Trắng
Ngày tham gia: 17 4 2007
Số bài: 2
Gửi: Thứ bảy 21/04/2007 5:02 PM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Thầy làm con hôig hộp. Đến đoạn hấp dẫn thì thầy cắt mất, hì.
Về Đầu Trang
tamandieungo
Đai Nâu
Ngày tham gia: 08 1 2007
Số bài: 298
Đến từ: VietNam
Gửi: Chủ nhật 22/04/2007 9:10 PM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
… Tôi thả bộ về nhà trên con đường lồi lõm những đá, miệng cứ nghêu ngao mấy câu thơ trong bài Sám hồng trần. Bất chợt, tôi nhìn thấy ở căn nhà nho nhỏ khuất sau một hàng cây có vô số người tụ tập. Tính tò mò của trẻ con trỗi dậy, chẳng chút đắn đo tôi rảo cảng chạy ngay đến chỗ đông người ấy.
Mới đến sân nhà, tôi đã nghe tiếng la hét hự hẹ vang rân, xen lẫn tiếng khóc la rên rỉ. Vốn nhỏ con, tôi nhanh chóng luồn qua khỏi đám đông chen vào đến ngay cửa sổ nhìn vào.
Ở bên trong là một gian phòng nhỏ, phía trên có một kệ thờ bằng tấm ván gác ngang, trên kệ thờ có một khuôn hình màu đỏ bên trong có tấm vải vàng vẽ bùa phép ngoằn ngoèo. Ấn tượng của tôi về bảng bùa đó là hai con rắn bự chảng uốn quanh co thành hình dáng chữ bùa, đâu rắn ngoẹo sang hai bên trông phát ớn.
Trước bàn thờ là một người đàn bà trạc năm mươi dáng người to béo đang ngồi xếp bằng. Tiếng la khóc vẳng ra chính là từ người đàn bà này. Cứ nghe tiếng gào của bà ta như là heo bị chọc tiết. Hai vai bà ta có hai thanh niên nắm giữ. Đứng trước mặt bà là người đàn ông to lớn, đầu trọc trạc khoảng bốn lăm bốn sáu gì đó. Trông mặt ông ta thật ngầu, mắt trợn tròn, tay cầm chiếc roi bện bằng rơm và tóc người trông gớm ghiếc.
Lúc tôi vừa chen vào cũng là lúc ông ta vút roi xuống đất cạnh người phụ nữ chan chát. Kỳ lạ ở chỗ, mỗi lần roi chạm đất là người phụ nữ lại la lên thảm thiết như vừa bị tra tấn. Tiếng la của bà làm tôi thót tim. Bất giác tôi đưa tay lên nắm lấy xâu chuỗi bồ đề đang đeo trong cổ áo.
Lúc ấy, ông thầy (tôi đoán thế) quát lớn:
- Mày chịu xuất ra chưa?
- Dạ chịu… hư..hư… - Người đàn bà vừa khóc vừa trả lời.
- Chịu mà sau mày cứ ở trong xác hoài vậy hả?
- Dạ… hư..hư…thầy cho con thời gian.
- Cho thời gian để mày hốt hồn người ta hả? Bây giờ đi không?
- Dạ… hư..hư…
- Mày cứng đầu quá! Chết nè… chết nè…
Nói câu nào, ông thầy vút từng nhát roi vào đất trước mặt người phụ nữ. Thân thể bà ta nảy lên từng cái sau mỗi nhịp roi.
- Tha cho con thầy ơi!
- Tha cho mày rồI mày có tha cho cái xác này không?
- Hư…hư…
- Hư hư nè… tha nè… - ông thầy vụt roi tớI tấp. Con bệnh lại rú lên từng hồI ngắt quãng.
Quất gió một hồI, coi bộ thấm mệt, thầy quay sang anh thanh niên đang ghì vai trái của người bệnh:
- Long, thỉnh tổ.
Anh thanh niên vội bước đến trước bàn thờ chắp hai tay lên trán. Thầy quơ nắm nhang cháy nghi ngút trên bàn vẽ liên tục mấy vòng lên lưng anh ta miệng lâm râm đọc chú, đột ngột thầy thét lớn: “ Lai tốc giáng”.
Tiếng thét của thầy có ma lực lạ lùng. Anh thanh niên tên Long run lên bần bật, thân thể chuyển động quay cuồng, xương cốt anh ta kêu răng rắc tưởng chừng như đang gãy vụn trước một sức mạnh kinh hồn nào đó. Cơ thể anh chuyển động nhanh dần trong khi miệng thở phì phò như trâu thở. Lúc này ông thầy đứng ngoài cũng đang bắt ấn miệng đọc lâm râm, bất ngờ ông lạI thét lên một tiếng nữa làm tôi giật bắn mình: “ Chuyển!”. Anh thanh niên cũng thét lên một tiếng rồI vung quyền ầm ầm như vũ bão. Tay anh ta đập vào thân thể nghe chan chát, lúc anh ta quay lạI, tôi thấy đôi mắt anh nhắm nghiền. Vậy mà động tác di chuyển ra đòn thật đáng sợ. Tôi nghĩ, chắc là vị thần nào đang nhập xác anh ta rồi. Bất giác, tim tôi đập thình thịch, tay chân cũng quíu lại có cảm tưởng như mình cũng đang bị nhập… Lúc bấy giờ anh thanh niên còn lại cũng đã buông tay lùi sát vách, để con bệnh ngồi chơ vơ trước bàn thờ….
Đòn thế đánh mỗI lúc một nhanh, tiếng đập chan chát mỗI lúc mỗi lớn, nghe mà lạnh xương sống. Con tà trong thể xác người phụ nữ co rúm lại rên rỉ thảm não.
Năm phút trôi qua mà tôi có cảm giác như lâu lắm. Anh Long chợt thu hồi quyền cước, quay lại bàn thờ lấy mấy miếng trầu têm sẵn bỏ vào miệng nhai rau ráu. Trong khi ai nấy còn chưa hiểu việc gì, anh ta ngồi thụp xuống trước người bệnh. Lúc này anh ta quay mặt ra cửa nên tôi nhìn thấy mồn một từng chi tiết trên mặt anh ta. Một khuôn mặt thật đáng sợ, hai mắt gần như lồi ra trắng dã không thấy tròng đen, mặt xanh lè như tàu lá chuốI, trong ánh sáng nhợt nhạt của bóng đèn néon lại càng khủng khiếp hơn.
Thế rồi. hai tay anh ta chụp lấy vai con tà đẩy ngửa ra, chu miệng phun một cái phèo, cả ngườI con tà dính đầy xác trầu và vôi nhai nát.
Con tà hét lên một tiếng rồi gục xuống.
Anh thanh niên cũng gục theo. Ông thầy lập tức hô lớn:
- Hổ, mày đỡ thằng Long ngồi dậy.
Nói xong ông lấy chai rượu trắng trên bàn trút vào miệng, quay sang phun cái xoà vào ngườI anh thanh niên tên Long. Anh ta cựa mình tỉnh dậy ngơ ngác nhìn thầy.
- Đưa nó vô trong - Thầy ra lệnh.
Mệnh lệnh lập tức được thi hành. Cái xác ngườI phụ nữ vẫn nằm im không nhúc nhích. Một tiếng nào đó vang lên từ đám đông:
- Chắc là con ma nó xuất ra rồI!
- Xuất hay không thử rồi biết liền chớ gì!
Trả lời xong, với tay cầm nắm nhang nghi ngút khói để trên bàn, thầy vẽ những hình thù kì dị nào đó lên lưng ngườI phụ nữ . Vẽ xong, thầy đưa tất cả đầu nhang cháy đỏ vào trong miệng nhai trệu trạo. Mọi người xuýt xoa, tôi cũng hết hồn. Chữa bệnh kiểu này dễ bị lột lưỡi chứ không phải chơi. Trong khi tôi còn đang nghĩ ngợi lan man thì ông thầy đã phun thẳng đống hỗn hợp bột nhang, than tro lẫn… nước miếng của thầy vào cái xác đang nằm bất động.
Thật kinh khủng. Cái xác im lìm như chết ấy nảy ngược lên rồI giẫy tê tê như điện giật. Miệng gào thét “Ôi, nóng quá, nóng quá!”
...
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks